Mười mấy phút sau, Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần đến một quán đồ nướng.
Ôn Nhiên không hỏi Mặc Tu Trần thích ăn gì, tự mình gọi một nửa món mặn, một nửa món chay. Trong lúc đợi đồ nướng được mang lên, Ôn Nhiên rót nước cho Mặc Tu Trần, dường như lúc này mới sực nhớ ra điều gì đó, cô hỏi: "Anh ăn được đồ nướng không? Nếu không ăn được thì bên cạnh có quán cháo dưỡng sinh đấy."
"Không sao, anh ăn được."
Mặc Tu Trần cười thản nhiên, tuy anh không thích mấy món đồ nướng này lắm, nhưng vì đó là món cô thích, anh sẵn lòng cùng cô ăn.
Nhưng anh đã nghĩ sai rồi.
Khi đồ nướng được mang lên, Ôn Nhiên hoàn toàn không cho anh ăn: "Thực ra em không gọi phần của anh đâu, em đã lâu lắm rồi không ăn đồ nướng, nên chỗ này, đều là của em."
Mặc Tu Trần buồn cười nhìn cô: "Nhiên Nhiên, một mình em ăn được nhiều thế này sao?"
Vừa nãy lúc cô gọi món, anh hoàn toàn không ngờ rằng cô chỉ gọi cho bản thân mình ăn. Vậy lúc đầu cô nói mời anh ăn đồ nướng, chỉ là lừa anh thôi sao?
"Em ăn một nửa, lát nữa sẽ gói mang về một nửa." Ôn Nhiên cười đáp.
Mặc Tu Trần nhìn nụ cười tinh nghịch của cô, trong lòng không hiểu sao lại rung động. Đôi mắt sâu thẳm thoáng qua một tia cảm xúc, anh dựa người vào lưng ghế, chậm rãi nói: "Được thôi, dù sao anh cũng không đói lắm, anh cứ ngồi cùng em ăn đồ nướng trước, lát nữa em lại đi cùng anh ăn bữa chính."
"Ừm, không vấn đề gì."
Ôn Nhiên sảng khoái đồng ý. Ban đầu cô chỉ nghĩ anh không thích ăn đồ nướng chứ không cân nhắc xem liệu anh có ăn được không.
Sau khi gọi món xong, cô mới sực nhớ ra anh vừa làm phẫu thuật được ba tháng, cơ thể anh có lẽ không thích hợp ăn đồ nướng, nên cô đã bảo nhân viên phục vụ gói một nửa mang về, còn mình thì ăn một nửa.
Mặc Tu Trần ngồi đối diện cô, ánh mắt dịu dàng nhìn cô ăn. Ôn Nhiên cũng không thấy ngại ngùng, càng không vì bị anh nhìn mà cố ý giả vờ ăn uống thùy mị. Tướng ăn của cô vốn dĩ không được thanh lịch nhã nhặn như Mặc Tu Trần, nhưng vào mắt Mặc Tu Trần lại thấy rất vui vẻ.
Anh phát hiện mình thực sự rất thích người phụ nữ nhỏ bé trước mặt này.
Dù anh mới chỉ gặp cô một lần, và cô còn vội vàng bỏ chạy.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc anh thích cô. Ở bên cô, anh rất vui, không cần lý do, cũng chẳng cần cố ý làm gì, chỉ đơn giản là cảm thấy vui.
Trong lòng thấy ấm áp, mãn nguyện, vững tâm.
Không giống như những ngày tháng trước kia khi có Trình Giai ở bên cạnh, anh luôn cảm thấy phiền chán, thậm chí cô ta chỉ cần nói thêm vài câu là anh đã thấy chán ghét, muốn cô ta tránh xa mình, càng không dung thứ cho việc cô ta đến gần mình.
Ôn Nhiên ăn được hai xiên, lại ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đang mỉm cười của Mặc Tu Trần, cô hơi áy náy nói: "Nếu anh đói thì cứ qua quán cháo bên cạnh trước đi, lát nữa em sẽ qua."
Mặc Tu Trần lắc đầu, bưng cốc nước trước mặt lên nhấp một ngụm đầy tao nhã rồi mới đáp: "Anh đợi em, nhỡ anh đi rồi, em lại bỏ chạy mất thì sao."
Ôn Nhiên không biết nên cười hay nên giận: "Anh sợ em bỏ chạy, vậy không sợ em bán anh đi sao?"
"Không bán được đâu."
Mặc Tu Trần nói rất nghiêm túc, nhưng Ôn Nhiên lại kinh ngạc mở to mắt, một người đàn ông đẹp trai thế này sao lại không bán được?
"Anh yên tâm đi, anh tuấn tú thế này, em chỉ cần hô lên một tiếng, đảm bảo tất cả mọi người sẽ tranh nhau mua." Ôn Nhiên cười hì hì nhìn anh, trêu chọc nói.
Mặc Tu Trần khẽ cười, ngón tay thon dài nhẹ vuốt ve cốc thủy tinh, kiên nhẫn giải thích: "Ý anh là, cái giá anh đưa ra không ai trả nổi, nên em không bán được đâu."
Khóe miệng Ôn Nhiên giật giật: "Được rồi, em hiểu lầm rồi. Đã không bán được thì em không nghĩ đến chuyện đó nữa là được chứ gì."
"Ừm!"
Mặc Tu Trần hài lòng gật đầu, ánh mắt đó, biểu cảm đó khiến Ôn Nhiên có một ảo giác, dường như anh đang nói: Không bán được, thì tự giữ lấy cho mình đi.
"Anh... đặt khách sạn chưa?"
Ôn Nhiên cau mày, không để bản thân suy nghĩ lung tung, chuyển chủ đề hỏi.
Mặc Tu Trần vẫn luôn đợi cô hỏi câu này. Anh đến thành phố C là gọi điện cho cô, bảo cô đến đón mình, vốn chẳng hề nghĩ đến chuyện đặt khách sạn. Dọc đường đi cô không hỏi, bây giờ cuối cùng cô cũng nhớ ra. Anh bỗng thấy buồn cười, nhưng trên mặt không dám cười ra tiếng, trái lại còn nhíu mày, hạ thấp giọng nói: "Nhiên Nhiên, trên người anh không có tiền, thôi không ở khách sạn nữa. Đêm nay, anh đến ghế sofa nhà em tạm qua đêm nhé."
"Khụ..."
Ôn Nhiên đang nuốt thức ăn, nghe thấy lời của Mặc Tu Trần, cô liền bị sặc, ho sù sụ.
Mặc Tu Trần ngồi đối diện thấy vậy, đáy mắt thoáng qua vẻ tự trách. Anh không suy nghĩ gì liền đứng dậy di chuyển sang vị trí bên cạnh cô, giơ tay vỗ nhẹ lên lưng cô, tay kia bưng cốc nước trên bàn đưa cho cô: "Nhiên Nhiên, uống chút nước đi."
Bàn tay to lớn của anh đặt lên lưng Ôn Nhiên, rõ ràng cảm nhận được thân thể cô hơi cứng lại. Ôn Nhiên khựng lại, ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi nói: "Em không sao."
Bàn tay đang vỗ lưng cô của Mặc Tu Trần không hề dừng lại, từng cái từng cái vỗ rất nhẹ nhàng. Trong đôi mắt sâu thẳm đang chăm chú nhìn cô, ẩn chứa sự dịu dàng mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra.
Ôn Nhiên nhận lấy nước, uống hai ngụm, lại ho vài tiếng nữa mới chậm rãi dừng lại.
"Em không sao rồi."
Giọng nói của Ôn Nhiên khe khẽ vang lên, ý tứ là muốn anh bỏ tay ra khỏi lưng cô. Thế nhưng trong lòng Mặc Tu Trần lại bất chợt lóe lên một chút luyến tiếc. Khi bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng của anh rời khỏi lưng cô, luồng hơi ấm trên lưng Ôn Nhiên cũng theo đó biến mất, khiến lòng cô phút chốc cũng lạnh đi.
"Nhiên Nhiên, em có bạn trai chưa?"
Ôn Nhiên chưa kịp ăn lại, Mặc Tu Trần lại hỏi một câu. Đôi mắt cô chớp động, tránh né ánh nhìn của anh, quay đầu bảo nhân viên phục vụ gói đồ cho mình.
Mặc Tu Trần thấy cô không trả lời cũng không cưỡng ép, anh tự mình mỉm cười: "Nhiên Nhiên, em đừng hiểu lầm, anh chỉ cảm thấy em xinh đẹp đáng yêu như vậy, chắc chắn có rất nhiều người đàn ông theo đuổi. Nếu em có bạn trai, anh đến nhà em ở nhờ, anh ta chắc chắn sẽ ghen. Nhưng mà, chắc là em chưa có đâu nhỉ."
Ôn Nhiên mím môi, lông mày thanh tú khẽ nhíu lại: "Tại sao?"
"Ha ha!"
Mặc Tu Trần cười, lông mày tuấn tú nhướng lên, giải thích: "Nếu em có bạn trai, chắc chắn sẽ không lái xe đến sân bay đón anh muộn thế này, lại còn mời anh ăn đêm. Cho nên, chắc là em chưa có bạn trai, anh cũng không cần lo anh ta ghen."
Ôn Nhiên không thể tin nổi nhìn Mặc Tu Trần, đây là logic gì vậy? Hơn nữa, cô có đồng ý cho anh đến nhà ở nhờ một đêm đâu?
Vốn dĩ cô không cảm thấy có gì, nhưng bị anh nói như vậy, cô mới nhận ra, việc cô chạy đến đón anh vào đêm hôm khuya khoắt thế này, dường như quả thật không quá thích hợp.
Thế nhưng, cô không thể nào làm ngơ bỏ mặc anh ở sân bay được.
Cô cụp mắt xuống, trong lòng thở dài không tiếng động. Cả đời này, cô sẽ không bao giờ là đối thủ của Tu Trần. Kể từ cuộc điện thoại đầu tiên của anh, cô vẫn luôn che giấu bản thân mình, nhưng dù cô che giấu tốt đến đâu, vẫn luôn có dấu vết để lần theo. Bởi vì, đối phương là Mặc Tu Trần, một người đàn ông tâm tư tinh tế, lại còn vô cùng nham hiểm.