Amaia ghét mang ô, nhưng trời đang mưa như trút, đến nỗi bước ra khỏi xe là chị sẽ ướt sũng ngay lập tức. Chị miễn cưỡng mở ô và đợi Iriarte đi vòng quanh xe trước khi lên đường. Túp lều một năm trước không nhìn rõ vì cây cối, nay hoàn toàn bị bao bọc, Padua đợi họ trong xe tuần tra, anh đã lái tới cửa. Anh bước ra khi thấy họ tới gần và tất cả cùng vào trong lều. Dây bìm bìm trước kia rụt rè chui qua lỗ trên mái, nay quấn quanh các rui xà tạo thành một cái vòm tự nhiên ngăn mưa trút qua lỗ hổng.
Không hề có dấu hiệu của cái sofa cũ, hoặc tấm thảm phủ xác Johana; cái bàn và ghế dài cũng biến mất. Chị thấy việc này thật đáng xấu hổ. Những túp lều như thế này là nơi chào đón, mở cửa với mọi người, nơi những người chăn cừu, người đi săn hoặc đi bộ đường dài trú mưa, qua đêm hoặc chỉ nghỉ ngơi chốc lát. Nhưng vụ giết Johana đã làm ô uế nó. Sàn đầy phân động vật, một bó cỏ khô lăn lóc trong góc và mùi cừu không thể nhầm lẫn, rõ ràng hiện nay đó là những con vật duy nhất trú ngụ ở đây.
Amaia ra sau lều và dừng lại kiểm tra nơi một năm trước người ta đã phát hiện xác Johana, dường như bằng cách đó chị có thể quan sát dấu vết của một sinh mạng ngắn ngủi.
– Cảm ơn anh đã đến, Padua, - chị quay lại, đối diện với anh.
Viên trung úy đùa cợt bằng một cử chỉ:
– Cái gì đang ở trong đầu chị thế?
– Anh có nhớ lời khai của Jasón Medina lúc hắn bị bắt không?
Padua gật.
– Có, hắn suy sụp và thú nhận mọi việc hắn đã làm với con gái riêng của vợ giữa những tiếng nức nở.
– Chính xác. Không như những kẻ giết người khác chúng ta từng điều tra, tiểu sử Medina không phải là một tên hung bạo, căm hận sâu sắc. Vợ hắn nghi ngờ hắn vì những cái nhìn tà dâm hắn tặng cho con gái bà, sự kiểm soát quá mức những chuyến đi và đến của Johana, kể cả cô mặc gì. Sự khác biệt đáng kể duy nhất giữa tội ác của hắn với những kẻ khác là hành vi cưỡng hiếp mà bản thân nó là bình thường: nhiều cuộc tấn công phụ nữ dữ dội dính líu đến tấn công tình dục.
– Thế thì cái gì không khớp? Những sự tương tự rất hiển nhiên.
– Phải, đúng thế, nhưng còn một thứ khác nữa. Các phụ nữ bị giết khác đều sinh tại thung lũng, nhưng đã chuyển đi do hoàn cảnh: cha mẹ chuyển đến tỉnh khác, hoặc họ lấy chồng hoặc như trong trường hợp của Nuría, vì kẻ lạm dụng muốn cô tách khỏi gia đình là một phần trong kế hoạch hủy hoại của hắn. Những kẻ giết người khác đều có quá trình bạo hành, hoặc bạo lực bị dồn nén, loại tính khí giống một cái nồi áp suất. Trong vụ Johana, không chỉ vì cô sinh ra ở đây, mà cô còn là người duy nhất sống tại đây cho đến khi bị giết. Bố dượng cô cũng không có tiền sử bạo lực. Jasón Medina là kẻ biến thái tình dục, có thể dính líu tới bạo lực trong lúc hoạt động tình dục, thậm chí chỉ khi nạn nhân chống lại, mà chúng ta đều biết Johana đã làm thế.
– OK, - Padua nói, nhưng tôi hình dung chị cũng xác định rằng kẻ chủ mưu có liên quan nào đó tới thung lũng?
– Phải, tất nhiên rồi, chỉ có một điều khác biệt: trong vụ Johana, tội phạm không để lại chữ ký.
Trông Padua lúng túng.
– Hắn đã viết “Tarttalo” lên tường xà lim cũng như trong bức thư để gửi chị.
– Nhưng không có ở hiện trường gây án. Còn vài chi tiết khác nữa, có thể có hoặc không phù hợp: trong vài vụ khác, chữ ký chỉ xuất hiện trên tường xà lim của kẻ sát nhân, nhưng trong từng vụ lại theo một cách cho dễ nhìn. Còn nữa, đã tròn một năm Jasón Medina tự sát trong thời gian bị giam giữ, trong khi những kẻ đi trước hắn tự tử ngay lập tức. Lý do duy nhất Quiralte mất bốn tháng vì phải đợi tôi trở lại làm việc sau khi hết kỳ nghỉ sinh. Hãy chỉ cho anh ấy, Iriarte, - chị nói.
Viên thanh tra rút cái bìa kẹp hồ sơ cấp dưới nách, mở ra và giơ bằng cả hai tay để họ có thể nhìn thấy.
– Các kẻ sát nhân đều giết vợ rồi tự tử, một số ở ngay hiện trường gây án như tên này ở Bilbao, anh có thấy chữ ký không? - Anh nói và chỉ vào tấm ảnh. - Tên ở Burgos ra khỏi nhà và treo cổ trên cây, và có chữ ký. Tên ở Logroño treo cổ trong tù, có chữ ký. Quiralte tự tử trong tù ngay sau khi khai với chúng ta nơi giấu xác Lucía Aguirre, chữ ký ở đây…
– Medina tự tử trong tù với chữ ký… - Padua nói, ngắm nghía các hồ sơ.
– Phải, nhưng một năm sau.
– Có lẽ vì tính cách của hắn hơi hèn nhát?
– Có thể nhưng nếu hắn được tuyển mộ như các “đạo hữu”, hắn sẽ làm giống hệt. Ngoài ra, phải rất quyết tâm mới tự rạch cổ họng của mình; tôi sẽ không miêu tả đấy là hành động của một kẻ hèn nhát.
– Chị định đưa chuyện này đến đâu? Cánh tay của Johana xuất hiện ở hang Arri Zahar cùng các xương khác…
– Tôi không bàn cãi chuyện đó. Chúng tôi khá chắc chắn rằng cùng một dụng cụ dùng để cắt cụt tất cả các chi.
– Thế…
– Tôi không biết. - Chị ngập ngừng, liếc nhìn quanh. - Anh đã thẩm vấn Medina. Anh có cho là hắn nói dối không?
– Không, tôi tin thằng cha đáng khinh, khốn khổ ấy nói thật.
Amaia nhớ lại Medina đã nức nở không ngừng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên mặt. Một cảnh tượng thảm bại. Hắn thú tội tấn công con gái riêng của vợ, rồi bóp cổ cô và hãm hiếp sau khi cô đã chết. Nhưng khi hỏi tại sao hắn cắt cụt một cánh tay của Johana, trông hắn hoang mang và khai không biết gì về chuyện này. Sau khi giết cô trong cơn bốc đồng, hắn về nhà kiếm sợi dây rồi quấn quanh cổ cô gái, cố ngụy trang nó như một trong những tội ác của basajaun hắn đã đọc trên báo chí. Khi hắn trở lại túp lều, cánh tay của Johana đã mất.
– Anh có nhớ hắn nói cảm thấy có một dáng người không? - Chị hỏi.
– Hắn tưởng có người theo dõi hắn. Thậm chí hắn còn tưởng tượng là bóng ma của Johana, - Padua giải thích với Iriarte.
– Sau khi đặt sợi dây, hắn về nhà, đợi vợ đi làm về và cố tỏ ra bình thường. Khi tôi hỏi có phải hắn cất cánh tay cô gái để che giấu nhân dạng của cô không, trông hắn rất hoang mang và nói hắn nghĩ chắc cô ấy bị một con thú cắn đứt.
– Thằng ngu! Phải là một con thú rất to mới cắn đứt được cánh tay cô ta chứ.
– Điều đó không quan trọng. Vấn đề là tại sao hắn nghĩ thế: một khúc thịt mất khỏi cánh tay trên, ngay cả một thằng ngu như Medina cũng có thể nhận ra những vết răng khi nhìn thấy.
– Đúng thế, có nhiều vết cắn trên da thịt, - Padua thừa nhận.
– Thêm nữa, các xác trong các vụ khác không có dấu vết bị cắn, tệ hơn cả là vết răng người. Ngay túp lều cũng là một vấn đề: nó ở cách xa đường mòn, chỉ những thợ săn, người chăn cừu, những cậu bé đã tìm thấy xác hay dân địa phương mới biết rõ nơi này.
– Phải, Medina biết túp lều vì đã có thời gian, hắn là người chăm sóc cừu.
– Tháng Hai năm ngoái mưa nhiều gần như năm nay vậy.
– Tôi nghĩ năm nay sẽ phá vỡ mọi kỷ lục, nhưng đúng vậy, năm ngoái cũng mưa nhiều. Các con đường biến thành bùn nhão. Chỉ những người biết nơi này mới dám liều đến đây.
– Vậy thì tarttalo tình cờ gặp Medina hay đi theo và theo dõi hắn? Tôi đánh cược là khả năng thứ hai.
– Chị nghĩ là bọn chúng gặp nhau vào thời điểm đó sao?
– Tôi nghĩ tarttalo biết Medina. Song tôi chưa biết chắc lúc nào hắn bắt đầu khống chế được thằng cha ấy. Chắc hẳn tarttalo phải là một gã khó nhằn, vì hành vi của hắn không khớp với miêu tả.
Iriarte nói to:
– Chị nghĩ tarttalo gặp Medina trước rồi tuyển mộ hắn sau?
Amaia giơ một ngón tay.
– Có một sự không nhất quán, - chị nói. - Tôi tin rằng Jasón phạm tội vì sự thèm muốn của hắn. Hành động của hắn ngớ ngẩn, không suy tính trước, bằng chứng là hắn về nhà kiếm sợi dây để cố làm cho nó giống với các tội ác trước. Vụ giết Johana là một tội ác của cơ hội. Hắn nói đưa cô gái đi cùng để rửa xe, và giữa đường mới nổi cơn ham muốn và cưỡng hiếp cô. Bị nỗi thèm khát thú vật thôi thúc, Medina hành động mà không nghĩ đến các chi tiết, sự thích đáng và hậu quả. Chỉ sau đó, khi tỉnh táo lại, hắn mới bắt đầu lập kế hoạch, hắn đưa cô gái tới đây, về nhà kiếm dây rồi cố gắng thuyết phục mẹ Johana rằng cô ta đã bỏ đi như những lần trước.
Vài ngày sau, hắn còn lấy đi một số quần áo, tiền, thẻ căn cước của Johana và khẳng định cô ta đã về nhà lấy chúng. Hắn suy nghĩ nông cạn, không có kế hoạch trước.
– Đúng thế, nó cho thấy…
– Rằng nếu hắn hành động bốc đồng, nếu cái chết của Johana không được tính trước, làm thế nào tarttalo của chúng ta lại xuất hiện đúng lúc để lấy chiến lợi phẩm của hắn? - Amaia nói. - Muốn tuyển mộ các môn đệ, tarttalo phải là một chuyên gia phát hiện những kẻ sát nhân, một chuyên gia trong lĩnh vực định hình tội phạm. Tôi tin rằng hắn biết Medina, biết Medina là người không suy tính trước, thì chỉ có một cách duy nhất hắn có thể ở đây đúng lúc…
– Hắn theo dõi Medina, - Padua nói.
– Bám theo một người trong thung lũng không dễ, nếu không biết người đó, - Iriarte vạch ra.
– Trừ khi hòa nhập vào thung lũng - Amaia nói. - Trừ khi là một phần của phong cảnh, hắn có gốc gác từ thung lũng.