“A Mục đâu, cậu ấy vẫn còn ở thành phố G hay đã về thành phố A rồi?”
Khóe môi Mặc Tu Trần nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt, giọng nói vẫn bình thản, dửng dưng, không hề vì Mặc Tử Hiên và Mặc Kính Đằng mà thay đổi.
“Cậu ấy đã hứa về đón sinh nhật cho mẹ mình, ngày mai sẽ về. Bên Hạo Thần, có cần tôi qua đó không?”
Lạc Hạo Phong hỏi trong điện thoại, nhà anh vẫn đang giục anh về kế thừa công ty gia đình. So với việc về công ty gia đình, anh thà đến Hạo Thần hơn, dù sao Hạo Thần cũng là do họ sáng lập.
Trước kia, vì Mặc Tu Trần muốn đối phó với Tiêu Văn Khanh nên họ đều ở lại tập đoàn MS giúp cậu. Giờ đây, Tu Trần đã không còn chút luyến tiếc gì với tập đoàn MS, vậy cũng không cần phải lo lắng gì nữa. Chỉ cần Tu Trần lên tiếng, sau này họ có thể phát triển Hạo Thần.
“Anh đừng vội về Hạo Thần, bảo An Lâm liên hệ với ‘Nhà máy rượu Mạn Tuyết’ ở nước D, đặt hết lô rượu đầu tiên của mùa hè này…”
“Tu Trần, đặt rượu làm gì? Mà Nhà máy rượu Mạn Tuyết là gì thế?”
Lạc Hạo Phong khó hiểu hỏi, từ bao giờ Tu Trần lại hứng thú với rượu thế này?
“Nhà máy rượu Mạn Tuyết là khách sạn của vợ Tần Sâm. Lục Chi Hành hiện đang điều tra xem liệu hắn có liên hệ với Phó Kinh Nghĩa hay không. Vài ngày trước tôi cũng nhờ A Mục tìm ông nội cậu ấy, giúp điều tra về Liêu Đông Hưng. Nếu mấy ngày nay anh rảnh, có thể cùng A Mục về thành phố A một chuyến, dẫn theo một hồng nhan tri kỷ, ghé thăm thẩm mỹ viện do vợ Tần Sâm mở.”
“Hả, thế có được không?”
Lạc Hạo Phong trước đây không biết chuyện, đột nhiên nghe Mặc Tu Trần nói nhiều như vậy, anh cần phải tiêu hóa kỹ một chút.
“Được hay không, phải thử mới biết. Tôi phải tìm ra bằng được Phó Kinh Nghĩa, có một chút manh mối cũng phải nỗ lực trăm phần trăm. Có lẽ, vài ngày nữa tôi và Nhiên Nhiên sẽ về nước.”
Mặc Tu Trần ngập ngừng một lát mới nói câu sau.
“Vài ngày nữa về thật à? Tình hình của Ôn Nhiên thế nào rồi, đã không sao chứ?”
Lạc Hạo Phong hơi ngạc nhiên, liên tiếp hỏi mấy câu.
“Ngày mai làm kiểm tra sẽ biết kết quả.” Có vài chuyện Lạc Hạo Phong không hề hay biết, ví dụ như việc Mặc Tu Trần chuyển độc trong người Ôn Nhiên sang cơ thể mình, chuyện này ngoài Cố Nham và Cố Khải biết ra thì Đàm Mục và Lạc Hạo Phong đều không biết.
Cố Nham và bác sĩ Brown vẫn chưa tìm ra cách, thí nghiệm mấy ngày nay của họ vẫn kết thúc trong thất bại. Nhưng cũng có tiến triển, cách đây hai tiếng, cậu nhận được điện thoại của Cố Nham, nói rằng họ đã tìm ra nguyên nhân khiến thí nghiệm không thành công.
Mặc dù hại chết vài con vật nhỏ, nhưng mấy con vật đó cũng chết có giá trị rồi.
Nếu lần thí nghiệm tới thành công, cũng sẽ không lập tức dùng lên người Nhiên Nhiên, bệnh viện của họ vốn có một số đối tượng tình nguyện thử thuốc.
Cửa phòng mở ra, thấy Ôn Nhiên đi ra, Mặc Tu Trần không trò chuyện thêm với Lạc Hạo Phong nữa, nói một câu “Tôi còn có việc, lần sau nói chuyện tiếp” rồi tự ý cúp máy.
“Đang gọi cho ai đấy, vừa thấy em ra là cúp máy ngay, không phải là mỹ nữ đấy chứ?”
Ôn Nhiên mỉm cười nhìn Mặc Tu Trần, trêu chọc hỏi.
Mặc Tu Trần nhếch môi cười, đưa tay nắm lấy bàn tay cô, đặt vào trong lòng bàn tay mình. Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu lập tức truyền sang tay Ôn Nhiên. Ánh mắt cậu rực cháy nhìn cô, chân thành khen ngợi: “Nhiên Nhiên, em mặc bộ này thật đẹp.”
Ôn Nhiên chu đôi môi nhỏ nhắn, “Ý anh là, em mặc quần áo khác không đẹp sao?”
Bộ váy cô đang mặc là chiếc váy hôm đó hai người đi dạo phố cậu đã mua cho cô, khoác bên ngoài một chiếc khăn choàng xinh đẹp, trông vừa xinh xắn, kiều diễm lại vừa khí chất, thanh tao.
Mặc Tu Trần khẽ cười, dùng chút lực ở tay kéo cô vào lòng, cúi đầu, đôi môi mỏng hôn nhẹ lên cánh môi mềm mại của cô, cười nói: “Sao có thể chứ, Nhiên Nhiên của anh lúc nào cũng đẹp. Đi thôi, anh đưa em đi dạo chợ đêm.”
Ôn Nhiên cười lườm cậu một cái, “Thế còn tạm được.”
Ở bên cạnh người mình yêu, làm bất cứ việc gì cũng đều hạnh phúc, vui vẻ. Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần đều yêu đối phương đến tận cùng, lại có chút bất an vô định về tương lai, nên cả hai lại càng trân trọng từng giây từng phút bên nhau hơn.
Dù là lúc nào, ở nơi đâu, mười ngón tay đan xen dường như đã trở thành một thói quen.
Chợ đêm rất náo nhiệt, Mặc Tu Trần luôn cẩn thận che chở Ôn Nhiên. Cô hết nhìn đông lại ngó tây ngắm nhìn sự phồn hoa của chợ đêm cùng đủ loại phụ kiện xinh đẹp hay những món đồ chơi thú vị trên con phố này, còn Mặc Tu Trần thì luôn chú ý đến những người qua lại xung quanh, không để người khác đụng vào cô.
Dạo hết con phố này, Ôn Nhiên mua hai món đồ chơi nhỏ, khi đi đến cuối phố, cô bị thu hút bởi một cặp ‘tình nhân’ bày trên sạp hàng.
Người nam mặc lễ phục, người nữ mặc váy cưới, hai người nhìn nhau đắm đuối, sống động như thật.
“Nhiên Nhiên, nếu thích thì mua đi!”
Mặc Tu Trần thấy Ôn Nhiên cầm cặp ‘tình nhân’ đáng ngưỡng mộ này ngắm nhìn hồi lâu không nỡ buông tay, khẽ cười, dịu dàng lên tiếng.
Ôn Nhiên mím môi, đặt cặp tình nhân nặn bằng đất sét này về chỗ cũ, cười nói: “Chúng ta qua con phố bên cạnh ăn chút gì đó đi.”
Mặc Tu Trần thu hết vẻ ngưỡng mộ thoáng qua trong mắt cô vào tầm mắt, lòng hơi nhói lên, bàn tay đang nắm chặt lấy tay cô bất giác siết chặt thêm một chút.
“Nhiên Nhiên!”
“Tu Trần!”
Khi hai người ngồi trong một tiệm cháo dưỡng sinh uống cháo, Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần đồng thời lên tiếng.
Mặc Tu Trần khẽ cười, cưng chiều nói: “Em nói trước đi.”
Ánh mắt Ôn Nhiên lóe lên, đặt thìa trong tay xuống, nhìn cậu rất nghiêm túc, khẽ nói: “Tu Trần, em muốn mặc váy cưới một lần.”
Lời vừa ra khỏi miệng, ánh mắt Mặc Tu Trần khẽ thay đổi. Nơi trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp mạnh một cái, một nỗi đau khó nói thành lời lập tức lan tràn trong lòng.
Cậu nhìn người con gái kiều diễm động lòng người trước mặt, đôi mắt trong veo như nước của cô nhìn cậu chằm chằm, sâu trong đôi mắt đó là ba phần chờ mong, hai phần thẹn thùng, cùng một phần hoảng sợ về tương lai.
Cô nói ra câu này, không biết đã phải đấu tranh và do dự trong lòng bao lâu, cậu có thể nhìn ra sự đấu tranh đó từ ánh mắt của cô.
Một mặt cô sợ mình sẽ sớm rời xa cậu, không muốn làm lỡ dở hạnh phúc của cậu, càng không muốn cậu bị ký ức giày vò trong những ngày tháng không có cô. Mặt khác, cô lại không muốn để lại nuối tiếc.
Khi họ kết hôn, chỉ đi đăng ký kết hôn, chiếc nhẫn trên tay cô cũng là mua tùy ý.
Có lẽ, cô gái nào cũng hy vọng được khoác lên mình bộ váy cưới vì người đàn ông mình yêu, cô cũng không ngoại lệ.
Thấy cậu không nói gì, sự chờ mong trong đáy mắt Ôn Nhiên lặng lẽ ảm đạm đi, bên môi nở một nụ cười, đang định mở miệng nói gì đó thì Mặc Tu Trần đã sảng khoái đồng ý: “Được, đợi ngày mai kiểm tra xong, chúng ta sẽ đi chụp ảnh cưới. Anh sẽ gọi điện cho Ôn Cẩm và A Khải chuẩn bị hôn lễ, chọn một ngày hoàng đạo, chúng ta về nước liền tổ chức hôn lễ.”
Nụ cười bên môi Ôn Nhiên lan tỏa trong giọng nói dịu dàng của cậu, xua tan đi sự ảm đạm và hoảng sợ nơi đáy mắt, đôi mắt trong veo của cô phút chốc sáng như sao trời, lấp lánh rạng rỡ.