Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 21350 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
798 Điện thoại của Nhiên Nhiên sao lại ở trong tay cô?

❊ ❊ ❊

“Nhiên Nhiên, nhớ tớ không!”

Gần đến sân bay, Ôn Nhiên gọi điện cho Bạch Tiêu Tiêu, bảo cô ấy ra ngoài, vì chỗ đỗ xe rất khó tìm.

Bạch Tiêu Tiêu vừa lên xe liền nhào tới ôm chặt lấy Ôn Nhiên, mùi mồ hôi trên người lây hết sang cô. Ôn Nhiên bị cô ôm siết lấy cổ, lập tức nhíu mày, đưa tay đẩy thân hình cô ra: "Tiêu Tiêu, cậu buông ra trước đi, tớ sắp bị cậu siết chết rồi."

“Nhiên Nhiên, cậu không nhớ tớ sao?” Bạch Tiêu Tiêu buông cô ra, bĩu đôi môi nhỏ đầy vẻ tủi thân trách móc.

Ôn Nhiên lườm cô một cái: "Tớ nhớ cậu thì có ích gì, hồn của cậu đã bị mấy anh chàng đẹp trai ở Maldives câu mất rồi."

“Đồ không có lương tâm, tớ mà gặp được trai đẹp thật thì người đầu tiên nghĩ đến cũng là cậu. Nhất định sẽ giữ phần cho cậu, nhưng mà lần này không có anh nào hợp với cậu cả, tớ mang về cho cậu bao nhiêu đồ chơi, đồ ăn ngon đây này.”

“Hai cô tiểu thư, đi được chưa nhỉ?”

Đàm Mục cất hành lý giúp Bạch Tiêu Tiêu xong xuôi rồi ngồi lại vào xe, thấy hai người đùa giỡn vui vẻ, không nhịn được mà bật cười.

“Đi được rồi.” Ôn Nhiên cười đáp, rồi lại nghe Bạch Tiêu Tiêu kể về những chuyện thú vị ở Maldives cũng như những chuyện tình cảm bất ngờ.

Suốt dọc đường, Đàm Mục chỉ chuyên tâm lái xe, Ôn Nhiên làm người lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi một hai câu, trêu chọc vài lời, phần lớn thời gian đều là Bạch Tiêu Tiêu kể.

Qua lời kể có thể thấy, cô ấy đã chơi rất vui ở Maldives, “Nhiên Nhiên, lần sau chúng mình cùng đi chơi nhé.”

Bạch Tiêu Tiêu nhìn Ôn Nhiên đầy mong đợi, Ôn Nhiên nhìn gương mặt đã sạm đi đôi chút của cô, trêu chọc: "Nếu tớ mà đi cùng cậu, chẳng may hai đứa lại cùng để ý một anh chàng đẹp trai thì biết làm sao."

“Đã bảo rồi mà, tớ nhất định nhường cho cậu.” Bạch Tiêu Tiêu hào hứng vỗ ngực khẳng định.

Ôn Nhiên làm vẻ trầm tư: "Vậy được rồi, đã là cậu nói thế, vậy lần sau tớ sẽ đi cùng cậu."

“Nhiên Nhiên, ngày mai cậu về thành phố G cùng tớ được không?” Đôi mắt Bạch Tiêu Tiêu lóe lên, nói giọng buồn hiu: "Lúc tớ ở Maldives, mẹ tớ cứ hối thúc về xem mắt, bảo là có một người từ nước ngoài về, ngoại hình tuấn tú, nhân phẩm cũng tốt. Nhiên Nhiên, cậu về cùng tớ, xem mắt giúp tớ với."

“Tớ đi cùng cậu để xem mắt?” Ôn Nhiên chỉ vào mũi mình hỏi.

Bạch Tiêu Tiêu gật đầu thật mạnh: "Ừm, Nhiên Nhiên, có cậu đi cùng, lúc đó mẹ tớ sẽ không nói tớ kén chọn nữa."

Khóe miệng Ôn Nhiên co giật, hóa ra con bé này coi mình là lá chắn? Trước kia cô ấy xem mắt biết bao nhiêu lần, chưa từng có người nào lọt vào mắt xanh, đối tượng xem mắt nào cô cũng có thể vạch ra một đống khuyết điểm. Dì Kiều đã đinh ninh rằng cô đang đối phó cho có. Bây giờ, cô ấy lại nhắm đến mình, muốn mình đi lừa gạt Dì Kiều sao?

Nghĩ đến đây, đáy mắt Ôn Nhiên thoáng qua một nụ cười tinh quái: "Tiêu Tiêu, ý cậu là, nếu tớ thấy đối phương được, cậu sẽ hẹn hò với người đó sao?"

“Ừm, tớ nghe cậu.” Bạch Tiêu Tiêu không chút nghĩ ngợi, đáp ứng vô cùng sảng khoái, dáng vẻ như chỉ cần Ôn Nhiên gật đầu, bảo cô ấy đi lấy chồng cô ấy cũng chẳng do dự, khiến Ôn Nhiên cười khúc khích.

“Nhiên Nhiên, quyết định vậy nhé, ngày mai về thành phố G cùng tớ.”

“Việc này đâu phải tớ tự quyết được, ngày mai cũng không phải cuối tuần, tớ cần phải xin nghỉ.” Ôn Nhiên nén cười, nghiêm chỉnh nói.

“Xì, mấy lời này lừa người khác thì được, còn đem ra lừa tớ? Đừng nói là cậu xin nghỉ vài ngày, dù cậu có không đi làm, cũng đầy người xếp hàng chờ nuôi cậu đấy.”

Bạch Tiêu Tiêu cười hờn, Ôn Nhiên buồn cười, vặn lại: "Phải không? Sao tớ không biết ai xếp hàng chờ nuôi tớ thế nhỉ, chẳng lẽ là cậu?"

“Tớ á? Tất nhiên không phải tớ rồi, hai người anh trai của cậu chắc chắn sẵn lòng nuôi cậu cả đời, còn có Mặc Tu Trần nữa, mặc dù mất trí nhớ nhưng anh ấy đối với cậu vẫn luôn đặc biệt. Ngoài anh ấy ra còn có rất nhiều người, Đàm Mục, anh nói xem, em nói có đúng không?”

Bạch Tiêu Tiêu nói xong, cười hỏi Đàm Mục đang lái xe phía trước.

Đàm Mục khẽ cười hai tiếng, vui vẻ đáp: "Có bao nhiêu người sẵn lòng nuôi Nhiên Nhiên cả đời thì tôi không biết, tôi chỉ biết cô ấy xin nghỉ một hai tháng cũng chẳng vấn đề gì. Thế nên, ngày mai cô cứ việc kéo cô ấy về thành phố G cùng cô là được."

“Haha, Nhiên Nhiên, nghe thấy chưa, Hạo Thần mà không có cậu thì cũng chẳng phá sản đâu.” Bạch Tiêu Tiêu cười vô cùng đắc ý.

Ôn Nhiên liếc cô một cái, "Được rồi, tớ về cùng cậu là được chứ gì."

---❊ ❖ ❊---

Thành phố G.

Tầng cao nhất tập đoàn MS, văn phòng chủ tịch.

Mặc Tu Trần xử lý xong đống tài liệu trên bàn, uống nửa cốc nước, sau khi đặt cốc xuống, thân hình cao lớn tựa vào lưng ghế, những ngón tay thon dài trắng trẻo khẽ vuốt lên trán, giữa đôi lông mày hiện lên một thoáng mệt mỏi.

Anh nhẹ nhàng mát-xa vài cái, lấy điện thoại ra, gọi vào số của Ôn Nhiên. Từ lần gặp cô ấy đến nay đã hơn nửa tháng rồi, mấy ngày nay, anh chỉ thỉnh thoảng gọi cho cô ấy một cuộc điện thoại, anh có thể cảm nhận được sự né tránh, xa cách của Ôn Nhiên, cô ấy dường như đã trở về dáng vẻ thuở ban đầu.

Mặc Tu Trần không nghĩ ra tại sao Ôn Nhiên lại không quan tâm đến mình. Anh càng không hiểu tại sao họ lại ly hôn. Nửa tháng trước, tập đoàn MS đấu thầu thất bại, anh từ thành phố C trở về, tập đoàn lại xảy ra vấn đề, thời gian này anh luôn rất bận rộn, còn đi công tác hai lần. Không có thời gian đi gặp Ôn Nhiên, lần công tác đầu tiên mất hai ngày, lần thứ hai mất một tuần, hôm qua mới về.

Chuông điện thoại reo mấy hồi mới được bắt máy, truyền qua sóng điện thoại không phải là Ôn Nhiên, mà là giọng một người phụ nữ lạ mặt: "Alo, xin chào!"

“Cô là ai, sao điện thoại của Nhiên Nhiên lại ở trong tay cô?”

Đôi mắt thâm trầm của Mặc Tu Trần nheo lại sắc bén, cơ thể vốn đang tựa vào ghế bỗng chốc ngồi thẳng dậy, có lẽ do giọng nói của anh cách điện thoại cũng đủ tạo ra cảm giác áp bức, đối phương lập tức giải thích: "Mặc Tu Trần, anh đừng hiểu lầm, tôi không phải người xấu. Tôi là Bạch Tiêu Tiêu, bạn của Nhiên Nhiên đây."

“Nhiên Nhiên đâu?”

Mặc Tu Trần nhíu mày, giọng điệu dịu bớt một chút, nhưng dù thế nào cũng không tính là dịu dàng. Việc này ngược lại lại giống hệt lúc trước khi anh mất trí nhớ, đối với những người phụ nữ không phải Ôn Nhiên, anh đều không biết dịu dàng là gì, thậm chí là hòa nhã.

“Nhiên Nhiên đi ra ngoài rồi, anh có việc gì thì cứ nói với tôi, tôi giúp anh chuyển lời.”

“Lát nữa tôi sẽ gọi lại cho cô ấy.” Trầm ngâm một lát, Mặc Tu Trần tắt điện thoại.

Nhìn chằm chằm nhật ký cuộc gọi, giữa đôi lông mày anh tuấn của anh dần dần ngưng tụ một nét lạnh lùng, Nhiên Nhiên thực sự đi ra ngoài, hay là cô không muốn nghe điện thoại của anh, anh không thể biết được.

Trước mắt hiện lên gương mặt thanh tú trắng trẻo của Ôn Nhiên, trong lòng anh lại trào dâng một cảm xúc khó tả, nửa tháng không gặp, anh phát hiện mình rất nhớ cô. Anh có chút bực bội vỗ vỗ đầu mình, tại sao đến giờ vẫn không nhớ ra được chút gì, anh khao khát được nhớ lại những chuyện quá khứ với Nhiên Nhiên, dù là ký ức tươi đẹp hay sự dày vò đau khổ, anh đều không bận tâm, chỉ cần có thể khiến anh nhớ ra được chút gì là tốt rồi. Thế nhưng, anh đã dùng đủ mọi cách đều không có tác dụng. Anh nhớ lại tất cả thông tin mình đã tra cứu được, sự lạc lõng trong đôi mắt thâm sâu dần tan biến, một nét kiên định hiện lên đáy mắt, anh mím chặt đôi môi mỏng, ngón tay dài bấm một dãy số.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:725
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.