Một Ngày Khác

Lượt đọc: 284 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Tôi phải đưa ra vài quyết định, và phải thật nhanh. Tôi phải suy tính xem câu chuyện ở phía tôi là gì, để mọi người có thể đứng về phía tôi.

Mặc dù tôi không bị tổn thương... Ít ra, về cơ thể, họ vẫn đưa tôi tới phòng y tế. Cô y tá nhìn thấy tình trạng của tôi và đặt tôi nằm xuống. Stephanie đề nghị được ở lại với tôi, nhưng cô y tá bảo cậu ấy trở lại lớp học. Nghỉ hết tiết, cậu ấy trở lại với Rebecca và Preston, còn tôi ngồi trên giường để gặp họ.

“Rhiannon”, Rebecca nói. “Kể cho bọn tớ nghe chuyện gì đi.”

“Tớ hỏng rồi”, tôi nói với cô ấy, nói với tất cả họ. “Chuyện với Justin đã chấm dứt. Tớ đã gặp gỡ người khác.”

Rebecca cố kìm nén sự ngạc nhiên để tôi không phát hiện ra. Tuy nhiên, Preston tuôn ra một tràng: “Ôôôôôô Hôôôôôô!” Stephanie đập vào vai cậu ấy, nhưng lời nói không thể rút lại được.

“Ai đấy?”, Preston hỏi. “Kể đi kể đi kể đi.”

Rebecca và Stephanie có thể làm như cậu ấy đã quá lố khi hỏi quá trực tiếp, song cả hai đều chờ đợi câu trả lời của tôi.

“Tớ không thể kể ra”, tôi nói. “Chuyện phức tạp lắm.”

“Anh ấy kết hôn chưa?”, Preston hỏi.

“Không! Chỉ... mới thôi.”

“Đủ mới để anh ấy xông vào trường gặp cậu hả?”, Rebecca hỏi.

“Đó có phải điều mọi người đang nói không?”, tôi muốn biết và tôi cũng không muốn biết.

“Mọi người đang nói đủ thứ chuyện”, Stephanie báo cáo. “Justin nói với mọi người anh ta bắt gặp cậu nằm với anh chàng đó. Tớ đã nói với mọi người rằng cậu vào bên trong khoảng hai phút trước khi chúng tớ vào, và không có chứng cứ nào cho thấy anh chàng đó đã, ừ, đã cởi khóa.”

“Chúng tớ ôm nhau. Thế đấy.”

“Ừ, thế là đủ”, Stephanie nói. “Ý tớ là dành cho lời đồn. Theo phán đoán của Justin, cậu là đứa lẳng lơ nhất từng học trường này. Nhưng anh ta không thực sự là nhân chứng vô tư.”

Bây giờ, khi màn đấm đá kết thúc, mới thấy được tôi đã làm tổn thương anh đến nhường nào. Tôi đã làm gì với anh. Tôi đã làm gì với chúng tôi.

Tất cả những thời gian qua. Tất cả những kỉ niệm ấy. Tôi đã thiêu rụi tất.

Rebecca nghiêng người tới và ôm chặt lấy tôi.

“Sẽ ổn thôi”, cô ấy nói với tôi. “Chúng ta sẽ vượt qua nó.”

Preston và Stephanie nhắc lại điều này.

Họ có thể là tất cả những gì còn lại với tôi.

Cô y tá để tôi ở lại tới hết giờ học. Khi tiếng chuông cuối cùng reo lên, tôi định rời khỏi giường, nhưng cô ấy ra dấu bảo tôi dừng lại.

“Đợi hành lang vắng người đã”, cô ấy nói. “Hãy cho phép mình làm thế.”

Cô y tá thật tốt bụng, tôi muốn kể cô ấy nghe tất cả. Nhưng tôi chỉ có thể tưởng tượng ra cô ấy sẽ nghĩ gì về tôi sau đó.

Tôi đợi thêm một tiếng đồng hồ. Khi tới tủ đồ của mình, tôi tìm thấy những bức ảnh chúng tôi chụp chung mà anh và tôi lưu giữ trong đó. Anh xé nát tất cả, tới mức nếu tôi không từng biết chúng đã trông thế nào, tôi sẽ không bao giờ đoán được.

Đấy là sự tổn hại duy nhất anh đã gây ra cho tủ đồ của tôi.

Nhưng thế là đủ.

Rebecca muốn tôi tới nhà cô ấy. Preston và Stephanie liên tục gọi điện. Ngay cả Ben cũng nhắn tin để nói rằng cậu ấy hi vọng tôi vẫn ổn.

Có một phần trong tôi muốn thừa nhận tai họa mình gây ra, và trú ẩn với những người bạn.

Nhưng A đang đợi. Tôi biết cậu ấy đang đợi.

Tôi quay lại quán Starbucks. Cậu ấy đã tắm rửa qua, nhưng trông vẫn giống như một anh chàng vừa thua trong trận đánh nhau.

Tôi nhìn thấy cậu ấy. Tôi nhìn thấy cậu ấy đang nhìn tôi. Tôi gọi ít cà phê, để dành cho bản thân thêm một phút suy nghĩ.

“Tớ thực sự cần thứ này”, tôi nói với cậu ấy khi ngồi xuống.

“Cảm ơn vì đã tới”, cậu ấy nói. Giống như cậu ấy không chắc tôi sẽ tới. Giống như tôi đang giúp đỡ cậu ấy.

“Tớ đã nghĩ về chuyện không tới”, tôi thừa nhận. “Nhưng tớ đã không cân nhắc nghiêm túc chuyện đó.” Nhìn gần, trông cậu ấy còn tệ hơn. “Cậu ổn chứ?”

“Tớ vẫn ổn”, cậu ấy nói. Giọng cậu ấy không có vẻ ổn.

“Cho tớ biết tên cậu hôm nay là gì?”

“Michael.”

Tôi nhìn Michael lần nữa. Tôi nhớ rằng anh chàng này lẽ ra giờ đây nên ở Hawaii.

“Michael tội nghiệp!”, tôi nói.

“Đây không phải hình dung của tớ về chuyện cậu ấy đã nghĩ một ngày của mình sẽ ra sao.”

“Tớ cũng cho rằng như vậy.”

Sáng hôm nay dường như đã là một triệu năm về trước. Tôi đã rất giận cậu ấy. Giờ đây tôi chỉ thấy buồn.

“Kết thúc rồi à?”, cậu ấy hỏi. “Với hai người các cậu.”

Sao nó có thể không kết thúc? Tôi muốn hỏi cậu ấy. Ở vũ trụ nào mà Justin có thể hiểu những gì tôi đã làm?

“Ừ”, tôi nói. Rồi tôi thêm, chẳng công bằng gì: “Cho nên tớ đoán cậu đã có cái cậu muốn.”

Cậu ấy không thấy cảm kích. “Đó là một cách tệ hại để nhìn nhận. Cậu không muốn nó sao?”

“Ừ. Nhưng không phải như thế. Không ở trước mắt mọi người như thế.”

Cậu ấy vươn tay ra chạm vào mặt tôi, nhưng tôi có cảm giác không thích hợp. Tôi ngần ngại. Cậu ấy đưa tay thấp xuống.

Điều này thậm chí còn khiến tôi buồn hơn. Tôi đang làm gì với cậu ấy.

“Cậu đã thoát khỏi cậu ta”, A nói.

Tôi sẽ sung sướng nếu nó dễ dàng như vậy. Nó không dễ dàng như vậy.

“Tớ đã quên cậu biết về những chuyện đó ít như thế nào”, tôi nói với cậu ấy. “Tớ đã quên cậu thiếu kinh nghiệm như thế nào. Tớ không thoát khỏi anh ấy, A ạ. Chỉ bởi vì cậu cắt đứt với một ai, nó không có nghĩa cậu thoát khỏi anh ấy hay cô ấy. Tớ vẫn gắn kết với Justin theo cả trăm cách khác nhau. Chúng tớ không hẹn hò nữa. Tớ sẽ phải mất nhiều năm để thoát khỏi anh ấy.”

Tôi không biết tại sao mình đang nói điều này với cậu ấy. Tại sao tôi muốn chúng tôi bị tổn thương.

Có lẽ tôi chỉ cảm thấy bớt tội lỗi nếu tôi cảm thấy đau khổ hơn.

“Tớ có nên đi Hawaii không?”, cậu ấy hỏi tôi.

Tôi suýt nữa đã để mất cậu ấy. Tôi phải nhận ra mình suýt nữa đã để mất cậu ấy. Điều tôi sợ nhất trong ngày hôm qua suýt nữa đã xảy ra hôm nay. Cậu ấy đã làm mọi việc có thể để ở lại, và giờ đây tôi đang trừng phạt cậu ấy vì điều đó.

Tôi phải dừng lại.

“Không”, tôi nói, “cậu không nên làm thế. Tớ muốn cậu ở đây.”

Ánh mắt cậu ấy sáng lên với cơ hội tôi đang trao, với khả năng chuyện này sau cùng có thể đúng mặc cho mọi thứ đều sai lầm.

“Với cậu?”, cậu ấy hỏi.

Tôi gật đầu. “Với tớ. Khi cậu có thể.”

Đấy là điều tốt nhất chúng tôi có thể làm. Cậu ấy biết điều này. Tôi biết điều này. Và chúng tôi cũng biết chúng tôi có thể kết thúc với ít hơn thế nhiều. Chúng tôi có thể bỏ cuộc.

Cậu ấy hỏi tôi về chuyện xảy ra sau khi cậu ấy rời khỏi, và tôi kể lại. Cậu ấy muốn tôi hiểu tại sao cậu ấy phải bỏ chạy... Cậu ấy không thể khiến Michael còn phải chịu nhiều rắc rối hơn nữa... Và tôi nói với cậu ấy rằng tôi hiểu.

Chúng tôi cần biết chắc rằng, trong hôm nay, không còn cách nào để Michael tới Hawaii được nữa, cho nên chúng tôi dùng điện thoại của tôi để kiểm tra, đảm bảo rằng tất cả những chuyến bay cuối cùng đã cất cánh. Thay vì để Michael bắt tất cả các chuyến xe buýt ngược trở lại, tôi đề nghị được làm tài xế taxi. Tôi không phải vội về nhà. Tôi sẽ phải kể với cha mẹ rằng tôi đã chia tay Justin, trước khi họ nghe nó từ ai khác.

Trong khi tôi lái xe, tôi bảo A kể thêm về những người cậu ấy đã từng là. Cô gái bị tổn hại ngày hôm qua, và những người khác trước đó.

Cậu ấy để những câu chuyện bày ra khắp mọi nơi... một số buồn, nhưng đa số vui. Và khi kể chúng, tôi nhận ra rằng với mỗi sự kiện, cậu ấy phải nhớ hai thứ trong khi những người còn lại trong chúng ta chỉ phải nhớ một. Không chỉ cậu ấy đã ở cùng ai, mà còn cậu ấy đã là ai.

Giống như với nụ hôn đầu của cậu ấy. Tôi nhớ nụ hôn đầu của tôi là với Bobby Madigan... Đó là một lời thách đố hồi lớp Bốn mà cả hai chúng tôi đã thầm muốn nhận lấy. Khi cô Shedlowe không chú ý, chúng tôi đã lén đi vào rừng trong giờ ra chơi. Tôi nhớ đôi môi cậu ấy mềm thế nào. Tôi nhớ đôi mắt cậu ấy nhắm lại. Tôi không có ý nhắm mắt; nếu chuyện này sẽ diễn ra, tôi muốn chứng kiến nó.

A kể cho tôi nụ hôn đầu của cậu ấy là vào hồi lớp Năm. Cậu ấy ở dưới tầng hầm và chơi trò quay chai[1] cùng mọi người. Cậu ấy chưa bao giờ chơi quay chai, nhưng những đứa trẻ khác có vẻ biết phải làm gì. Cậu ấy quay cái chai và nó chỉ vào một cô gái tóc vàng. Cậu ấy nhớ tên cô bé là Sarah và trước khi hôn, cô bé nói: “Ngậm miệng vào!”

Tôi hỏi cậu ấy là ai lúc đó. Cậu ấy lắc đầu.

“Tớ không chắc”, cậu ấy nói với tôi. “Tất cả những gì tớ nhớ là cô ấy. Có lẽ chúng tớ đang ở một bữa tiệc hoặc gì đó tương tự. Nhưng tớ không thể nhớ tớ đã là ai.”

“Ngay cả là trai hay gái?”

“Con trai, tớ đoán thế... Nhưng nói thật tớ đã không chú ý là trai hay gái.”

Thật lạ khi nghĩ rằng: Tất cả những lúc chúng tôi ở bên nhau, tất cả những ngày qua. Tôi đang cố gắng ghi nhớ cậu ấy là ai mỗi ngày. Nhưng còn A?

A sẽ chỉ nhớ tôi.

Rốt cuộc, bản đồ trên điện thoại nói rằng chúng tôi đã tới gần nhà Michael.

“Tớ muốn gặp cậu ngày mai”, A nói.

“Tớ cũng muốn gặp cậu. Nhưng tớ nghĩ hai ta đều hiểu đây không phải là vấn đề muốn hay không.”

“Vậy thì, tớ sẽ luôn hi vọng.”

Tôi thích thế.

“Và tớ cũng hi vọng”, tòi nói.

Tôi lâng lâng trong cảm giác đó trên đường lái xe về nhà. Rồi tôi nhớ lại những thứ khác đã xảy ra, và bắt đầu trầm xuống. Khi về đến nhà, tôi không thể chịu đựng được ý nghĩ kể cho cha mẹ biết về Justin, nên tôi tránh họ. Mẹ tôi hét lên gì đó về việc bỏ bữa tối, nhưng tôi thậm chí không để tâm chút nào.

Tôi gọi Rebecca để nhận một báo cáo tình hình. Cô ấy nói với tôi, một lần nữa, rằng mọi thứ sẽ ổn thôi. Tất cả rồi sẽ dần chìm xuống thôi.

Sau khi gác máy, tôi nhìn chằm chằm cái điện thoại. Tôi ấn vào thư mục ảnh và dường như toàn bộ lịch sử tình yêu với Justin ở đó. Anh không thể xé được thứ đó.

Tôi biết điều tôi đã nói với A là sự thật: Chưa kết thúc đâu.

Bây giờ, Justin và tôi đang ở trong giai đoạn tồi tệ.

[1] Mọi người vây quanh một cái chai đặt nằm chính giữa, một người quay cho cái chai xoay tròn, chai dừng với phần đầu trỏ vào ai, người quay chai ban đầu phải hôn người được trỏ vào.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.