Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 2282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 186
Việc một trấn và việc thiên hạ

❊ ❊ ❊

Dần Dạ đuổi tới dưới lầu, lại phát hiện Tiết Mục đang đứng ở cửa cầu thang không chịu bước tiếp. Không khí trong quán rượu có chút kỳ lạ, đại sảnh vốn ồn ào náo nhiệt nay tĩnh mịch đến mức nghe được tiếng kim rơi, một đám đại hán tay đao kiếm trần xông vào từ cửa chính, khí thế hung hăng chặn ngoài cửa.

Một công tử mặc hoa phục đứng giữa đám người, dường như đang rất chán chường nhìn hoa văn trên lòng bàn tay mình. Bên cạnh còn có một trung niên nhân, che cái miệng đang hơi lệch của mình, quát tháo với chưởng quầy: "Long Tiểu Chiêu đã vào phòng nào!"

Chưởng quầy còn chưa kịp nói, trung niên nhân đã giáng một cái tát xuống, cực kỳ ngang ngược. Tiết Mục nhíu mày, búng tay một đạo kình khí đánh lên cánh tay kẻ đó, chấn văng cái tát của hắn ra, nhàn nhạt nói: "Tìm ta?"

Trung niên nhân quay đầu nhìn thấy Tiết Mục, trên mặt thoáng lộ vẻ sợ hãi, nhưng rất nhanh đã hóa thành vẻ hung ác: "Tam Giang Phái Tề công tử ở đây, thức thời thì giao "Thôn Thiên Bảo Điển" ra!"

Ánh mắt Tiết Mục rơi trên người công tử mặc hoa phục kia. Công tử hoa phục vẫn đang nhìn lòng bàn tay, dường như trên tay có hoa thật vậy, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên. Cách làm bộ này quá cứng nhắc, Tiết Mục không cảm nhận được tính nghệ thuật, lắc đầu bảo với Long Tiểu Chiêu: "Chỗ các người đều là như vậy sao?"

Long Tiểu Chiêu hạ giọng nói: "Đại Hà Môn là tông môn mạnh nhất trấn, lại cậy thế có Tam Giang Phái ở huyện làm chỗ dựa, ngày thường trấn áp một phương, cướp đoạt ngang ngược... kỳ thực ở đâu cũng thế thôi."

"Lục Phiến Môn thì sao?"

"Ở trấn nhỏ thế này làm gì có Lục Phiến Môn... hơn nữa đây là địa giới của Thất Huyền Cốc..."

Hai người đang lầm rầm to nhỏ, phía bên kia Tề công tử rốt cuộc cũng mất kiên nhẫn, lạnh giọng nói: "Con rồng qua sông nào đây, đúng là không coi Tam Giang Phái ta ra gì mà..."

Tiết Mục lười cả việc thèm đếm xỉa đến hắn, gật đầu với Trác Thanh Thanh, ra hiệu có thể động thủ. Trác Thanh Thanh và La Thiên Tuyết sớm đã nhịn không nổi, Yêu nữ Tinh Nguyệt Tông đi ra ngoài từ khi nào bị người ta coi thường như vậy? Nhận được chỉ thị của Tiết Mục, trong nháy mắt hóa thành hai làn khói nhẹ lướt qua, sau khi làn khói tan đi, đám đại hán xông vào nằm la liệt khắp nơi, đến bản thân cũng không biết mình trúng chiêu gì.

Tề công tử kia vẫn giữ nguyên tư thế nhìn lòng bàn tay, cứng đờ nằm trên đất không hề nhúc nhích. Tiết Mục bước qua người hắn, nghĩ nghĩ, lại cúi người túm lấy bàn tay hắn đặt xuống dưới háng, biến thành tư thế tự sờ "chỗ ấy", lúc này mới cười ha hả rời đi.

Trác Thanh Thanh cùng hai người bước ra ngoài, La Thiên Tuyết quay đầu bồi thêm một câu: "Để cô nãi nãi biết các ngươi dám trả thù khách điếm này, quay lại đồ sát cả môn phái các ngươi!"

La Thiên Tuyết phụ trách đe dọa dọn dẹp, Trác Thanh Thanh thì phụ trách che ô cho Tiết Mục, yêu nữ vừa rồi còn hình như quỷ mị nay bỗng chốc trở thành thiếu phụ điềm đạm ôn nhu, đứng dịu dàng bên cạnh Tiết Mục.

Dưới chiếc ô giấy dầu, dải lụa nhẹ bay bay, nam nữ đứng cạnh nhau, mày mắt ôn nhu, tạo thành sự tương phản cực đoan với cảnh tượng trong quán rượu vừa rồi, nhìn đến mức Long Tiểu Chiêu nhất thời ngẩn người, luôn cảm thấy có phải mình lại rơi vào ảo cảnh nào rồi không...

Long Tiểu Chiêu nuốt nước bọt, lén nhìn biểu cảm bình thản của Tiết Mục, lại nhìn dáng người uyển chuyển của hai vị yêu nữ, cuối cùng ánh mắt rơi trên người cô bé đang thong dong đi phía sau ăn đùi gà.

Cô bé bước đi nhàn nhã, đối với chuyện vừa rồi dường như hoàn toàn không nhìn thấy, trên mặt còn cười tươi rói. Long Tiểu Chiêu nhìn mãi lại cứ thấy có chỗ nào đó không đúng, cẩn thận nhìn một hồi, trong lòng bỗng nhiên đập thịch một cái.

Dưới cơn mưa tầm tã, cô bé này không che ô, nhìn qua như bị mưa xối ướt đẫm, nhưng nhìn kỹ lại, từ đầu đến chân lại khô ráo hoàn toàn, nước mưa nhìn như đang đập lên người cô bé, nhưng thực tế ngay cả một giọt nước cũng không dính vào, tất cả đều sượt qua người mà đi. Chuyện này vốn cũng chẳng là gì, võ giả luyện đến mức chân khí ngoại phóng quả thực có thể cách ly nước mưa, vấn đề là hắn không cảm nhận được dù chỉ một chút xíu chân khí lộ ra, dường như thứ sử dụng không phải chân khí, mà là... linh hồn chi lực?

Niệm lực tinh vi đến mức định hướng cho từng giọt mưa rơi quanh người? Hay là hành vi tùy ý khi đang ăn đùi gà?

Yêu quái chăng... Long Tiểu Chiêu lại bắt đầu thấy đau bụng.

Tiết Mục đang nói chuyện với Trác Thanh Thanh: "Thật là mất hứng, Thanh Thanh."

Trác Thanh Thanh mỉm cười nói: "Cho nên mới nói vẻ đẹp của giang hồ chỉ là khoảnh khắc, đa số thời gian không phải là bộ dáng trong lời ca của công tử đâu."

"Các người rất quen rồi?"

"Tất nhiên..." Trác Thanh Thanh nói: "Nơi đây là địa giới của Thất Huyền Cốc, Thất Huyền Cốc vọng xưng chính đạo, Mạc Tuyết Tâm tự mệnh hiệp cốt, bên dưới chẳng phải cũng là cái đức hạnh bát nháo như thế này sao?"

"Chuyện này cũng không thể trách Mạc Tuyết Tâm và Thất Huyền Cốc." Tiết Mục thở dài: "Lấy võ vi tôn, nắm đấm quyết định tất cả, tự nhiên sẽ là cái thế giới như thế này. Mạc Tuyết Tâm làm sao quản được đến mức tỉ mỉ như vậy? Cho dù là đổi sang tông môn khác cũng thế thôi, ví dụ như đổi thành chúng ta, cũng vẫn là cao cao tại thượng như nhìn kiến hôi, tình huống đó thì có thể khác được gì?"

"Vậy công tử cảm thấy nên xoay chuyển thế nào? Dựa vào Hạ Hầu Địch?"

"Ừm, quyền uy triều đình là một phương diện, trước tiên phải có sức mạnh sung túc để áp chế, khiến người giang hồ không thể vượt lên trên luật pháp, lấy pháp trị thiên hạ. Nhưng chỉ thế thôi vẫn chưa đủ, còn cần giáo hóa đạo đức, pháp luật và đạo đức song quản tề hạ mới có thể xoay chuyển hiệu quả. Điểm này chỉ dựa vào tông môn truyền đạo là không thể làm được, chính đạo các tông tuy tổng thể coi như giữ vững hiệp nghĩa đạo đức, nhưng trọng tâm không nằm ở giáo hóa, nhất ý hành võ, tranh chấp lẫn nhau, vốn đã lấy võ phạm cấm, lại làm sao giáo hóa được lòng người?"

"Cho nên công tử ủng hộ triều đình nhất thống? Thế nên mới càng ngày càng thân thiết với Hạ Hầu Địch?"

"Không phải... ta cũng không biết, nếu triều đình mạnh lên, thì làm sao áp chế quyền lực lạm hành? Đến lúc đó e là chính sách hà khắc còn đáng sợ hơn kiếm của Động Hư." Tiết Mục cười ha ha: "Dù sao không ở vị trí đó thì không mưu tính việc đó, cho dù có ở vị trí đó, ta cũng hưởng thụ cảm giác đứng trên cao nhìn xuống như kiến hôi này, ai có thể cách mạng chính mình chứ? Ta lại chẳng phải thánh nhân, nghĩ cái này làm gì, chẳng bằng ôm lấy mỹ nhân của ta."

Trác Thanh Thanh không hiểu cách mạng là gì, nhưng cũng có thể hiểu ý nghĩa, cười nói: "Xem ra những chuyện này thật sự còn khó hơn cả vấn đạo, ngay cả công tử nhà ta cũng không thể chạm tới, e là phải bậc thánh nhân mới làm được."

Tiết Mục nói: "Cho nên ta chỉ là kẻ tục tử thôi, không làm được. Ngược lại là nàng, một yêu nữ, tại sao lại quan tâm những chuyện này?"

Trác Thanh Thanh cười tươi tắn: "Ta chỉ thấy công tử quan tâm, nên bồi tiếp thảo luận."

"Ta chỉ là không quen mà thôi. Tương đối mà nói, sự phồn hoa và quy tắc ở kinh sư và Linh Châu thích hợp với ta hơn, cho dù có phức tạp chằng chịt, cũng có manh mối để gỡ. Nói một câu giang hồ sóng cuộn, sinh tử trong một chớp mắt, nghe thì có vẻ thần diệu, kỳ thực chẳng phải con người." Tiết Mục cười cười: "Dù sao cũng không có gì, quen rồi là được."

Dần Dạ phía sau nghe nghe, ánh mắt nhìn cái đùi gà đã gặm trơ xương, có chút mơ màng.

Nơi xa cách đó gần một dặm, Tần Vô Dạ lặng lẽ đứng trên ngọn cây, nhìn mấy người trở thành những chấm nhỏ trong mưa, vẻ trầm tư.

Tiết Mục dừng câu chuyện, liếc nhìn Long Tiểu Chiêu, kẻ này đã nghe đến ngây người. Tiết Mục bèn cười: "Chuyện ở đây đã xong, mong đừng tiết lộ hành tung của chúng ta."

Long Tiểu Chiêu nghe thấy chủ đề cao thâm như vậy, liên hệ đến các từ khóa kinh khủng lộ ra trong đó, làm sao còn không đoán được những người trước mắt này là ai? Đang trong lòng đánh trống không biết có phải sắp bị diệt khẩu hay không, nghe vậy như tỉnh mộng, liên tục nói: "Tổng quản Tiết yên tâm! Tôi có mấy cái mạng cũng không dám đâu!"

Tiết Mục nói: "Tiết lộ thân phận trước mặt ngươi, là vì lát nữa ngươi và ta phải hợp tác, nói không chừng phải toàn lực ứng phó, cho nên không nên giấu ngươi chuyện gì, phải để ngươi nắm được tình hình, tránh việc lâm tràng (lâm trận) phán đoán sai lầm làm hỏng việc."

Cái khí độ này... Trong lòng Long Tiểu Chiêu trào dâng vài phần than thở, trách không được người ta là người làm việc lớn, Tinh Nguyệt Tông trong tay hắn long trời lở đất, không phải là không có lý do.

Tiết Mục lại nói: "Về chuyện trước đó ngươi nói ở quán rượu, Tiết Mục lớn nhỏ cùng bay..."

Mặt Long Tiểu Chiêu xanh lét, muốn khóc mà không ra nước mắt: "Đó chỉ là tôi chém gió bậy bạ, Tổng quản Tiết đại nhân đại lượng, chớ chấp nhặt với tôi..."

Tiết Mục hừ lạnh: "Cái lớn thì lớn bao nhiêu, chắc các ngươi xem Tuyệt Sắc Phổ cũng biết rồi. Nhưng ngươi rốt cuộc có biết cái nhỏ nhỏ đến mức nào không? Lời thế này mà cũng chém gió được sao?"

Long Tiểu Chiêu ngẩn người, bỗng nhiên nhận ra điều gì, cứng đờ cổ từ từ quay đầu lại, chạm phải ánh mắt đen láy như mực của Dần Dạ.

Hắn thực sự sắp khóc rồi. Lúc này mới biết cái tát vào bụng kia mình nhận không hề oan, không chết đã coi như là người ta nương tay rồi.

Tiết Mục ngược lại phát hiện Long Tiểu Chiêu này khá thông minh, tất nhiên lúc này tiếp xúc còn nông, vẫn cần quan sát thêm, hắn cũng không nói gì nữa, tăng tốc đi về phía thượng nguồn sông Lưu Đan.

Việc thiên hạ thì xa vời, việc trấn nhỏ thì tầm thường, vẫn là bí cảnh liên quan đến Tạ Trường Sinh ngay trước mắt này mới là điều hắn coi trọng hơn nhiều. Trước kia không thù oán với Tạ Trường Sinh, nhưng hiện tại đã xem như có đại thù, bất kể tên này đang cân nhắc thành thần hay là kẻ cuồng công nghệ, đứng ở lập trường của Tiết Mục, cách xử lý tốt nhất chính là hủy diệt, không thể để cái hậu họa này tiếp tục trưởng thành.

Nhất là hắn luôn cảm thấy chuyện của Tạ Trường Sinh ẩn giấu một cái hố rất lớn, sau lưng người này chắc chắn có một bàn tay, đang âm thầm mưu tính điều gì đó.

Bí cảnh trước mắt, nói không chừng chính là một chiếc chìa khóa giải mã.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:182
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.