Văn phòng.
Bạch Tiêu Tiêu và Lạc Hạo Phong không ai mở lời. Trong chốc lát, bầu không khí trở nên khá ngượng ngùng. Dù Lạc Hạo Phong thích Bạch Tiêu Tiêu, nhưng bản thân anh ta cũng là "thiên chi kiêu tử" (người tài giỏi kiêu ngạo), từ trước tới nay chưa từng bị phụ nữ từ chối.
Lần trước Bạch Tiêu Tiêu nói chuyện với thái độ đó ngay trước mặt Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, lòng tự trọng mạnh mẽ của anh ta đã bị tổn thương. Kể từ đó, anh ta không còn đối xử tốt với cô như trước kia nữa.
Bạch Tiêu Tiêu thấy sắc mặt Lạc Hạo Phong lạnh nhạt, đôi mắt đào hoa trầm mặc nhìn mình chằm chằm, cô hơi không tự nhiên mím môi, đứng dậy nói: "Tôi chúc cậu thuận buồm xuôi gió trước nhé, tôi còn chút việc, lát nữa sẽ quay lại tìm bác sĩ Cố."
Thấy cô sắp rời đi, đôi mắt Lạc Hạo Phong nheo lại đầy vẻ khó chịu nhưng không ngăn cản, giọng điệu nhàn nhạt: "Chân của cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn sao?"
Bạch Tiêu Tiêu đang định rời đi, nghe vậy thì rũ mắt nhìn chân mình, bình thản đáp: "Đã hồi phục gần hết rồi."
"Vậy cô tìm A Khải có việc gì? Nếu cô không muốn cứ chạy tới chạy lui thì tôi có thể giúp cô chuyển lời." Đôi mắt hẹp dài của Lạc Hạo Phong chứa đựng tia dò xét nhìn Bạch Tiêu Tiêu, dường như muốn nhìn thấu tâm tư của cô, muốn biết cô tìm Cố Khải là vì chân của cô, hay là vì cô có ý gì với Cố Khải.
Bạch Tiêu Tiêu nghi hoặc chớp chớp mắt, lập tức lắc đầu: "Không cần đâu, lát nữa tôi sẽ quay lại tìm bác sĩ Cố."
Thực ra cô chẳng có việc gì quan trọng cả, lúc đó chỉ vì không muốn đi dạo cùng Tiêu Dục Đình nên mới tìm đại một cái cớ là đến tìm Cố Khải.
Nhưng lời nói của cô lọt vào tai Lạc Hạo Phong lại mang một hương vị khác.
Khóe môi anh ta cong lên một đường cong nửa cười nửa mỉa, khẽ cười một tiếng, uể oải nói: "Tôi nhớ mẹ cô rất thích A Khải. Cô không chịu nói tìm A Khải vì việc gì, vậy tôi có thể hiểu là cô tìm A Khải vì cô có ý với cậu ta không?"
Đôi mắt Bạch Tiêu Tiêu chợt mở to.
Trong đôi mắt to tròn thoáng hiện lên vẻ sửng sốt, tiếp theo đó là tức giận.
Lạc Hạo Phong tựa người vào lưng ghế sofa, sắc mặt uể oải đối diện với ánh mắt đầy giận dữ của cô.
Bạch Tiêu Tiêu bỗng nhiên mỉm cười, nụ cười quyến rũ diễm lệ: "Cậu đoán đúng rồi đấy!"
Nói xong, cô xoay người bỏ đi, không nhìn thấy sắc mặt thay đổi tức thì của Lạc Hạo Phong ở phía sau, cũng như đôi môi mỏng đang mím chặt đầy tức giận của anh ta. Anh ta nhìn bóng lưng phấp phới rời đi của cô, lòng uất ức đến cực điểm.
Mở cửa ra, Đàm Mục vừa vặn cúp điện thoại, thấy cô đi ra thì hơi ngạc nhiên nheo mắt: "Sao đi nhanh vậy?"
Bạch Tiêu Tiêu cười với anh, khách sáo nói: "Tôi còn chút việc."
Đàm Mục gật đầu, tiến lên hai bước đẩy cửa vào, nhìn thấy Lạc Hạo Phong với vẻ mặt âm u đang ngồi trên sofa, phì phèo nhả khói thuốc, anh tò mò hỏi: "Sao cậu lại làm người ta tức giận bỏ đi vậy?"
Lạc Hạo Phong không ngẩng đầu, nói một cách cứng ngắc: "Sao lại là tôi chọc giận cô ấy chứ? Cô ấy đến tìm A Khải, A Khải không có ở đây thì đương nhiên cô ấy phải đi rồi. Chẳng biết là có chuyện gì mờ ám nữa."
Khóe miệng Đàm Mục giật giật: "Nếu cậu thích Bạch Tiêu Tiêu thì cứ theo đuổi đi. Việc gì phải kéo A Khải vào, cậu cũng biết rõ cậu ta hoàn toàn không có ý niệm gì với Bạch Tiêu Tiêu mà."
"Tôi có nói là thích cô ấy à?"
Lạc Hạo Phong ngước mắt, khó chịu nhìn Đàm Mục.
Đàm Mục cười nhạt, không đồng tình nói: "Cậu không nói, chỉ là viết hết lên mặt thôi."
Sắc mặt Lạc Hạo Phong thay đổi mấy lần, bỗng nhiên lại nhìn chằm chằm Đàm Mục một lúc lâu rồi nói đầy ẩn ý: "A Mục, cậu còn chẳng biết thích là gì, sao lại nhìn ra được trên mặt tôi viết là thích Bạch Tiêu Tiêu?"
Đàm Mục không đáp, đưa tay lấy điếu thuốc trên bàn trà, châm một điếu rồi nhàn nhã hít một hơi, sau đó lại nhả ra một làn khói. Theo làn khói lượn lờ bay lên, đôi mắt đen như đêm của anh dường như cũng bị bao phủ một lớp sương mù, nhìn không rõ.
A Phong vậy mà lại nói anh ngay cả thích là gì cũng không biết?
Xem ra anh đã che giấu rất kỹ, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà cười khổ.
Anh thực sự hy vọng mình không hiểu thích là gì. Thích là gì? Là không thể kiểm soát trái tim mình, biết rõ không thể động tình nhưng lại động lòng, nảy sinh tình cảm vào một khoảnh khắc nào đó.
Nếu là người phụ nữ khác, anh chắc chắn sẽ theo đuổi, dù cuối cùng không thể đến với nhau thì ít nhất cũng đã nỗ lực. Nhưng người anh thích lại là người phụ nữ mà người anh em tốt nhất của anh yêu thương nhất. Đừng nói đến việc theo đuổi, ngay cả bản thân thứ tình cảm này, anh cũng cảm thấy có lỗi với Tu Trần.
Anh rất cảm kích việc Tu Trần không nói bí mật của anh cho bất kỳ ai, bao gồm cả hai người bạn tốt là Lạc Hạo Phong và Cố Khải, họ đều không biết anh vẫn luôn thầm thích cô.
Lần trước, Mặc Tu Trần mang theo Ôn Nhiên bay đến Bali ngay trong đêm, nhưng lại khẳng định chắc chắn rằng khi Đàm Mục nhận được tin tức chắc chắn sẽ quay về thành phố G. Không chỉ vì tình bạn của họ, mà còn vì Đàm Mục thích Ôn Nhiên, nên anh khẳng định chắc chắn rằng anh ấy nhất định sẽ quay về.
"A Mục, A Mục, cậu ngẩn người cái gì thế?"
Tiếng của Lạc Hạo Phong vang lên, Đàm Mục ngước mắt nhìn gương mặt điển trai của đối phương đang sát gần mình, đang dùng đôi mắt đầy dò xét nhìn anh, anh lạnh lùng lườm hắn một cái, thu lại tâm tư.
"A Mục, cậu ngẩn người làm tôi lại nhớ ra, lần trước chúng ta đều tưởng cậu thích Thẩm Ngọc Đình, kết quả lại là chúng ta đoán sai. Cậu, có phải thật sự có người mình thích không?"
Lạc Hạo Phong nheo mắt, sắc bén nhìn Đàm Mục, biểu cảm vừa rồi của anh nhìn thế nào cũng giống như đang bị tình yêu làm khó dễ.
Chẳng lẽ anh thực sự có người mình thích?
"Không có!"
Đàm Mục lườm hắn một cái, giọng điệu rất lạnh lùng.
Lạc Hạo Phong nghi ngờ: "Không có à? Tôi thấy dáng vẻ vừa rồi của cậu rất giống đang bị tình yêu làm khó dễ. Nhưng mà, lần này về nhà, liệu cậu có lại bị ép đi xem mắt không?"
Sự sắc bén trong mắt hắn thu lại, đôi mắt đào hoa lấp lánh tia sáng tò mò.
"Có lẽ vậy."
Đàm Mục chán nản không muốn đào sâu chủ đề này. Trước kia anh trăm phương nghìn kế trốn tránh xem mắt, bây giờ anh lại cảm thấy thế nào cũng được. Thậm chí còn hy vọng thông qua xem mắt có thể kết thúc tình cảm không nên có trong lòng này.
"Chán thật." Lạc Hạo Phong bĩu môi, dựa người vào lưng ghế sofa, hai chân gác lên thoải mái, "Xem mắt cũng đâu phải chuyện xấu gì. Tôi tính lần này về, mấy cô gái mà mẹ tôi chuẩn bị cho đều sẽ gặp hết, chọn vài người ưu tú, hẹn hò từng người một, cuối cùng chọn một người phù hợp để kết hôn."
"Cậu tưởng đi mua hàng à?"
Đàm Mục nhíu mày, Lạc Hạo Phong lại càng nói càng hào hứng, đôi mắt đào hoa cũng lấp lánh ý cười: "Không thử thì vĩnh viễn không biết kết quả. Giống như Tu Trần và Ôn Nhiên vậy, lúc họ kết hôn đâu có tình cảm gì? Tu Trần chỉ dựa vào trực giác của mình mà dám lấy cả cuộc đời ra đặt cược, tôi chỉ hẹn hò thôi thì có là gì."
Lời hắn nói cũng có lý.
Đàm Mục khẽ thở dài, nhắc đến Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, trong lòng anh lại không nhịn được dâng lên một tia lo lắng, lẩm bẩm: "Không biết lần này họ đến nước D, có tìm được phương án điều trị cho Ôn Nhiên hay không."