Một Ngày Khác

Lượt đọc: 168 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Tôi kiểm tra email trước khi đi ngủ đêm đó. Không email nào từ Justin. Không lời nào từ Rebecca. Chỉ có tin tức từ A.

Tớ phải gặp lại cậu.

A.

Tôi tự hỏi A đang ở trong cơ thể nào. Tôi tự hỏi liệu tôi có muốn ngủ với nó không. Tôi tự hỏi liệu tôi có sai không khi tự hỏi như thế. Tôi tự hỏi tôi đang làm cái quái gì.

Tôi không trả lời. Tôi muốn gặp A, tất nhiên rồi.

Nhưng tôi vẫn chưa thấy mục đích để làm gì.

Justin đang ở trong tâm trạng tồi tệ khi tôi gặp anh vào buổi sáng. Một bài giảng đạo từ xa khác của bố anh. Một bài kiểm tra khác mà anh chưa sẵn sàng. Một ngày khác mà anh không muốn ở đây.

Tôi cố ở lì bên cạnh anh. Tôi than phiền về bài kiểm tra Lịch sử sắp tới hôm nay. Tôi nói với anh rằng, dù sao đi nữa, đi chơi với anh hôm qua vui hơn học bài nhiều.

Tôi không nói với anh rằng tôi đã học bài khi về nhà.

“Anh ghét chỗ này vô cùng”, anh bảo tôi. Tôi phải tự nhắc rằng tôi không phải một phần của nơi này. Anh không nói về tôi.

Thật khó để tỏ ra sẵn sàng hỗ trợ khi bạn chẳng biết mình đang hỗ trợ cái gì. Thật khó để ở bên ai đó khi anh ấy không để bạn biết anh ấy ở đâu.

Tôi nói với anh tôi sẽ gặp anh vào bữa trưa. Anh không phản ứng gì. Và tại sao anh phải thế? Tôi chỉ đưa ra điều hiển nhiên. Chúng tôi luôn biết mỗi ngày của chúng tôi diễn ra thế nào.

Tôi đi tới lớp. Tôi nói chuyện với những người tôi luôn nói chuyện cùng. Tôi chỉ chú ý vừa đủ cho cuộc đời mình.

Tôi vào lớp tiếng Tây Ban Nha và nghe người ta nói về vinh quang của thành Madrid. Tôi đi vào lớp Mĩ thuật và chỉ cầm được cây cọ vẽ.

Rồi tôi bước vào lớp Toán và có gì đó bên trong đánh thức tôi. Cảnh báo. Thay vì đi vào trong phòng học, tôi nhìn lại sảnh và nhìn thấy ai đó đang nhìn mình. Ngay lập tức tôi biết A đã trở lại. A ở đây.

Trong ánh mắt. Anh chàng có mái tóc dày, mặc áo phông Polo và quần bò này có thể chỉ là một anh chàng nào đó. Nhưng đôi mắt này và cách chúng nhìn tôi, chỉ có thể là của A.

Tôi bước ra khỏi lớp, khỏi cái nếp mà ngày hôm nay lẽ ra phải tuân theo. Mọi người quanh tôi vội vã vào lớp trong khi tiếng chuông thứ hai vang lên. Nhưng cậu ấy thì không. Tôi thì không. Chúng tôi thì không.

Chúng tôi. Tôi không nên xem chúng tôi là chúng tôi. Nhưng tôi có cảm giác như chúng tôi. Ở đây trên hành lang này, trước khi chúng tôi nói lời nào, chúng tôi là chúng tôi.

Tôi không biết liệu tôi có muốn điều này là thật không, nhưng nó chẳng có vẻ quan tâm tôi muốn gì. Nó tồn tại ngoài tầm với của tôi.

Các lớp học bắt đầu, và chúng tôi được ở riêng bên nhau. Tôi tra bản đồ nơi Justin đang ở lúc này, và biết anh không có mặt gần đây.

Chúng tôi an toàn. Cho việc gì, tôi không biết.

“Chào!”, tôi nói.

“Chào!”, cậu ấy nói.

“Tớ nghĩ cậu có thể đến.”

“Cậu giận tớ à?”

“Không, tớ không giận cậu”, tôi nói với cậu ấy. “Mặc dù Chúa biết rằng cậu ảnh hưởng xấu tới bảng điểm danh của tớ.”

Cậu ấy mỉm cười. “Tớ chẳng ảnh hưởng tốt tới bảng điểm danh của ai cả.”

“Tên cậu hôm nay là gì?”, tôi hỏi. “A. Với cậu ấy, nó luôn là A.”

“Được rồi”, tôi nói.

Và nó hiệu nghiệm rồi. Bởi không biết tên của anh chàng này, tôi có thể nghĩ cậu ấy là A.

Không cần phải hỏi về chuyện chúng tôi bỏ trốn. Tôi có bài kiểm tra môn Lịch sử, và tình hình bên Justin đủ căng dù thiếu chuyện tôi biến mất và phải nói dối. Tôi có thể trốn tiết Toán, nhưng đấy là tất cả những gì tôi có thể bỏ lỡ.

Thật lạ khi tôi đi dọc hành lang với cậu ấy. Tôi lo chúng tôi sẽ bị ai đó bắt gặp. Tôi đoán tôi phải vờ như cậu ấy là học sinh mới. Nên tôi đưa cậu ấy dạo quanh trường.

“Justin đang trong lớp à?”, cậu ấy hỏi khi chúng tôi bước vào dãy phòng tiếng Anh.

“Ừ. Nếu anh ấy quyết định vào học.”

Tôi không muốn ở lại sảnh. Tôi đưa cậu ấy vào một trong những phòng học tiếng Anh, và ngồi bàn cuối, nên không ai có thể nhìn thấy chúng tôi qua cửa ra vào.

Thật kì quái khi ngồi vào bàn học. Thật khó khăn để đối mặt với nhau.

“Làm sao cậu biết đây là tớ?”, cậu ấy hỏi.

“Bằng cách cậu nhìn tớ. Đấy không thể là bất kì ai khác.”

Trúng rồi. Tôi không biết tay tôi đang đợi để được nắm lấy cho tới khi cậu ấy nắm chặt nó, giữ nó. Đôi bàn tay này khác hẳn với của Ashley hay Nathan, khác cả với Justin, mặc dù anh chàng này cùng khổ người với Justin. Tay chúng tôi vừa khít trong sự khác biệt.

“Tớ xin lỗi về buổi tối nọ”, cậu ấy nói.

Tôi không muốn nhắc lại điều này. Nhưng tôi nói với cậu ấy: “Tớ cũng có lỗi. Tớ lẽ ra không bao giờ nên gọi cho anh ấy.”

“Cậu ta nói gì sau đó?”

Thành thật. Tôi cảm thấy tôi phải thành thật.

“Anh ấy cứ gọi cậu là ‘con điếm đen.’“

Tôi quan sát khuôn mặt A nhăn nhó. “Hấp dẫn thật.”

Một lần nữa tôi thấy cần phải bảo vệ Justin. “Tớ nghĩ anh ấy cảm nhận nó là một cái bẫy. Tớ không biết. Anh ấy chỉ biết có gì đó không ổn.”

“Có lẽ đấy là lý do tại sao cậu ta vượt qua bài kiểm tra.”

Cậu ấy vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Cái cách cậu ấy muốn Justin là người xấu, nó nhắc tôi nhớ về Justin.

Tôi rút tay mình lại. “Thế không công bằng.”

“Tớ xin lỗi.”

Xin lỗi. Cậu ấy xin lỗi. Tôi xin lỗi. Chúng ta đều xin lỗi.

Cậu ấy hỏi tôi: “Cậu muốn làm gì?”

Lại ánh mắt ấy. Đôi mắt ấy. Không phải xin lỗi. Sự khát khao.

Tôi không quay đi. Tôi cố gắng là sự thật, không phải cảm xúc.

“Cậu muốn tớ làm gì?”, tôi hỏi.

“Tớ muốn cậu làm bất cứ thứ gì tốt nhất cho cậu.”

Quá hoàn hảo, quá kịch bản, quá xa khỏi sự khát khao đó.

“Đó là đáp án sai”, tôi nói.

“Tại sao lại là đáp án sai?”

Cậu ấy không hiểu.

“Bởi vì đó là lời nói dối.”

Cậu ấy chớp mắt. “Hãy quay lại câu hỏi đầu tiên. Cậu muốn làm gì?”

Làm sao tôi có thể nói với cậu ấy điều tôi muốn không phải là mấu chốt. Nó chưa bao giờ là điểm mấu chốt. Tôi muốn có một triệu đô. Tôi muốn không phải quay lại trường học và có một công việc tốt. Tôi muốn xinh đẹp hơn. Tôi muốn đến Hawaii. Cái muốn chẳng mất gì, trừ phi bạn trả tiền cho nó. Cậu muốn làm gì? không phải điều cậu ấy nên hỏi. Cậu ấy nên hỏi tớ có thể làm gì.

Làm thế nào tôi có thể khiến cậu ấy hiểu được? Tôi nói: “Tớ không muốn vứt bỏ tất cả để lấy chỗ cho những gì không chắc chắn.”

“Điều gì ở tớ không chắc chắn?”

Đùa. Cậu ấy hẳn là đang đùa.

“Thật hả?”, tôi nói. “Tớ có phải giải thích cho cậu không?”

Cậu ấy tùy tiện xua tay. “Ngoài ra, cậu biết cậu là người quan trọng nhất tớ từng có trong cuộc đời. Điều đó là chắc chắn.”

“Chỉ trong hai tuần”, tôi chỉ rõ. “Đó là sự không chắc chắn.”

“Cậu biết về tớ nhiều hơn bất kì ai.”

“Nhưng tớ không thể nói điều tương tự về cậu. Vẫn chưa thể.”

“Cậu không thể phủ nhận rằng giữa chúng ta đã có gì đó.”

Tôi không thể phủ nhận, đấy là sự thật. Nhưng tôi có thể phủ nhận nó đồng nghĩa với điều cậu ấy nghĩ.

“Không”, tôi nói. “Giữa chúng ta đã có gì đó. Khi tớ trông thấy cậu hôm nay, tớ đã không biết tớ đợi cậu cho tới khi cậu đứng đó. Và rồi tất cả những sự chờ đợi đó ập vào tớ trong một giây. Đấy là cái gì đó... Nhưng tớ không biết liệu nó có chắc chắn không.”

Tiết học thứ tư chưa kết thúc, nhưng tôi có kế hoạch học ôn môn Lịch sử trong tiết Toán, và tôi vẫn cần làm điều đó bây giờ. Tôi phải tự nhắc rằng đây là cuộc đời tôi, và tôi không thể làm hỏng nó.

“Tớ phải chuẩn bị cho bài kiểm tra”, tôi nói với A. “Còn cậu có cuộc đời khác để quay trở về.”

Tổn thương. Nó đi qua khuôn mặt và làm mờ đôi mắt cậu ấy. “Cậu không muốn gặp tớ à?”, cậu ấy hỏi.

Muốn. Mọi thứ về cậu là muốn.

“Có”, tôi nói. “Và cả không. Cậu sẽ nghĩ nó làm mọi thứ dễ dàng hơn, nhưng thực ra nó làm mọi thứ khó khăn thêm.”

“Vậy tớ không nên xuất hiện ở đây?”

Theo bản năng, tôi biết: Tôi không thể đến trường mỗi sáng trong khi tự hỏi liệu cậu ấy có ở đây không. Tôi không thể nhìn vào mắt mỗi người lạ trong khi hi vọng đấy là cậu ấy.

Vì vậy tôi nói với cậu ấy: “Bây giờ hãy chỉ dùng email thôi. Được không?”

Tôi có thể cảm thấy tất cả những cái “muốn” đang phập phồng bên dưới làn da cậu ấy. Tôi có thể thấy cậu ấy đang cố gắng trấn tĩnh đến mức nào. Nhưng tình hình là thế. Cậu ấy không thể chọn lựa. Tôi không thể chọn lựa.

Cửa phòng học mở ra và một cô giáo tôi không biết đi vào. Cô nhìn chúng tôi và nói: “Các em không thể ngồi đây. Các em không vào lớp học à?”

Tôi lẩm bẩm gì đó về một tiết trống. Tôi xách túi lên. A không có túi xách, và tôi mong cô giáo không để ý.

Chúng tôi tạm biệt ở hành lang. Tôi biết mình sẽ không gặp lại cậu ấy như thế này. Tôi sẽ gặp cậu ấy trong hình hài người khác, nhưng không như thế này, và không tràn trề hi vọng như cậu ấy lúc nhìn thấy tôi sáng nay.

Tôi vẫn có thể cảm nhận mối liên kết giữa chúng tôi, ngay cả khi tôi đã đi xa.

Tôi tới tủ đồ của Justin lúc tan học, nhưng anh đã đi rồi.

Tôi chỉ có một mình trong thời gian còn lại của ngày và đêm.

Không tính cha mẹ tôi.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.