Một Ngày Khác

Lượt đọc: 285 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Tôi dành cả buổi sáng thứ Sáu nghĩ ngợi về cuối tuần. Điều này không có gì bất thường, hầu hết mọi người dành thời gian trong ngày thứ Sáu để nghĩ về cuối tuần. Nhưng hầu hết đều không cố gắng tìm nơi để gặp một người như A.

Tôi đã lên một kế hoạch. Chú tôi có một căn nhà gỗ nhỏ để trú tạm khi đi săn. Chú không bao giờ dùng tới nó, và bây giờ chú ấy đang làm việc ở California. Cha mẹ tôi có một chìa khóa dự phòng và họ sẽ không bao giờ biết nó bị mất sau một triệu năm nữa. Tất cả những gì tôi cần là một chứng cứ ngoại phạm. Hoặc một vài chứng cứ ngoại phạm.

Tôi nhận email từ A nói rằng cậu ấy là một cô gái tên Surita hôm nay, và đang ở không xa lắm. Tôi đang sẵn sàng để trốn học cả ngày, vì kiểu gì thì cũng thứ Sáu rồi, nhưng A cứ khăng khăng gặp mặt sau khi tan học. Tôi hiểu. Không có lý do gì để làm hỏng một ngày của Surita. Nhưng có lẽ A hơi tốt bụng hơn tôi trong chuyện đó.

Justin vẫn khó chịu với tôi. “Thấy khỏe hơn, anh hiểu”, anh nói khi chúng tôi gặp nhau ở tủ đồ của anh trước khi vào lớp. “Ừ. Đó phải là một thứ hai-mươi-tư-giờ.” Anh chế nhạo và tôi tự vệ.

“Xin lỗi, em đã không gửi cho anh ảnh chụp bãi nôn của em”, tôi bảo anh.

“Anh chẳng nói gì cả”, anh đáp lại, đóng sầm cửa tủ.

Tôi không công bằng. Tôi giận anh, trong khi tôi là kẻ dối trá.

Rồi tôi bồi thêm một lời nói dối nữa.

“Em thấy vui vì đã khỏe hơn, vì cả nhà em sẽ đi thăm bà em cuối tuần này. Và em không muốn khiến bà bị lây bệnh.”

Ngay sau khi nói câu này, tôi nhớ tới bà của Justin, người đang thực sự bị bệnh.

“Bao giờ em đi?”, anh hỏi.

“Ngày mai”, tôi nói. Rồi tôi nhận ra mình đã làm gì, và nói thêm: “Nhưng em đã hứa với Rebecca sẽ tới nhà cô ấy tối nay.”

“Sao cũng được”, Justin lẩm bẩm. Rồi anh bước đi mà không chào tạm biệt, điều tôi xứng đáng nhận được.

Lý do tôi nhắc tới Rebecca là bởi tôi sẽ nói với cha mẹ: cả cuối tuần con sẽ ở nhà bạn ấy. Cha mẹ thích Rebecca, nên họ sẽ không để tâm. Nhưng tôi nhận ra mình ít nhất phải ở lại nhà cô ấy đêm nay, bởi vì tôi đã nói với Justin đó là việc tôi sẽ làm.

Khi gặp Rebecca trong tiết Mĩ thuật, tôi hỏi cô ấy có kế hoạch gì không. Tôi cầu nguyện rằng cô ấy không có kế hoạch.

“Không”, cô ấy nói với tôi. “Có ý tưởng gì?”

“Ngủ qua đêm thì sao?”, tôi gợi ý.

Rebecca trông cực kì phấn khích. “Ngon lành! Đã lâu lắm rồi kể từ ngày chúng mình xem một suất phim kép[1] như Mean Girls/ Heathers.”

“Hay Breakfast ClubPretty In Pink.”

Chúng là những bộ phim phải-xem của chúng tôi, cái thời chúng tôi hay ngủ ở nhà nhau. Tôi thấy ấm lòng khi Rebecca còn nhớ, vì chuyện đã lâu lắm rồi. Hoặc ít ra nó có vẻ đã lâu lắm rồi. Đó là cuộc đời trước-Justin của tôi. Cách nay đã một cuộc đời.

“Tớ phải làm vài việc sau giờ học...”, tôi bảo cô ấy, “... với mẹ tớ. Tớ tới tầm 6 giờ được không?”

“Cậu có mang theo bánh quy mềm không?”, cô ấy hỏi.

“Miễn là cậu có kem.”

Nói chuyện như thế này thích thật, khiến cho tôi suýt quên sạch những lời nói dối vây quanh. Tôi suýt quên sạch những điều tôi không nói với cô ấy.

Tôi gặp lại A ở hiệu sách. Hôm nay cậu ấy là một cô gái Ấn mập lùn. Và tôi cảm thấy mình thật tệ hại khi nghĩ tới điều đó ngay, nhận ra điều đó đầu tiên. Là A. Tôi đang ở bên A. Hãy tập trung vào người lái xe chứ không phải chiếc xe.

Trong khi chúng tôi quyết định đi dạo trong công viên, tôi nhìn Surita thật kĩ và hình dung cô ấy như một anh chàng. Không quá khó khăn. Nếu bạn nhìn chằm chằm ai đó đủ lâu, sẽ dễ dàng hình dung ra họ ở giới tính khác. Rồi tôi ngăn bản thân lại và tự hỏi tại sao tôi đang làm việc này. Đâu phải tôi nhìn cô ấy chăm chú và hình dung cô ấy là người da trắng. Đấy mới là có vấn đề. Nhưng tôi vẫn muốn nhìn thấy cô ấy là một anh chàng, để nghĩ A là một anh chàng bên trong.

Một phần của vấn đề là việc lựa chọn từ ngữ. Sự thật là có những từ riêng biệt cho anh ấycô ấy. Tôi chưa từng nghĩ về nó trước đây, về việc nó gây chia rẽ như thế nào. Có lẽ nếu chỉ còn một đại từ cho tất cả, chúng ta sẽ không bị gắn quá chặt vào sự khác biệt đó.

Một phần trong tôi muốn nói với A về điều này, để hỏi: Cậu là anh ấy hay cô ấy? Nhưng tôi biết câu trả lời: A là cả hai và chẳng gì cả, đấy không phải lỗi của A khi ngôn ngữ của chúng ta không thể diễn tả được câu chuyện của A.

Tôi chắc rằng A phải nhận ra. Sự thật rằng tôi đang không nắm tay Surita. Sự thật rằng đang không có một bầu không khí đầy năng lượng như lúc A trong cơ thể nam giới. Tôi muốn làm lại. Tôi hiểu cảm giác thế này là sai. Nhưng đây không giống với một nút thắt mà tôi có thể gỡ ra.

A giải thích rằng Surita sống với bà cô ấy, rằng bà cô ấy không thực sự chú ý tới cháu mình, nên cô ấy có thể thoải mái về muộn. Có nghĩa rằng hôm nay tôi là người duy nhất bị giới hạn thời gian. Tôi nói với A về ý này, nhưng rồi tôi cũng kể cho A về việc tôi có kế hoạch cho cuối tuần, và tôi biết một nơi chúng tôi có thể đến. Tôi không kể cho A biết là gì và ở đâu. Tôi muốn có ít nhiều sự ngạc nhiên.

Chúng tôi tới khu leo trèo cho trẻ con, và vì ở đây chẳng có đứa trẻ nào, chúng tôi cho phép mình trở thành trẻ nhỏ: leo trèo, đánh đu và cười đùa. A hỏi tôi chơi với ai hồi lớp Ba, nên tôi kể cậu ấy nghe những câu chuyện về tôi và Rebecca, tôi và lần cảm nắng một cậu bé tên Peter, tôi và cô Shedlowe - người chăm sóc bữa ăn trưa luôn kiên nhẫn lắng nghe bất kì vấn đề nào tôi muốn chia sẻ. Tôi biết tôi không thể hỏi A câu tương tự, nên thay vào đó, tôi hỏi về những điều A nhớ khi ít tuổi hơn. Và A kể tôi nghe về một trận bóng chày trong giải Little League[2] khi cậu ấy đã ghi điểm home run[3], bởi vì cơ thể lúc ấy biết phải vung gậy thế nào mặc dù A thì không.

“Những thắng lợi nhỏ”, A đùa.

“Nhưng cậu đã vượt qua hết”, tôi nói. “Đấy là thắng lợi lớn.”

“Và đây”, A nói, xích lại gần hơn, “hẳn phải là phần thưởng.”

Tôi biết tôi nên chạm vào tay cô gái này. Tôi biết tôi nên kéo cô ấy lại gần và tìm một nơi thân mật trong khu này. Nhưng thay vào đó, tôi nói: “Kìa! cầu trượt kìa!” và chạy tung tăng ra đó, ra hiệu cho A đi theo.

Nếu có nhận ra, A sẽ không nói gì cả. Và ngay cả nếu chúng tôi không thân mật một cách trực tiếp trong không gian hoàn toàn thuộc về mình, vẫn thật là dễ chịu, vẫn có cảm giác thời gian này thật dễ chịu.

Tôi ổn. Ngoại trừ một thoáng, khi tôi tưởng tượng ra Justin đang ở nhà chơi điện tử. Phát hiện ra gì đó bất hợp lý. Tức giận vì điều đó. Nhưng không biết tôi đã đi lạc xa bao nhiêu rồi.

Rồi tôi nghĩ về việc A sẽ làm nếu A không ở đây với tôi. Lạc lối trong cuộc đời một ai khác. Tự tẩy não để nhập vai.

Sau khi chơi cầu trượt, tôi gợi ý chơi xích đu. Thay vì chia ra người đu người đẩy, chúng tôi ngồi lên hai xích đu ở cạnh nhau, và đá chân lên để di động giữa không trung, ở một thời điểm khi chúng tôi hoàn toàn ngang nhau. A với tay ra, và tôi nắm lấy. Chúng tôi đu đưa như vậy, hoàn toàn ngang bằng, trong khoảng hai mươi giây. Rồi chúng tôi bắt đầu tách ra, sự khác biệt về cân nặng, sức mạnh, hay góc độ của cơ thể chúng tôi - những gì về cơ thể chúng tôi - đang cản trở chúng tôi tiếp diễn như thế mãi.

Trở về hiệu sách, tôi bảo A dẫn mình đến chỗ có Feed, Kẻ trộm sách, Đập hết xe hơi đi và Ngày đầu tiên đến Trái đất. Tôi mua tất cả.

“Cậu thật may mắn”, A nói.

“Bởi vì đây đều là sách hay hả?”, tôi hỏi.

“Không. Bởi vì một khi cậu có những cuốn sách này, chúng luôn ở nguyên đó. Cậu không phải liên tục tìm kiếm chúng.”

Tôi suýt đề nghị cho cậu ấy mượn, nhưng tất nhiên tôi không thể.

“Nhưng nói thế đủ rồi!”, A nói. “Ai cần những sự sở hữu trên thế gian trong khi cậu có thể có cả thế giới?”

Giọng nói của A thật hân hoan. Có lẽ A thực sự tin vào điều này. Có lẽ tôi sai lầm khi muốn thứ này thứ khác, và muốn sở hữu thứ này thứ khác. Hoặc giả A vừa cho tôi thấy một cái nhìn thoáng qua về thứ gì đó cậu ấy không muốn tôi nhìn thấy.

Không có đủ thời gian để khám phá điều này. Tôi phải tới nhà Rebecca. Nhưng A và tôi sẽ có ngày mai. Tôi tự nhắc bản thân rằng chúng tôi sẽ có ngày mai.

Đó là một lời tạm biệt đầy hi vọng. Mãi đến khi trở lại xe của mình tôi mới phát hiện, lẽ ra tôi đã có thể hôn cậu ấy khi nói lời tạm biệt. Tôi thậm chí không hề nghĩ đến.

Đêm đó, Rebecca có thể thấy tôi đang nghĩ về những thứ khác ngoài Lindsay Lohan và Tina Fey. Cô ấy tạm dừng bộ phim lại.

“Có chuyện gì giữa cậu và Justin à?”, cô ấy hỏi. “Có phải cậu đang băn khoăn điều đó không?”

Tôi lập thức đề phòng, đề phòng nghiêm ngặt. “Tại sao cậu nghĩ có chuyện xảy ra giữa tớ và Justin? Chẳng có gì giữa tớ và Justin.”

Tôi phát hiện mình đã vô tình lộ ra sự thật khi nói ra câu cuối. Nhưng cô ấy không nhận ra.

“Chỉ là... tớ muốn nói, thật vui vì lại có cậu ở đây. Đây là lần đầu tiên chúng ta làm chuyện này kể từ hồi ấy, ừ, khi hai người các cậu cặp với nhau. Tớ không chắc bọn mình có thể làm chuyện này lần nữa không.”

Rõ ràng. Tôi đã làm tổn thương cô ấy. Tôi thậm chí chưa nhận ra, rằng tôi đã làm tổn thương cô ấy trong suốt những tháng... những năm qua. Cô ấy sẽ không kể ra điều đó, nhưng nó là như thế. Và bây giờ tôi đã thấy nó.

“Tớ xin lỗi”, tôi nói, mặc dù cô ấy không bắt tôi phải xin lỗi, hoặc bởi vì cô ấy không bắt tôi phải xin lỗi. “Chuyện với anh ấy vẫn ổn. Thật đấy. Nhưng tớ cũng muốn nhiều hơn là chỉ Justin, cậu hiểu chứ? Như người bạn thân nhất của tớ.”

Bạn thân nhất. Đây như là một món quà tôi được tặng và không xứng đáng.

Nhưng tôi đang ở đây, chỉ ra rằng tôi vẫn có nó, rằng tôi chưa đem trả lại để đổi lấy thứ khác.

“Cậu có muốn ăn thêm kem không?”, Rebecca hỏi, cầm bát của cô ấy lên. “Bởi vì tớ muốn ăn thêm kem.”

“Có chứ”, tôi nói. Không phải bởi tôi muốn thêm chút kem nào, mà bởi tôi biết cô ấy muốn ăn thêm và không muốn ăn thêm một mình.

Khi ngồi trong căn phòng giải trí quen thuộc với tôi trong phần lớn cuộc đời, khi nhìn những tấm ảnh chụp Rebecca và gia đình cô ấy ở nhiều độ tuổi khác nhau, tôi nhận ra một điều về chúng tôi: Rebecca phải nhìn thấy tôi nhiều hơn là chỉ một cơ thể, bởi vì cơ thể mà cô ấy biết đã thay đổi quá nhiều suốt những năm qua. Điều đó phải giúp cho một người nhìn thấu bên trong.

Cô ấy quay lại và bật phim chạy tiếp. Xem suất phim kép khiến chúng tôi thức quá nửa đêm, bởi vì có nhiều lúc chúng tôi tạm dừng để ăn uống và trò chuyện về những thứ ngẫu nhiên. Phút lúng túng duy nhất là khi Rebecca hỏi tôi sẽ làm gì vào cuối tuần. Tôi biết đây là thời điểm mình nên tuyển mộ cô ấy làm chứng cứ ngoại phạm, nên cảnh báo rằng cha mẹ tôi có thể hỏi. Nhưng tôi lại dùng câu chuyện bà tôi. Cô ấy nhờ tôi chuyển lời chào, và tôi hứa.

Tôi đi ngủ và tự hỏi mình đang làm gì rồi tỉnh giấc tự hỏi mình đang làm gì, dù biết chắc chắn rằng dẫu sao đi nữa, tôi vẫn sẽ thực hiện điều đó.

[1] Một phương pháp hút khách của rạp chiếu phim, chiếu hai phim với giá của một phim. Trong truyện là nhân vật tự xem hai bộ liền bằng thiết bị ở gia đình.

[2] Giải cho lứa tuổi từ 4-16.

[3] Cú đánh rất mạnh khiến cho bóng bay ra khỏi sân đấu, và ăn điểm trực tiếp.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.