Pháp Bảo Của Ta Đều Là Hệ Quy Tắc

Lượt đọc: 78072 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 928
có phúc Cung Thương

❊ ❊ ❊

Hái Say hâm mộ ra mặt: “Ca, anh mới đúng là đàn ông đích thực. Vừa có bản lĩnh lại còn nặng tình trọng nghĩal”

“Đương nhiên rồi... À mà, tôi cũng có chuyện muốn hỏi anh đây. Vừa nãy các anh bận rộn gì ở chỗ đó vậy, mà còn cầm theo Thủy Ngưng Thú nữa?”

Hái Say thò tay vào túi, móc ra một con Thủy Ngưng Thú.

Hứa Sơn chăm chú nhìn lại, bên trong con Thủy Ngưng Thú màu xanh lam nhạt trong suốt đang bao bọc một viên hạt giống đỏ rực.

“Chúng tôi ở đây nuôi trồng Long Huyết Mộc, đây là nguyên liệu luyện đan mà cấp trên cần dùng. Hạt giống Long Huyết Quả một khi rơi xuống đất rất dễ chết, ngay cả trong môi trường này cũng khó đảm bảo sự ổn định, nhưng nếu dùng Thủy Ngưng Thú bao bọc thì có thể đảm bảo hạt giống sống sót.”

“Ừm.” Hứa Sơn mắt sáng rực nhìn chằm chằm Thủy Ngưng Thú, trong đầu nảy ra một ý nghữ.

Con yêu thú nhỏ bé không đáng chú ý này quả nhiên là một thứ tốt, tự nhiên nó có thể dùng như một chiếc cốc lọc, lại còn có thể làm vật chứa bảo quản hạt giống...

Quả nhiên, một chiếc quần lót hay một tờ giấy vệ sinh đều có tác dụng riêng của nó.

Thứ này có tác dụng lớn, có lẽ ngày mai sẽ phát huy công dụng lớn!

“Anh còn Thủy Ngưng Thú không, có thể cho tôi mấy con được không?” Hứa Sơn mở lời xin.

Hái Say cũng không dài dòng, lại thò tay vào cái túi nhỏ đeo bên hông.

Móc ra một con Thủy Ngưng Thú chưa từng dùng, Hứa Sơn ôm vào lòng, vừa cầm lấy vừa nói: “Còn nữa không? Có con nào nhỏ hơn không, loại to bằng hạt đậu ấy?”

“Thủy Ngưng Thú con non hả... để tôi tìm xem.” Hái Say lục lọi một hồi, móc ra một con Thủy Ngưng Thú con non nhỏ bằng hạt đậu. “Cái này nhỏ quá, phải nuôi thêm một thời gian nữa mới dùng được. Anh dùng nó làm gì vậy?”

Hứa Sơn không nói gì, đưa nó lại gần trước mắt, cẩn thận quan sát.

Đôi mắt nhỏ xíu của Thủy Ngưng Thú rất sống động, nếu chuyển thành màu vàng đất thì đơn giản có thể so sánh với biểu cảm trên mặt hạt đậu nành.

Quan sát một lúc, Hứa Sơn lấy ra điếu xì gà, khoét một lỗ nhỏ rồi nhét con Thủy Ngưng Thú vào đó.

Đưa vào miệng khẽ cắn, "rắc" một tiếng, con Thủy Ngưng Thú con non vỡ tan tành.

Hứa Sơn hít sâu một hơi khói thuốc, cảm thấy êm dịu hơn hẳn, không tự chủ khẽ ngẩng đầu lên.

Cảm giác có bạo châu vẫn tốt hơn...

“Thôi, không nói nhiều với anh nữa. Nhớ kỹ chiều nay đi hẹn hắn, ngày mai rủ hắn ra ngoài, ngày mốt tôi sẽ thanh toán nốt phần còn lại cho anh.”

“Được thôi, ca, chờ tin tốt của tôi nhét”.

Hôm sau.

Tiếng ca trong nhà tù lúc ẩn lúc hiện, nghe như sắp tắt.

Cung Thương hút thuốc liên tục, tàn thuốc vương vãi đầy đất, thỉnh thoảng lại nhìn về phía nhà tù.

Hứa Sơn liếc nhìn hắn một cái, nói: “Huynh đệ, anh lo lắng gì vậy? Tôi chẳng qua chỉ nói chuyện phiếm với Hái Say một chút thôi, chứ có gì khác đâu mà anh phải bận tâm?”

“Không có, không có.” Cung Thương đáp qua loa vài câu.

Hứa Sơn nói: “Vậy thì tốt rồi. Tôi thấy tình hình bên trong bây giờ cũng ổn thỏa rồi. Với tiến độ này thì ngày mai là có thể tiến hành hạng mục tiếp theo. Hôm nay phải hoàn thành tốt việc kết thúc công việc, tôi đoán chừng đêm nay tôi sẽ phải ở lại trong nhà tù này.”

“Cái gì?! Hôm nay anh muốn ở lại trong nhà tù này một đêm ư?” Cung Thương kinh ngạc ngẩng đầu.

“Sao vậy, có vấn đề gì sao?” Hứa Sơn biết rõ còn cố hỏi.

“Không có... thật ra thì không có vấn đề gì, nhưng tối nay tôi có chút việc.”

“Chuyện gì?”

“Ấy, thôi, tôi nói thật với anh nhé. Hôm qua Hái Say đến tìm tôi, hẹn tôi tối nay đến gặp cô ấy. Anh thật sự không nói linh tinh gì đấy chứ?”

Hứa Sơn lên giọng: “Tôi mà lại đi gây phiền phức cho anh ư? Cô ấy tìm anh không phải là chuyện tốt sao? Lúc đến tìm anh, thái độ cô ấy thế nào?”

“Thái độ rất tốt, cười ha hả, cảm giác không giống như có chuyện gì xấu.”

“Vậy thì tốt quá! Chắc chắn là có chuyện tốt rồi, vậy thì anh cứ đi đi.”

“Vậy không được đâu, để anh ở đây một mình thì làm sao tôi yên tâm được. ”

“À.” Hứa Sơn bất đắc dĩ thở dài, “Tôi đã ở đây gần một tháng rồi, anh cứ bận việc của anh đi. Hãy tận dụng cơ hội, mất rồi sẽ không trở lại đâu. Mỹ nhân đã mời mà anh không đi, lần sau làm gì còn cơ hội này nữa. Còn muốn cô ấy đồng ý hẹn gặp lại thì khó hơn lên trời!”

“Thế nhưng là....”

“Vậy anh cứ ở đây với tôi mãi đi, đến giờ thì anh cứ đi thôi. Nói đi nói lại thì cũng đâu có chậm trễ gì đâu, phải không?”

Hứa Sơn giọng điệu bỗng nhiên trở nên thâm trầm: “Tôi nói cho anh biết, cô gái này chủ động tìm anh là một tín hiệu tốt... mùa giao phối đến rồi!”

“Không phải, chăng lẽ chỉ hẹn một lần là đã giao phối luôn rồi sao?” Cung Thương hoang mang.

“Chúng ta đâu phải con người, đâu có nhiều quy tắc đến vậy... Tôi nói cho anh biết, với kinh nghiệm nhiều năm của huynh đệ tôi, cái kiểu phụ nữ như Hái Say kia chắc chắn là....” Hứa Sơn nói đến giữa chừng thì tiếng nói nhỏ dần.

Cung Thương vội la lên: “Kiểu gì cơ, anh nói lớn tiếng lên xem nào!”

“Trái ngược! Hoàn toàn trái ngược! Trái ngược đến mức anh không thể tin được! Thoạt nhìn thì lạnh lùng khó gần, nhưng khi anh lại gần thì lại nồng nhiệt như lửa, không sai vào đâu được! Chẳng phải tu sĩ, thậm chí cả chúng ta, đều như vậy sao? Cảnh giới càng cao thì dục vọng càng bị kiềm chế mạnh mẽ hơn, loại phụ nữ này nếu anh mở được cánh cửa trái tim cô ấy, thì đó chính là như lửa cháy đổ thêm dầu!”

Hứa Sơn cười một cách chua chát, đôi cánh dơi to lớn giơ lên vỗ vai Cung Thương.

“Anh em, nếu anh làm tốt lần này, anh sẽ có chén thịt chén canh.”

“Thật sự có lộc như vậy sao?”

“Làm sao tôi biết được, anh đi thử xem chẳng phải sẽ biết sao? Nói không chừng là cô ấy sẽ ‘ăn’ anh luôn đấy chứ.”

Nghe Hứa Sơn nói luyên thuyên không ngừng, Cung Thương chỉ cảm thấy toàn thân bắt đầu nóng ran.

Suy nghĩ một lúc, Cung Thương cắn răng nói: “Được, đợi đến chiều anh cứ tự lo liệu việc của mình trước, tôi đi gặp Hái Say, đợi tôi trở lại!”

“Không có vấn đề, chúc anh thành công!”.

Trời sắp tối.

Hứa Sơn vẫn đang vung vẩy Hắc Dực, khoa tay múa chân chỉ huy trong phòng giam.

Cung Thương đứng ở cửa ra vào bấm đốt ngón tay tính thời gian, một lát sau nói: “Huynh đệ! Huynh đệ, ra đây một chút.”

Hứa Sơn đi ra ngoài, Cung Thương nói: “Đã đến giờ, tôi phải đi đây, anh cứ yên tâm ở đây nhé, tôi sẽ về ngay.”

Nói rồi, hắn vội vàng quay người định rời đi ngay.

Hứa Sơn vội vàng giữ chặt hắn: “Gấp gì mà gấp, anh cứ bình tĩnh một chút đã. Thế này quá ảnh hưởng ấn tượng của người ta về anh. Cái dáng vẻ hấp tấp của anh thế này mà còn đòi ‘ăn thịt hồ điệp’ ư?”

“Có lý, có lý... vậy để tôi hút điếu thuốc đã.”

“Hút điếu của tôi này.” Hứa Sơn đưa qua một điếu xì gà.

Cung Thương ngậm điếu xì gà trong miệng, cười ngây ngô: “Anh với tôi khác gì nhau đâu, chẳng phải đều là một kiểu... Ơ? Trong điếu thuốc này có kẹp cái gì vậy?”

“Cái này gọi bạo châu, tôi làm từ thịt Thủy Ngưng Thú, cắn nát rồi hút sẽ cảm thấy êm dịu hơn hăn.” Hứa Sơn từ trong ngực móc ra một con Thủy Ngưng Thú đã chuẩn bị sẵn. “Tôi phát hiện đây thật là đồ tốt, diệu dụng vô tận.”

“Ừm! Cảm giác quả thực tốt hơn hẳn, còn có công dụng gì nữa không?” Cung Thương vừa hút thuốc vừa hỏi.

Hứa Sơn hỏi ngược lại: “Huynh đệ, lát nữa anh sẽ biết thôi. Trước tiên tôi hỏi anh một vấn đề, Khiếu Nguyệt tộc các anh bình thường có thể kiên trì bao lâu... chuyện đó ấy mà.”

“Một hai khắc đồng hồ thôi.”

“Ngắn như vậy?!”

“Ngọa tào, anh thì được bao lâu?”

“À, không dám giấu giếm đâu, chúng tôi khi chưa tu luyện thành yêu thú, một lần bảy tám canh giờ là chuyện bình thường. Vậy bây giờ tu luyện có thành tựu thì chẳng phải có thể ‘chiến’ vài ngày vài đêm sao.”

“Ngưu bức!” Cung Thương giơ ngón tay cái lên, trong lòng cảm thấy tự ti, nhưng nghĩ lại thì lại không cam lòng nói: “Vậy các anh một năm mấy lần?”

“Một lần.”

“Vậy tổng thời gian của anh không bằng đâu, chỉ toàn khoác lác với tôi thôi...”.....

Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.