Một Ngày Khác

Lượt đọc: 167 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Trường học ngày hôm sau thật tàn bạo. Bao nhiêu lời xì xầm. Bao nhiêu cái nhìn. Bao nhiêu cuộc trò chuyện: Một số trong chúng thật lố bịch. Một số trong chúng là sự thật.

Mọi người trong tòa nhà này đã trải qua bao nhiêu năm mà không cần quan tâm tới tôi. Giờ đây tôi làm gì đó sai và đột nhiên họ quan tâm. Thật kinh tởm.

Không có email nào từ A khi tôi tỉnh giấc, và tôi không kiểm tra lại. Tôi cảm thấy tôi cần định hướng bản thân trong vấn đề này một mình. A không thể giúp tôi ở nơi này. Tôi cần những người bạn như Rebecca hay Preston giúp đỡ mình.

Thật đáng kinh ngạc khi có biết bao nhiêu người thoải mái với việc gọi thẳng mặt tôi là đồ dâm đãng. Hội con gái nói nhỏ còn lũ con trai gào to.

Justin đã làm rõ với bạn bè tôi rằng họ phải chọn lựa, và rằng anh là người bị đối xử không ra gì. Anh chẳng thèm quan tâm tới Rebecca và Preston, điều này làm họ thấy dễ dàng hơn. Stephanie, dẫu vậy, nói cô ấy sẽ phải giữ khoảng cách khi Justin ở xung quanh. Steve cũng tương tự. Stephanie nói cô ấy hi vọng rằng tôi hiểu. Tôi bảo tôi hiểu mà.

“Cậu quá tử tế”, Rebecca nói, sau khi nghe lỏm được.

“Không”, tôi nói. “Tớ không nghĩ sự tử tế là vấn đề của tớ.”

Dường như với tôi nó không hoàn toàn là thật. Có một phẩn trong tôi vẫn đang gọi Justin, nghĩ chúng tôi vẫn đang là một cặp, và chúng tôi sinh ra là để ở bên nhau.

Mình có thể sửa chữa được vấn đề này, cái phần đó tin tưởng. Khi thực ra nó là phần đã vỡ tan.

Nó cũng hỏi: Mày từ bỏ Justin chính xác là vì cái gì?

Tôi không hiểu phải trả lời như thế nào.

•••

Tôi mau chóng kiểm tra email trước tiết thứ ba. Có một tin nhắn từ A, nói rằng cậu ấy đang trên đường. Tôi viết trả lời:

Tớ không nghĩ hôm nay thực sự là một ngày tươi đẹp.

Nhưng tôi không chắc tin nhắn sẽ tới chỗ A đúng lúc. Cơ thể A đang ở trong có lẽ đã bị cậu ấy bắt cóc mất rồi. Tôi không thể ngăn điều đó lại.

Tôi nói với Rebecca tôi sẽ bỏ bữa trưa. Tôi biết cô ấy sẽ đề nghị ngồi ăn cùng tôi, nhưng tôi bảo tôi thích ở một mình hơn, để nỗ lực xử lý tất cả. Phần lớn là do tôi muốn trốn, và sẽ dễ trốn hơn khi bạn chỉ có một người.

“Cậu chắc chứ?”, Rebecca hỏi.

Tôi bảo cô ấy tôi quyết định rồi.

“Nhớ này, đây là thứ tồi tệ nhất trong tất cả”, cô ấy nói với tôi. “Ngày đầu tiên luôn luôn tồi tệ nhất.”

Điều này hơi kém tin cậy, khi nó đến từ một cô gái chắc chắn bây giờ sẽ tìm bạn trai của mình và ngồi ăn trưa với cậu ấy. Nhưng tôi nhịn được việc thổ lộ rằng: Rebecca không được phép nói với tôi cho tới khi cô ấy phản bội Ben và cậu ấy từ bỏ cô ấy.

Tôi không biết tôi sẽ đi đâu sau khi Rebecca rời khỏi. Mấy góc tối trong thư viện sẽ an toàn. Tôi chưa từng thấy thủ thư nào ngoảnh mặt với một cô gái bởi vì cả trường gọi cô ta là đồ dâm đãng.

Tôi chuẩn bị tới đó thì nghe thấy một giọng nói đằng sau: “Chào!”

Tôi không có tâm trạng để ai đó cho tôi một lựa chọn về cách cư xử của mình. Tôi quay ra đằng sau. Một anh chàng, tôi nghĩ thế. Có lẽ là lớp Chín. Cũng có lẽ là một cô gái.

Tôi thấy bối rối. Rồi tôi nhìn vào mắt của cậu ấy/cô ấy và không còn bối rối nữa.

“Chào!”, tôi nói. “Cậu ở đây rồi. Tại sao tớ không ngạc nhiên nhỉ?”

Tôi biết tôi nên hưng phấn hơn vì A đã tới được đây. Nhưng có thật là thế không? Một ngày đã sẵn khó khăn, giờ lại thêm một chuyện xen vào.

“Ăn trưa nhé?”, A hỏi.

Tôi đoán tôi cũng có thể đi ăn. Tôi không thực sự lên kế hoạch trốn tránh, nhưng tôi không biết làm sao để giải thích.

“Chắc chắn rồi”, tôi nói. “Nhưng tớ thực sự phải quay về sau đó.”

“Không sao.”

Chúng tôi đi dọc hành lang. Nếu bạn nghĩ rằng có lẽ vài người sẽ nhìn chằm chằm vào kẻ lạ mặt bên cạnh tôi, một kẻ họ chưa từng gặp trước đây. Có lẽ không phải cùng một gã tôi bị đồn đoán đã cùng làm tình trong nhà thể chất (không lầm cậu này với Michael được), nhưng vẫn là... người khác.

Nhưng không. Tôi vẫn là sức hút chính.

A cũng nhận ra điều này. Cậu ấy thấy họ nhìn tôi. Cậu ấy thấy họ quay mặt đi.

“Hình như tớ bây giờ là đồ dâm đãng cuồng metal[1]”, tôi giải thích. Tôi thực sự không quan tâm ai nghe lỏm. “Theo một vài nguồn tin, tớ đã từng ngủ với những thành viên của Metallica[2]. Nó có vẻ hài hước, nhưng cũng có vẻ không.”

Tôi ngưng nói trong một giây và nhìn A: “Tuy nhiên, cậu là điều gì đó hoàn toàn khác biệt. Tớ thậm chí không biết tớ đang đi cùng ai hôm nay.”

“Tên tớ là Vic. Tớ là nữ về mặt sinh học, nhưng giới tính là nam.”

A nói như thể đây là điều hiển nhiên. Tôi thở dài và bảo cậu: “Tớ thậm chí không biết thế nghĩa là sao.”

“Ừ, có nghĩa là cơ thể cô ấy sinh ra theo một cách, còn tâm trí cô ấy...”

Đây không phải là điều tôi muốn mọi người nghe lỏm được. Tôi ngắt lời: “Hãy đợi cho tới khi chúng ta ra khỏi sân trường, được không? Tại sao cậu không đi đằng sau tớ một lúc. Tớ nghĩ nó sẽ khiến mọi chuyện dễ dàng hơn.”

Tôi cảm thấy như kẻ ngốc khi đòi hỏi điều này. Nhưng tôi cũng cần không gian. Chỉ một chút không gian thôi.

Tôi đưa cậu ấy tới Philip Diner, một quán ăn trông như ngôi nhà cổ. Không ai trong trường ngoại trừ những đứa hippie[3] cuồng nhiệt nhất từng ăn ở đó. Và tôi suy tính rằng mình có thể thử với hội hippie. Họ đã có đủ vấn đề của riêng mình và không còn hơi sức quan tâm tới vấn đề của tôi.

Người chạy bàn đối xử với chúng tôi như thể chúng tôi là mật vụ nằm vùng sắp cướp mất Phúc lợi Xã hội của cô ấy. Phải tới khi cô ấy đi rồi chúng tôi mới có thể nói chuyện.

“Tình hình thế nào?”, A hỏi.

“Tớ không thể nói rằng Justin có vẻ đau khổ đến mức ấy”, tôi trả lời. “Và các cô gái muốn an ủi anh ấy thì không thiếu.” Cảm ơn nhé, Lindsay! “Thật đáng thương. Rebecca tuyệt vời lắm. Tớ thề, nên có một nghề nghiệp gọi là PR Tình bạn. Rebecca sẽ là con át chủ bài trong nghề đó. Cô ấy đang tung ra phần của tớ trong câu chuyện.”

“Nội dung là?”

“Về việc Justin là một tên đểu cáng. Còn anh chàng cuồng metal và tớ đã chẳng làm gì ngoài nói chuyện.”

“Tớ xin lỗi vì chuyện đã diễn biến xấu như thế.”

“Nó có thể đã tệ hơn. Và chúng ta phải dừng việc xin lỗi nhau lại. Mỗi câu không thể bắt đầu bằng ‘Xin lỗi’ được.”

Tôi nên lấy làm tiếc vì đã vội nói ra điều này. Tôi chỉ không có đủ năng lượng. Đặc biệt là khi có một người quá phức tạp đang ngồi trước mặt tôi.

“Vậy cậu là một cô gái mà thực ra là nam giới hả?”, tôi hỏi.

“Kiểu kiểu thế.”

Ồ, hay đấy. Giờ A cũng vội vàng.

“Cậu đã lái xe bao xa?”

“Ba giờ.”

“Và để lỡ chuyện gì?”

“Đôi bài kiểm tra. Một cuộc hẹn với bạn gái của tớ.”

Tôi không thể kìm nén được. Tôi hỏi: “Cậu thấy như thế có công bằng không?”

“Cậu định nói gì?”, cậu ấy hỏi.

“Nào”, tôi bảo A, “tớ hạnh phúc vì cậu đã cố gắng đến được đây. Thực sự hạnh phúc. Nhưng tớ đã không ngủ đủ đêm qua, đang cáu kỉnh như quỷ, và sáng nay khi nhận email của cậu, tớ chỉ nghĩ: Tất cả những điều này có thực sự công bằng không? Không phải với tớ hay với cậu. Mà với những... người có cuộc đời cậu đang bắt cóc.”

“Rhiannon, tớ luôn cẩn thận...”

“Tớ biết. Và tớ biết chỉ là một ngày thôi. Nhưng nếu có chuyện hoàn toàn bất ngờ đáng lẽ đã xảy ra hôm nay thì sao? Điều gì xảy ra nếu cô bạn gái dự định tổ chức một bữa tiệc bất ngờ cho Vic? Điều gì xảy ra nếu bạn cùng nhóm với Vic trượt bài kiểm tra vì Vic không ở đó để hỗ trợ? Điều gì xảy ra nếu... tớ không biết nữa. Điều gì xảy ra nếu có một tai nạn kinh hoàng, và Vic lẽ ra đã ở gần để kéo một em bé ra nơi an toàn?”

“Tớ hiểu. Nhưng nếu tớ là điều gì đó đáng lẽ nên xảy ra thì sao? Điều gì xảy ra nếu tớ nên ở đây, và nếu không, thế giới sẽ đi theo hướng sai lầm? Theo một cách vi mô song quan trọng nào đó.”

“Nhưng chẳng phải cuộc đời của cô ấy nên đặt lên trên cuộc đời cậu hay sao?”

“Tại sao?”

“Bởi vì cậu chỉ là khách trọ.”

Nó nghe khắc nghiệt hơn ý tôi định nói.

Tôi tiếp: “Tớ không bảo cậu kém quan trọng hơn chút nào. Cậu biết tớ không có ý đó. Ngay lúc này đây, cậu là người tớ yêu thương nhất trên toàn thế giới.”

“Thật hả?” A nghe có vẻ hoài nghi.

“Cậu định nói gì. Thật hả?”

“Hôm qua cậu đã nói không yêu tớ.”

“Tớ đã nói về anh chàng cuồng nhạc metal. Không phải cậu.”

Người chạy bàn mang pho mát nướng và khoai tây chiên của chúng tôi ra.

“Tớ cũng yêu cậu, cậu biết mà”, A nói khi cô chạy bàn rời đi.

“Tớ biết.”

“Chúng ta sẽ vượt qua chuyện này. Mọi mối tình đều gặp trắc trở lúc ban đầu. Đây là phần trắc trở của chúng ta. Nó không phải một miếng xếp hình đã có sẵn nơi để đặt vào vừa khít. Trong chuyện tình cảm, cậu phải tạo hình cho mỗi miếng ghép trước khi chúng khớp cùng nhau hoàn hảo.”

Chuyện tình cảm. Tôi muốn biết liệu có thật là thế không.

Nhưng A không phải người thích hợp để hỏi.

Thay vào đó, tôi chỉ ra rằng miếng ghép của A thay đổi hình dạng mỗi ngày.

“Chỉ về mặt vật lý thôi”, cậu ấy phản đối.

“Tớ biết.” Tôi ăn một miếng khoai tây chiên. Tôi đã chán nói chuyện, nhưng không biết làm thế nào để dừng lại mà không làm A buồn. “Thực lòng, tớ biết. Tớ nghĩ tớ cần phải làm việc thêm với miếng ghép của mình. Có quá nhiều thứ đang diễn ra. Và việc có cậu ở đây... còn tăng thêm cho cái quá nhiều đó nữa.”

“Tớ sẽ đi”, cậu ấy nói. “Sau bữa trưa.”

Tôi thấy tồi tệ vì mình đã biết ơn sự có mặt của cậu ấy nhường nào.

“Không phải tớ muốn cậu đi”, tôi cố cam đoan với cậu ấy. “Tớ chỉ nghĩ tớ cần cậu làm thế.”

“Tớ hiểu.”

“Tốt.” Tôi bảo chính mình cười lên. Tôi cần thay đổi không khí. “Nào, kể tớ nghe về cuộc hẹn tối nay của cậu. Nếu tớ không được ở bên cậu, tớ muốn biết ai ở bên cậu.”

Rồi tôi ngồi nghe cậu ấy kể về cô gái tên Dawn, người mà chàng-trai-sinh-ra-là-nữ, Vic, yêu như hơi thở và cần như không còn gì khác trên đời. Đó là một chuyện tình giản đơn và trong sáng. Tôi thấy vui vì ai đó trong vũ trụ có được mối tình như vậy.

Mặc dù tôi chỉ gặp Vic lần này thôi, và tôi không bao giờ nhìn thấy Dawn, tôi nghĩ về họ sau khi A rời khỏi. Tôi hình dung ra những điều khốn khổ họ phải chịu để hướng về mục tiêu được ở bên nhau. Đó là điều đầu tiên có cảm giác đúng thời điểm trong ngày hôm nay. Tôi khiến nó tệ đi, hẳn rồi. Nhưng người ta phải biết chấp nhận rất nhiều thứ để tới được nơi họ cần tới.

Tôi cần phải ghi nhớ điều đó.

Sau khi tan học, Rebecca, Ben và Preston đưa tôi đi ăn kem. Họ muốn biết thêm về Anh Chàng Bí Ẩn... Đó là cách họ gọi A, và tôi không biết rằng họ đang ở quá xa.

Tôi không kể nhiều cho họ. Họ tôn trọng điều đó. Nhưng rõ ràng là sự tò mò của họ đang tiếp diễn, và tôi sẽ phải sáng tác thêm những lời nói dối hoặc chia tay sớm với Anh Chàng Bí Ẩn.

Tôi cố gắng về nhà đúng giờ ăn tối. Bên món thịt gà và khoai tây, tôi kể với cha mẹ rằng Justin và tôi đã chia tay nhau. Nghĩ tới nỗi xấu hổ cùng cực, tôi bắt đầu khóc khi nói về chuyện này. Mặc dù tôi biết cũng xứng đáng thôi, và mặc dù tôi biết lỗi là của tôi, nói ra trong bữa tối khiến nó thật hơn nó đã từng. Tôi không nói gì với cha mẹ về Anh Chàng Bí Ẩn nào cả. Vì vậy, câu chuyện đầy đủ là Justin và tôi không còn hẹn hò nữa.

Tôi biết họ chưa từng thích anh. Tôi biết họ sẽ không bảo tôi phải cố gắng hơn, phải làm cho tình yêu thêm sâu đậm. Tôi biết ơn về điều đó. Bố tôi nói: “Nào, nào.” Mẹ tôi nói mẹ chắc chắn đây là vì lợi ích lớn hơn. Rồi họ chỉ ngồi đó và nhìn tôi khóc. Họ đợi tôi tự lấy lại thăng bằng. Họ đổi chủ đề, hỏi Rebecca dạo này thế nào.

Tôi tự trấn tĩnh bản thân trong khi kể cho họ về kì cuối tuần bịa đặt... Về cơ bản, tôi kéo dài thời gian ở nhà Rebecca thành hai ngày. Rất nhiều phim. Trò chuyện thật lâu. Bao nhiêu kỉ niệm. Justin không được nhắc tới nữa.

Tôi biết tôi nợ A vài lời. Nên đêm đó, tôi gửi một email.

A thân,

Hôm nay thật khó xử, nhưng tớ nghĩ bởi vì đây là thời điểm rất khó xử. Không phải về cậu, và không phải về tình yêu. Mà về tất cả mọi thứ đồng thời xảy ra cùng lúc. Tớ nghĩ cậu hiểu tớ định nói gì.

Hãy thử lại nhé. Nhưng tớ không nghĩ có thể gặp ở trường. Như thế thì quá khó cho tớ. Hãy gặp sau giờ học. Nơi đâu không có dấu vết của phần khác trong cuộc đời tớ. Chỉ chúng ta thôi.

Tớ đang gặp khó trong việc hình dung ra thế nào, nhưng tớ muốn những mảnh ghép khớp nhau.

Thân mến,

R.

Sau khi nói dối quá nhiều điều với quá nhiều người, cảm giác thật dễ chịu khi thành thật với ai đó, và biết được rằng sự thành thật sẽ được trân trọng. Nếu A sẽ trở thành một điều có thật trong cuộc đời tôi, tôi phải giữ nó trong sự thật... ngay cả khi tôi băn khoăn không biết liệu mình có thể biến nó thành sự thật hay chăng.

[1] Tên đầy đủ là “heavy mental”: một thể loại nhạc rock phát triển vào cuối thập niên 60 - đầu thập niên 70, chủ yếu ở Anh và Mĩ; lời hát và phong cách biểu diễn thường đậm chát nam tính và mạnh mẽ.

[2] Ban nhạc của Mĩ thành lập ngày 28 tháng 10 năm 1981. Với hơn 100 triệu album bán ra toàn thế giới, riêng ở Mĩ là 57 triệu album, đây là ban nhạc heavy metal thành công nhất về mặt thương mại trong lịch sử.

[3] Một trào lưu văn hóa bắt nguồn từ Mỹ, sau đó lan ra khắp phương Tây trong những năm giữa thập niên 1960. Người theo chủ nghĩa hippie sống thành cộng đồng, ăn chay với thực phẩm không qua chế biến. Những tín đồ hippie đều muốn lánh xa xã hội, không cần đến công việc, sống bất cần.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.