"Không biết, ai mà biết Mặc Kính Đằng đang nghĩ gì. Tôi chỉ đoán là lão ta có khả năng làm vậy, cậu nên chuẩn bị tâm lý đi, đỡ đến lúc đó lại luống cuống tay chân."
Cố Khải khẽ nhíu mày, từ ngày Mặc Kính Đằng mang Tu Trần đi, cậu đã cảm thấy, Mặc Kính Đằng vẫn còn động tác khác.
Giờ đây, lão ta bắt đầu thâu tóm Hạo Thần, điều này quá rõ ràng, chính là muốn trả thù bọn họ.
Chỉ là, cuối cùng lão ta trả thù ai, bây giờ ai mà nói chắc được.
Giọng Ôn Cẩm trầm xuống: "Tốt nhất là lão ta mau chóng để Mặc Tu Trần trở về, tôi cứ cảm thấy, Mặc Tu Trần chỉ cần nhìn thấy Nhiên Nhiên một lần nữa, nhất định có thể nhớ lại cô ấy."
Tuy lần này Ôn Nhiên trở về không ở nhà họ Ôn, nhưng Ôn Cẩm biết, trong lòng Ôn Nhiên nhớ Mặc Tu Trần nhiều đến nhường nào. Đêm đó ăn cơm ở Ý Phẩm Hiên, tin nhắn cô nhận được chắc chắn là do Mặc Tu Trần gửi, ngoài người đó ra, chẳng ai có thể khiến hàng mày mắt cô nhuốm vẻ dịu dàng và hạnh phúc đến thế.
Cậu cũng biết, Mặc Tu Trần từng gọi điện cho Ôn Nhiên, đã có thể gọi điện cho cô, vậy gửi tin nhắn cũng không phải là chuyện không thể.
Cố Khải nhếch môi tạo thành một đường cong: "Tu Trần và Nhiên Nhiên chắc là có liên lạc với nhau, chỉ là cậu ta vẫn chưa biết Nhiên Nhiên là ai, còn Nhiên Nhiên vì bận lòng chuyện độc thệ đã phát với Trình Giai lúc trước nên không cho chúng ta đi tìm Tu Trần."
"Vậy thì cứ thuận theo tự nhiên đi, nếu Mặc Tu Trần thực sự có thể lúc mất trí nhớ cũng không thích Trình Giai, mà còn cách nhau cả một Thái Bình Dương vẫn yêu lại Nhiên Nhiên, chắc chắn có thể tức chết tươi Mặc Kính Đằng và Trình Giai. Tôi thật sự rất muốn xem, kết cục cuối cùng của bọn họ sẽ như thế nào."
Nghĩ đến cảnh Mặc Kính Đằng và Trình Giai bị tức chết, Ôn Cẩm cảm thấy tâm trạng vui vẻ hẳn.
"Cậu nói đúng, tôi cũng muốn xem Mặc Kính Đằng tính kế cả đời, đến cả hai đứa con trai của mình cũng tính kế, cuối cùng kết cục lại tự biến mình thành kẻ cô gia quả nhân."
Cố Khải vừa nói vừa đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc này, chiếc xe chạy ngang qua một trung tâm thương mại.
"A Cẩm, dừng xe chút."
Cố Khải dán ánh mắt sắc bén vào trung tâm thương mại đã lùi xa, cái bóng lưng vừa bước vào trung tâm thương mại lúc nãy, trông rất giống người phụ nữ mà lần trước cậu đã đuổi mất dấu.
Ôn Cẩm ngạc nhiên: "Dừng xe làm gì?"
"Phía trước quay xe lại, tôi đột nhiên nhớ ra cần phải đi mua chút đồ." Cố Khải nhíu mày, trong đầu hồi tưởng lại bóng lưng người phụ nữ đó.
"Cậu đúng là phiền phức." Ôn Cẩm liếc cậu một cái, thấy cậu cứ dán mắt ra ngoài cửa sổ xe, ánh mắt sâu thẳm của cậu thoáng lóe lên một tia sáng, rồi cho xe quay đầu, chạy ngược lại đỗ bên ngoài trung tâm thương mại mà Cố Khải chỉ.
Cố Khải tháo dây an toàn, trước khi mở cửa xe xuống, cậu nói với Ôn Cẩm một câu: "Cậu đợi tôi trong xe vài phút, tôi ra ngay."
Ôn Cẩm nhìn bóng lưng Cố Khải bước nhanh về phía trung tâm thương mại, đôi mắt như ngọc đen dần nheo lại.
Tên Cố Khải này, có vấn đề.
Cậu ta vào trung tâm thương mại chắc chắn không phải để mua đồ, có món gì mà lại bắt cậu phải quay xe lại để mua chứ. Nhưng vì cậu ta không muốn nói nên cậu cũng không hỏi.
Dù sao lát nữa cậu ta ra là biết ngay.
Cố Khải vào trung tâm thương mại, trước tiên tìm khắp tầng một, không thấy bóng lưng cậu vừa nhìn thấy, cậu lại đi thang máy lên tầng hai, trong lòng căm phẫn nghĩ thầm, lần này để cậu tóm được người đàn bà đó, nhất định không tha cho cô ta.
Cố Khải sống ba mươi năm, chưa từng bị người phụ nữ nào đối xử như vậy.
Khi cậu nhìn thấy người phụ nữ đó ở khu bán rau củ trên tầng hai, đáy mắt cậu lóe lên tia sáng lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên một đường cong sắc lạnh, cậu không động thanh sắc bước lại gần, tóm chặt lấy cổ tay đối phương: "Đàn bà chết tiệt, lần này xem cô chạy đi đâu."
Mớ rau trong tay đối phương vì hành động của cậu mà rơi xuống đất, cô quay đầu lại đầy kinh ngạc, vừa chạm vào ánh mắt tràn đầy tức giận của cậu, đôi mắt hạnh khẽ thoáng qua sự hoảng loạn, chớp chớp mắt. Ngay khi Cố Khải tưởng cô định bỏ chạy, cô đột nhiên hét lớn: "Sàm sỡ rồi, sàm sỡ rồi!"
Cố Khải sững sờ, không ngờ cô lại hét như vậy. Tuy vào giờ này trung tâm thương mại ít khách, nhưng vẫn còn khách hàng, nhân viên bán hàng và bảo vệ.
Tiếng của cô gái kia hoảng loạn thê lương, tất cả mọi người trong trung tâm thương mại đều chạy tới nơi phát ra âm thanh đầu tiên. Cố Khải định ngăn cô lại thì đã muộn, cô gái kia thấy có người chạy đến, liền không chút do dự đưa tay túm lấy cổ áo mình giật mạnh sang một bên.
Cố Khải chưa từng thấy cảnh tượng này, tuy trước đây có không ít phụ nữ muốn quyến rũ cậu, thậm chí giả vờ xem bệnh rồi cởi áo giải y trước mặt cậu, nhưng cảnh tượng đó không giống với bây giờ.
Cậu giơ tay định nắm lấy tay cô, ngăn hành vi đó lại, không ngờ lại trúng kế. Người đàn bà chết tiệt kia nắm lấy tay cậu gào lên: "Anh buông tôi ra, đồ lưu manh!"
"Chàng trai trẻ này, trông dáng vẻ khôi ngô tuấn tú, sao lại làm chuyện đồi bại với một cô gái nhỏ như vậy, anh mau buông người ta ra đi."
"Phải đó, người trẻ bây giờ thật là, nhìn mặt mà không biết lòng."
"Á, đây chẳng phải bác sĩ Cố sao, hóa ra bác sĩ Cố lại thích kiểu này à."
Đám đông nam nữ già trẻ vây quanh chỉ trỏ bọn họ, khuôn mặt tuấn tú của Cố Khải lúc xanh lúc trắng, muốn giải thích thì đám đông lại chen vào thêm hai bảo vệ, hỏi bọn họ rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.
"Anh ta sàm sỡ tôi." Đối phương trả lời trước Cố Khải, giọng nói này lọt vào tai khiến cậu lại mở to mắt kinh ngạc, giọng của người đàn bà chết tiệt đó sao lại thê lương đáng thương đến vậy, điều khiến cậu kinh ngạc nhất là, cô ta còn rơi nước mắt nữa.
"Các người đừng nghe cô ta nói bậy." Cố Khải tức giận đến mức mặt mày tái mét, thấy mọi người dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn mình, cậu nhận ra điều gì đó, liền buông tay đang nắm cô ta ra ngay lập tức, như thể chỉ cần chậm một chút thôi là sẽ lây phải virus vậy.
Vào khoảnh khắc cậu buông tay, người phụ nữ vốn đang đẫm lệ kia đáy mắt lóe lên tia giảo hoạt, chửi một câu: "Anh đúng là đồ lưu manh!" rồi đẩy đám đông ra bỏ chạy.
"Đứng lại đó cho tôi."
Cố Khải tức đến nghiến răng, định đuổi theo thì bị hai bảo vệ chặn lại, chỉ đành trơ mắt nhìn người phụ nữ đó một lần nữa thoát khỏi tầm mắt mình.
Cậu thấy rõ ràng, người phụ nữ đó chạy ra xa, quay đầu lại nhìn cậu cười đắc ý, rồi nghênh ngang bỏ đi.
Ôn Cẩm đợi trong xe hơn mười phút, Cố Khải quay lại với gương mặt âm trầm, cậu nheo mắt nhìn cậu ta, khó hiểu: "A Khải, cậu không phải đi mua đồ sao, sao lại quay về tay không, còn bộ dạng như thể ai đắc tội với cậu vậy, chẳng lẽ họ không bán cho cậu à?"
Cố Khải lạnh lùng lườm cậu ta một cái, trầm giọng hỏi: "Cậu có thấy người phụ nữ mặc áo sơ mi quần jean nào đi từ trung tâm thương mại ra không, đi về hướng nào rồi?"
"À, phụ nữ? Cậu đi tìm phụ nữ à?" Trên mặt Ôn Cẩm hiện lên nụ cười trêu chọc, nhìn Cố Khải đầy hứng thú.
Cố Khải mím chặt môi, cố nén thôi thúc muốn đấm một phát vào mặt cậu ta: "Rốt cuộc là có thấy hay không?"
"Ồ, để tôi nhớ xem."
Đối lập với sự nghiến răng nghiến lợi của Cố Khải, Ôn Cẩm lại có vẻ mặt thư thái, một dáng vẻ ôn nhuận nhã nhặn, cậu giả vờ suy tư một lúc, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay to lớn đang vuốt ve vô lăng, rồi chậm rãi mở miệng: "Hình như tôi thấy rồi."
"Đi hướng nào, là lái xe hay đi bộ?"
Cố Khải vừa nghe cậu nói thấy, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén, nhìn chằm chằm cậu không chớp mắt.