“Tộc trưởng, đừng nói gì nữa.” Hứa Sơn tiến lên một bước, giữ Dạ Đông lại, “Hôm nay mọi người đến đây, chính là để ngươi danh chính ngôn thuận lên làm tộc trưởng. “
“Dạ Thánh đó lãnh đạo Thương Lang, cai quản Trầm Tiêu đã nhiều năm. Nhưng Trầm Tiêu thú vực của chúng ta bao năm qua, có được chút đổi mới nào đâu?”
“Mọi người đã sớm bất mãn với hắn! Đan dược và pháp khí kia chỉ có bộ tộc Thương Lang mới có thể có được, mà bao năm nay giá cả vẫn cao ngất ngưởng, không hề hạ xuống. Nếu không phải tộc trưởng của chúng ta hôm nay vạch trần sự thật, chúng ta vẫn chẳng hay biết gì!”
“Dạ Thánh ở bên ngoài ra lệnh cho Trầm Tiêu, đối nội thì tự mình vơ vét của cải! Bao nhiêu năm nay, giữa các Yêu tộc tranh giành tài nguyên không ngớt, tử thương vô số, hắn có được chút công lao nào sao? Ta nghe nói hắn còn tự xưng là không nhúng tay vào chuyện nội bộ của các tộc.”
“Loại nói nhảm này hắn nói ra rả, làm đại ca mà không dám đứng ra quản việc, dựa vào đâu mà làm đại ca? Mọi người sao có thể nhận hắn làm đại ca! Lưu manh còn giảng đạo nghĩa, ta nhìn hắn mẹ kiếp ngay cả lưu manh cũng làm không ra hồn!”
“Ngài thì khác, trong lúc nguy nan không màng tư lợi, chỉ vì công lợi, cung cấp đan được giá rẻ cho các tộc. Hôm nay nhiều huynh đệ như vậy đứng ra, vì nể mặt ngài mà tạm gác lại hiềm khích trước đây, cùng nhau đẹp bò tranh chấp, chính là vì đại cục Trầm Tiêu mà suy nghĩ!”
“Không sai! Tộc trưởng nói quá đúng!” Chúng Yêu Vương nhao nhao phụ họa.
Hứa Sơn tiếp tục nói: “Ngài nghe thấy rồi chứ? Ngài xem tộc trưởng, trên hợp ý trời, dưới thuận lòng yêu tộc, chúng vọng sở quy! Hôm nay đến đây, không dám nói là toàn bộ Yêu tộc của Trầm Tiêu thú vực, nhưng ít nhất thì đại đa số thủ lĩnh Yêu tộc đều có mặt ở đây.”
“Người, đứng về phía ngài! Tiền, ngài cũng không thiếu một xu! Chỉ cần ngài ra lệnh một tiếng, nói nguyện ý lên làm tộc trưởng này, mọi người liền nguyện ý nghe lệnh ngài làm việc!”
“Tộc trưởng nói rất đúng! Trầm Tiêu thú vực này mặc dù do Thương Lang đứng đầu, nhưng cũng không phải hoàn toàn là của riêng bọn chúng! Ai làm tộc trưởng, do mọi người định đoạt!”
Dạ Đông hoảng hốt vô cùng, tâm trí đã sớm rối bời.
“Các ngươi không thể làm như vậy được, ta... ta... ta, Dạ Đông này hà đức hà năng? Sao dám tiếm quyền ngồi vào vị trí tộc trưởng... không... không... không!”
“Tộc trưởng đương nhiên phải là người có đại đức đại năng, Dạ Thánh đó tiếm quyền ở vị trí này không biết đã bao nhiêu năm, ở vị trí đó mà không lo việc chính đáng, hiện nay chính là thời cơ tốt để lật đổ Ngụy Vương này, thay đổi khí cũ, đem lại sự trong sạch cho Trầm Tiêu của chúng ta!” Hứa Sơn ngẩng đầu nhìn ra bốn phía, “Các ngươi nói có đúng hay không!!”
“Là!!!” Một đám Yêu Vương, như núi kêu biển gầm, đồng thanh đáp lời.
Dạ Đông bờ môi run rẩy, hoảng loạn nói: “Các ngươi đừng làm loạn! Chuyện nội bộ của Thương Lang chúng ta há có thể để các ngươi định đoạt hết?! Không cẩn thận là sẽ máu chảy thành sông đấy! Trong này nhất định là có hiểu lầm, mọi người hãy bình tĩnh một chút rồi nói tiếp cũng chưa muộn.”
Ngay lúc hắn đang nói chuyện, Hứa Sơn trong tay xuất hiện một cuộn quyển trục.
Quyển trục mở ra, phía trên là những hàng dấu móng vuốt, phía dưới còn ghi rõ số lượng.
“Tộc trưởng, mọi người đã liên danh đề cử ngài làm tộc trưởng, tiền vốn cũng đã góp đủ cho ngài, đây là chữ ký của mọi người, phía dưới là mức tiền hiến tặng. Muốn tiền có tiền, muốn người có người, còn có chuyện gì mà không làm được nữa?”
“Đây chính là danh vọng, đây chính là lòng yêu tộc, năng lực của ngài vượt xa những gì ngài tưởng tượng đấy! Mọi chuyện đã đến nước này, còn có đường lui nào nữa đâu, tuyệt đối đừng làm nguội lạnh tấm lòng nhiệt thành của các huynh đệ chứ!”
“Những chuyện khác, chúng ta cũng không nói thêm nữa. Bây giờ chính là lúc ngài tỏ thái độ, có nguyện ý tranh giành hay không, chỉ là một câu nói thôi!”
Vạn chúng dõi theo.
Dạ Đông đáy lòng lạnh lẽo như băng giá.
Chỉ là bán mấy viên đan dược, mà còn chưa kiếm được bao nhiêu lời.
Trực tiếp bị buộc đến mức độ tạo phản... mà lại việc bán đan dược giá chỉ rẻ hơn một phần mười mà thôi, vậy mà phản ứng của các Yêu tộc phía dưới lại lớn đến vậy!
Trước mắt đã không còn đường rút lui, nhiều Yêu Vương liên hợp lại một chỗ, còn ký tên góp tiền.
Không đáp ứng thì còn có thể làm gì nữa, nhìn điệu bộ hôm nay, nếu không đáp ứng e rằng hắn phải nằm ngang mà rai
Dạ Đông thống khổ nhắm mắt, run rẩy đứng dậy.
“Ta... ta đáp ứng!”
Đùng, đùng, đùng.... Hứa Sơn vỗ tay, vẻ mặt đầy cảm khái.
Toàn bộ Yêu Vương trong phòng đồng thời bắt đầu vỗ tay.
Để chào đón tân vương, trong động vang lên tiếng vỗ tay như thủy triều dâng.
Dạ Đông mờ mịt nhìn những gương mặt hân hoan chúc mừng xung quanh, lòng dạ vô cùng phức tạp.
Chuyện này không phải chỉ là nói suông.
Đám người này đã vội vàng chúc mừng, cứ như thể hắn thật sự đã làm tộc trưởng vậy.
Dạ Đông đang muốn mở miệng nói chuyện.
Hứa Sơn giơ cao hai tay nói: “Tốt! Tộc trưởng của chúng ta đã đáp ứng, cuộc họp này đã kết thúc, mời tất cả mọi người trở về đi. Những vấn đề chỉ tiết và hành động tiếp theo, ta và tộc trưởng sẽ tìm cơ hội để trao đổi thêm với mọi người.”
“Mọi người sau khi trở về, ngàn vạn lần phải nhớ giữ bí mật, nếu ai đó gây ra rắc rối, nếu tộc trưởng của chúng ta không thể đảm đương được vị trí này, thì đừng trách mọi người không khách khí.”
“Biết!” Có người đồng thanh đáp, rồi quay người đi ra Xà Tinh động.
Lâm lướt qua Dạ Đông, trên mặt vẫn nở nụ cười nói: “Tộc trưởng, làm rất tốt, lần sau ta vẫn sẽ bầu cho ngài.”
Tiếp đó là các Yêu Vương khác, ai nấy mặt mày hớn hở bước ra, từng người một cáo biệt Dạ Đông.
Có người võ vai, có người còn giúp vén áo choàng.
“Chớ run, áo choàng sẽ rơi.”
Dạ Đông: “……” “……”
Vài phút sau, cả hội trường đã tan hết, trong động chỉ còn lại Hứa Sơn và Dạ Đông.
Hứa Sơn ngồi trên băng ghế đá, bắt chéo chân, ngẩn người ra.
Dạ Đông đờ đẫn, bỗng nhiên ánh mắt lóe lên vẻ hung dữ nhìn về phía Hứa Sơn: “Ngươi.ngươi! Liên Thành Chí, ngươi đã sớm biết!”
“Nhiều người như vậy liên hợp lại để ta làm tộc trưởng? Không phải chỉ là bán đan dược rẻ hơn một chút thôi sao, mà lại phải đẩy mọi chuyện đến nước này sao?”
“Uổng công ta tín nhiệm ngươi như vậy, coi ngươi như người nhà. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, còn có tin tức gì khác mà ngươi chưa nói cho ta biết không!”
“Đương nhiên là có, tin tức bên ngoài truyền ra không phải là ngươi bán rẻ hơn một phần mười giá chuẩn, mà là rẻ hơn gần gấp đôi so với giá chuẩn. Nếu không mọi người cũng sẽ không kích động đến mức này.”
“Sao ngươi không nói sớm, rốt cuộc là ai đã tung tin đồn nhảm!!” Dạ Đông hai mắt mở to.
Hứa Sơn thản nhiên, nhún vai: “Nghe nhầm đồn bậy thôi mà, ai biết? Ta sợ nói sớm ngươi sẽ không dám tới chứ. ”
Gặp hắn thái độ này, một cỗ huyết khí từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu Dạ Đông.
“Liên Thành Chí, mẹ kiếp nhà ngươi... đứng dậy nói chuyện với ta!”
Hứa Sơn chậm rãi đứng dậy, khí chất thay đổi hẳn!
Hướng về phía trước hai bước, nhìn xuống Dạ Đông với vẻ khinh khỉnh: “Mẹ kiếp, tất cả là do một mình ngươi gây ra họa đấy, ngươi biết không? Nếu ngươi không muốn làm ăn nhỏ thì đã không có chuyện này.”
“Hôm nay nếu không phải ta, chuyện ngươi tuồn hàng đã sớm lọt đến tai tộc trưởng của các ngươi rồi, ngươi đã sớm bị người trong tộc lôi đi rồi.”
“Ngươi....” Dạ Đông vừa kinh vừa sợ, “Mẹ kiếp nhà ngươi điên rồi à, dám nói chuyện với ta như vậy!? Lúc trước không phải chính ngươi khuyến khích ta bán đan thì ta mới bán sao? Hàng là do ngươi cung cấp đấy!”
Giờ phút này, Dạ Đông đã không còn chút đường lui nào.
Hứa Sơn cũng không còn kiêng dè gì nữa, triệt để lộ ra bộ mặt thật, như thể một kẻ làm công bị dồn nén nay mới dám bộc lộ hết sự bực dọc.
“Mẹ kiếp nhà ngươi, Dạ Đông, ngươi đang nói cái quái gì vậy? Ta gánh vạ thay cho ngươi còn chưa đủ sao, để tích lũy cái cục diện này cho ngươi mà ta phải chạy gãy cả chân! Mấy ngày không được nghỉ ngơi, phải hạ mình cầu xin người ta, đi vận động cho chức tộc trưởng, mẹ kiếp chứ vì ai chứ!”
“Ngươi rốt cuộc là. ngươi là ngọn nến saol Đầu óc ngươi để người ta dùng phép đời lên mông rồi à? Mẹ kiếp, ta cứu ngươi một mạng, ngươi còn dám sĩ diện với ta sao, có phải ta đã cho ngươi quá nhiều mặt mũi rồi không? Từ đầu đến cuối ta đã lấy thêm của ngươi một khối linh thạch nào chưa? Mẹ kiếp! Nói chuyện không có đầu óc.”.