Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 21305 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
722 Đó là quá khứ, không phải hiện tại

❊ ❊ ❊

“Tu Trần, chúng ta trước kia rất yêu nhau, anh từng nói, nhất định sẽ cưới em, cho nên, chúng ta không phải là kết hôn tùy tiện.”

Trình Giai mặt tái mét. Cô đau lòng nhìn Mặc Tu Trần, kích động biện giải.

Mặc Tu Trần đưa Trình Giai một tờ khăn giấy, đáy mắt thâm sâu như đầm nước, không nhìn ra cảm xúc, nhưng giọng nói đã không còn lạnh lùng như trước. Nếu là ngày thường, anh dùng giọng điệu này nói chuyện với cô, Trình Giai chắc chắn sẽ rất vui.

“Cô cũng nói, đó là quá khứ, không phải hiện tại. Trình Giai, tôi hiện tại đối với cô không có chút ấn tượng nào, dù có kết hôn, cũng không thể đối xử tốt với cô, cho nên, chỉ có thể đợi tôi khôi phục ký ức, hoặc là, yêu cô lần nữa.”

Đôi mắt đẫm lệ của Trình Giai lập tức thoáng qua một chút do dự, câu “yêu lần nữa” đó, đối với cô thực ra có sức cám dỗ rất lớn, cô biết Mặc Tu Trần không phải là người đàn ông không có chủ kiến, mặc cô muốn thế nào thì thế đó.

Anh đã quyết định, nghĩa là, bất kể cô có đồng ý hay không, anh cũng sẽ không theo ngày cưới ban đầu mà kết hôn với cô.

Thắng lợi duy nhất của cô, chính là trước khi anh khôi phục ký ức, khiến anh thực sự yêu cô.

Chỉ cần anh yêu cô, dù sau này anh có khôi phục ký ức, cũng không thể ở bên Ôn Nhiên được nữa.

Cô mím mím môi, thấp giọng nói: “Tu Trần, em không muốn chờ cả đời.”

Mặc Tu Trần nheo mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười như không cười, “Tôi lại không nói để cô chờ cả đời. Ăn đi, buổi chiều còn rất nhiều việc phải làm, trước khi tôi về, lão gia tử đang cho người viết bản kế hoạch thu mua Hạo Thần, đợi chúng ta mở ra thị trường bên nước D này, ổn định lại sau đó, sẽ về nước thu mua Hạo Thần.”

“Thu mua Hạo Thần? Chủ tịch muốn anh làm sao?”

Trình Giai kinh ngạc mở to mắt, không thể tin nhìn anh.

Chủ tịch rốt cuộc muốn làm gì, Hạo Thần không chỉ là của Lạc Hạo Phong và Đàm Mục, Mặc Tu Trần cũng có cổ phần. Cô chỉ mong anh mãi mãi không còn liên lạc với nhóm người đó, cả đời ở lại nước D.

Chủ tịch lại bắt anh đi thu mua Hạo Thần, đây chẳng phải là khiến anh tiếp xúc với Lạc Hạo Phong bọn họ sao, chẳng lẽ, chủ tịch không sợ Lạc Hạo Phong bọn họ nói cho Mặc Tu Trần biết những chuyện quá khứ đó?

Mặc Tu Trần thản nhiên nói: “Ừm, ý của ba tôi là vậy, sao, cô cảm thấy tôi không phù hợp à? Hay là thu mua Hạo Thần không phù hợp?”

“Không, không có. Tôi chỉ sợ anh quá vất vả, bên nước D này không phải trong thời gian ngắn có thể ổn định được. Chuyện trong nước, chủ tịch có thể để người khác phụ trách, dù sao cơ thể hiện tại của anh không thích hợp làm việc quá vất vả.”

Trình Giai tránh ánh mắt dò xét của Mặc Tu Trần, một mặt là không muốn anh tham dự, một mặt cũng thực sự có chút lo lắng cho cơ thể anh.

“Tu Trần, bác sĩ nói rồi, anh trong vòng nửa năm này đều không được quá vất vả, phải nghỉ ngơi nhiều.”

Sợ anh không tin, Trình Giai nói thêm một câu.

Mặc Tu Trần hơi nghiêng người, lấy ví ra: “Cơ thể của mình, tự tôi biết.”

---❊ ❖ ❊---

Thành phố G

Ôn Nhiên tỉnh dậy từ trong mộng, lúc đó mới một giờ sáng.

Tình cảnh trong mộng quá chân thực, đến nỗi sau khi cô tỉnh dậy, nỗi đau nhói ở tim như bị lưỡi dao sắc lướt qua vẫn còn rõ rệt như thế, một tay cô ấn chặt nơi trái tim, nâng tay kia lên, lau sạch nước mắt.

Xuống giường, muốn rót cho mình một cốc nước, mới phát hiện, nước trong bình đã hết.

Ôn Nhiên xuống lầu, lấy một chai nước khoáng từ trong tủ lạnh, đang định lên lầu, thì nhìn thấy trên lầu hai, Cố Khải đứng ở đó.

“Anh, sao anh cũng tỉnh rồi?”

Ôn Nhiên kinh ngạc nhìn Cố Khải đang đứng ở cầu thang lầu hai, anh mặc bộ đồ ngủ, vẻ mặt lười biếng, mắt buồn ngủ lờ đờ, giữa đôi lông mày đầy vẻ buồn ngủ, nhìn thấy cô, anh dường như cũng có chút ngạc nhiên, cơn buồn ngủ vơi đi một phần: “Nhiên Nhiên, lấy cho anh chai nước, anh khát nên tỉnh.”

Cố Khải đứng ở lối cầu thang lầu hai, thân hình cao gầy dựa vào lan can chạm khắc rỗng, giữa đôi lông mày đã tan đi cơn buồn ngủ là vẻ ôn nhu nhàn nhã, ánh mắt dịu dàng nhìn Ôn Nhiên lên lầu.

“Anh, cho anh này.”

Ôn Nhiên lên lầu hai, đưa nước qua, khi Cố Khải nhận lấy nước, đôi mắt hơi nheo lại: “Nhiên Nhiên, sao mắt em lại đỏ hoe, gặp ác mộng à?”

Thực ra, anh nghe thấy tiếng bước chân ở hành lang, biết là cô xuống lầu, anh mới mở cửa đi ra.

Đôi mắt Ôn Nhiên hơi lóe lên, “Vâng, vừa rồi mơ một giấc mơ, anh, em về ngủ trước đây.”

Cô nói, lại ngáp một cái.

Cố Khải gật đầu, chỉ dịu dàng dặn dò: “Lần sau lại gặp ác mộng tỉnh lại, thì gọi anh.”

“Vâng.”

Ôn Nhiên cảm động đến ấm áp trong lòng, nhanh nhẹn đồng ý.

Sáng hôm sau, khi ăn sáng, Ôn Nhiên nhận được điện thoại của Thanh Phong, nói cây giống và hoa giống đều đã đến rồi.

“Nhiên Nhiên, lần này em về quê định ở mấy ngày?”

Cố Nham ngồi ở phía trên ôn hòa hỏi.

Ôn Nhiên không quá chắc chắn nói: “Ba, con cũng không biết cụ thể cần mấy ngày, chắc là ba bốn ngày gì đó.”

Chủ yếu là Bạch Tiêu Tiêu muốn đi cùng cô, ngày mai Bạch Tiêu Tiêu về nhà Lạc Hạo Phong, chưa chắc tối đã quay về được, đi một chuyến về một chuyến, sợ là cần hai ngày, vậy cô cần ở lại quê ba, bốn ngày, để che giấu cho cô ấy.

Cố Khải hiểu tâm tư của cô, nhướn mày cười, tiện miệng hỏi: “Nhiên Nhiên, em đi ba bốn ngày lâu như vậy, có muốn lát nữa qua bệnh viện thăm A Mục trước, nói với cậu ấy một tiếng không, hôm qua em đều không qua thăm cậu ấy.”

Họ về từ hôm kia, ném Đàm Mục vào bệnh viện, hôm qua cô cũng không qua thăm cậu ấy. Đi thế này ba bốn ngày, cũng không quá tốt. Ôn Nhiên gật đầu: “Anh, lát nữa em qua bệnh viện trước, sau đó đi đón Tiêu Tiêu.”

“Ừm.” Cố Khải hài lòng cười.

Cố Khải tuy đã biết tâm ý của Đàm Mục đối với Nhiên Nhiên, nhưng anh cảm thấy, Đàm Mục là ân nhân cứu mạng của Nhiên Nhiên, con bé không thể vì Đàm Mục thích nó, mà tránh xa thật xa.

Ăn sáng xong, Ôn Nhiên ngồi xe Cố Khải đến bệnh viện Khang Ninh, tiện thể, mang bữa sáng cho Đàm Mục.

Đến bệnh viện, Cố Khải vứt lại một câu “Nhiên Nhiên, em tự qua thăm A Mục đi, anh không qua nữa, lát nữa có ca phẫu thuật, anh qua phòng bệnh trước đây.” liền bỏ lại cô đi mất.

Ôn Nhiên nhíu mày, xách hộp giữ nhiệt lên thang máy đến tầng VIP Đàm Mục ở, gõ cửa hai tiếng, mới đẩy cửa vào.

Đàm Mục đang tựa vào đầu giường xem báo, nhìn thấy người đến là cô, đôi mắt cậu hơi sáng lên, một nụ cười nhạt xuất hiện trên mặt, khiến gương mặt tuấn tú kia càng thêm sinh động điển trai.

“Ôn Nhiên, sao em lại đến đây?”

Ôn Nhiên nhướng mày, trên gương mặt thanh tú tràn đầy nụ cười rạng rỡ, đi đến trước giường bệnh, đặt hộp giữ nhiệt lên bàn nhỏ đầu giường, vừa mở hộp lấy bữa sáng cho cậu, vừa nói: “Hôm nay em dậy sớm, nên đến đưa bữa sáng cho anh đây, ở đây, có náo nhiệt hơn hồi ở thành phố A không?”

Hôm qua cô không qua thăm cậu, chủ yếu là hôm qua có rất nhiều người đến thăm bệnh. Giống như mẹ Đàm nói, Đàm Mục những năm nay vẫn luôn ở thành phố G, vòng giao tiếp của cậu, cũng ở thành phố G. Nghe nói hôm qua cậu chuyển viện đến bệnh viện Khang Ninh, những người bạn kia của cậu, liền đều đến thăm cậu.

Nhìn số hoa trong phòng bệnh này là có thể nhìn ra, hôm qua có bao nhiêu người đến thăm cậu rồi.

Đàm Mục nghe ra sự trêu chọc trong giọng nói của cô, cười đầy bất lực, “Anh ghét nhất là hoa, lát nữa em giúp anh xử lý hết đi.”

Ôn Nhiên cười: “Xử lý? Anh sẽ không vứt hết đấy chứ, nhiều hoa thế này, vứt đi tiếc lắm.”

“Tùy em xử lý thế nào, chỉ cần đừng bắt anh sống trong rừng hoa là được.” Đàm Mục rõ ràng là lời nói đùa, lại nói một cách nghiêm túc, còn hơi mang theo vẻ đáng thương, chọc Ôn Nhiên vui vẻ, cô quay đầu, nhìn dãy hoa đó, “Được rồi, anh đã không muốn sống trong rừng hoa, lát nữa em sẽ dọn đi cho anh, tặng cho bệnh nhân các phòng khác, để mọi người trong bệnh viện thay anh sống trong rừng hoa.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:719
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.