"Nhiên Nhiên, em tỉnh rồi!"
Mặc Tu Trần chân mày chứa ý cười, bước chân trầm ổn đi về phía cô. Ngay khoảnh khắc cô xuất hiện ở cầu thang, anh đã biết.
Đôi mắt thâm thúy dừng lại trên gương mặt trắng nõn của cô, ngắm nhìn đôi mắt ngẩn ngơ xen lẫn chút hoảng hốt của cô, sâu trong đáy mắt anh lướt qua một tia cảm xúc khác lạ, trên gương mặt tuấn tú hoàn mỹ hiện lên một nụ cười nhạt.
Ôn Nhiên khẽ cắn môi, những ngón tay thon dài siết chặt dây túi xách. Cô không ngờ, Mặc Tu Trần lại không rời đi.
"Nhiên Nhiên, xuống đây."
Mặc Tu Trần thân hình cao lớn đứng ở cầu thang, gương mặt tuấn tú ngước lên nhìn cô, dường như không nhìn thấy chiếc túi xách trong tay cô, trong đôi mắt đen láy tràn ngập dịu dàng.
Ôn Nhiên hít sâu một hơi, từng bước từng bước đi xuống phía anh.
Bỗng nhiên, cổ tay cô bị anh nắm lấy, hơi thở quen thuộc ập vào mũi, anh khẽ kéo một cái, thân hình cô đã bị anh ôm trọn vào lòng, bàn tay to lớn kia của anh vươn tới, rất tự nhiên cầm lấy túi xách của cô, miệng dịu dàng nói: "May mà anh chưa đi, nếu không, em phải tự mình đến công ty rồi!"
Đến công ty?
Tim Ôn Nhiên đau nhói, dưới đáy mắt dâng lên một nỗi niềm.
"Anh ăn sáng cùng em trước."
Mặc Tu Trần dường như thực sự không biết cô muốn rời đi, anh dắt cô vào phòng ăn, kéo ghế cho cô ngồi xuống, rồi lại hơi lớn tiếng gọi Dì Trương bưng bữa sáng ra, còn anh thì ngồi bên cạnh cô, bầu bạn với cô!
Ôn Nhiên vẫn không nói gì, cô không biết phải nói sao, Mặc Tu Trần càng như vậy, lòng cô lại càng đau xót.
Cô biết, có lẽ anh cũng biết, một người đàn ông tinh tường như anh, sao có thể không biết cô muốn rời đi, có lẽ chính vì đoán được nên anh mới không đi làm, đợi ở nhà.
Dì Trương nhanh chóng bưng bữa sáng lên, Mặc Tu Trần ngồi bên cạnh dịu dàng nói: "Nhiên Nhiên, ăn đi."
Ôn Nhiên không dám chạm vào đôi mắt thâm tình của anh, cô mím mím môi, khẽ "ừ" một tiếng, không biết là không dám, hay là không đủ dũng khí nói muốn rời đi trước mặt anh.
Cô im lặng ăn sáng, Mặc Tu Trần ở bên cạnh cười hỏi cô có ngon không, miệng cô đáp "ngon", nhưng trong miệng lại như nhai sáp.
Ăn xong bữa sáng, Mặc Tu Trần kéo cô đứng dậy, cùng ra khỏi cửa nhà, đẩy cô vào chiếc Aston Martin xa hoa của mình, cài dây an toàn cho cô xong mới vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái.
Lòng Ôn Nhiên trào dâng nỗi buồn, cô cắn môi, thấy anh ngồi vào, khẽ lên tiếng: "Tu Trần..."
"Nhiên Nhiên, anh đã hoãn cuộc họp lại một tiếng, lát nữa lái xe sẽ nhanh hơn bình thường một chút, em ngồi cho vững."
Cô vừa mở lời, Mặc Tu Trần đã ngắt lời cô.
Xe chạy trên đường, Mặc Tu Trần ánh mắt tập trung nhìn tình hình giao thông phía trước, trong xe chỉ vang vọng tiếng nhạc du dương êm dịu, ở ghế phụ, ánh mắt trong veo của Ôn Nhiên đặt lên bàn tay to lớn của anh, nhìn những ngón tay thon dài của anh đang nắm chặt vô lăng, lực đạo còn mạnh hơn bình thường, tim cô lại thắt lại. Mặc dù trong xe phát nhạc, bầu không khí lại có chút quái dị.
"Tu Trần, chúng ta..."
"Nhiên Nhiên, nếu em chưa tỉnh ngủ thì ngủ một lát đi, đến công ty anh sẽ gọi em."
Mặc Tu Trần lại một lần nữa ngắt lời cô, quay mắt nhìn cô một cái rồi lại quay đi.
Ôn Nhiên hai tay lặng lẽ đan vào nhau, mím môi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên cạnh, vẻ mặt Mặc Tu Trần hơi lạnh đi một chút, đôi môi mỏng gợi cảm mím thành một đường thẳng kiên nghị, bàn tay nắm vô lăng siết chặt lại.
Anh biết cô định nói gì, đó là điều anh không muốn nghe nhất, anh có chút phiền lòng và hối hận về hành vi đêm qua của mình, rốt cuộc vẫn là quá vội vàng.
Anh không nên vội vàng như vậy, cứ ngỡ cô ngủ rồi thì sẽ không tuyệt tình đẩy anh ra.
Anh quên mất, cô yêu anh như vậy, sao có thể cho phép bản thân làm tổn thương anh, nhìn gương mặt trắng nõn tinh xảo của cô qua gương chiếu hậu, trong lòng anh lại trào dâng một nỗi đau không tên.
Đến công ty, Mặc Tu Trần giống như hôm qua, nắm tay cô đi thang máy lên lầu, vừa vào văn phòng, anh liền dịu dàng nói: "Nhiên Nhiên, anh đi họp trước, hôm nay có nhiều việc cần xử lý, nếu em thấy chán thì anh tìm việc cho em làm."
Ôn Nhiên nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của anh, do dự một chút rồi khẽ đáp: "Được!"
Thế nên, ngày hôm đó, Mặc Tu Trần không cho cô thời gian nghĩ ngợi lung tung, sắp xếp cho cô công việc dày đặc, bản thân anh cũng luôn bận rộn, buổi trưa anh đưa cô đi ăn cùng khách hàng, buổi chiều cũng luôn chân luôn tay.
Anh không dám để trống thời gian, không dám cho cô cơ hội mở lời, càng không dám để cô một mình, còn Ôn Nhiên thì tâm trí mơ hồ, ngay cả lỗi sai cấp thấp như nhầm dấu thập phân cô cũng phạm phải.
Hơn bốn giờ chiều, Ôn Nhiên mượn cớ đi vệ sinh để rời khỏi văn phòng ra ngoài hít thở.
Trong nhà vệ sinh, cô gặp Trình Giai.
"Ôn Nhiên, đợi chút."
Cô đang rửa tay thì Trình Giai bước vào, cô xoay người định đi thì bị Trình Giai gọi lại.
Trong nhà vệ sinh không có người khác, Ôn Nhiên dừng bước, quay đầu nhìn Trình Giai, cô ta mặc bộ đồ công sở ôm trọn cơ thể yêu kiều, cố tình ưỡn cặp ngực đầy đặn, khinh bỉ liếc nhìn Ôn Nhiên: "Tôi nghe nói, cô không thể sinh con?"
Cô ta không vòng vo, giọng điệu không những trực diện mà còn sắc bén, lộ rõ vẻ châm chọc.
Sắc mặt Ôn Nhiên khẽ biến đổi, bàn tay buông thõng bên cạnh vô thức siết chặt, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Trình Giai, cô thản nhiên đáp: "Liên quan gì đến cô?"
Cô không phủ nhận.
Bởi vì, đây là sự thật, cô càng không dám đối mặt, Trình Giai lại càng đắc ý.
Cô nén cảm xúc trong lòng, cố gắng hết sức để bản thân đối mặt một cách bình thản.
Trình Giai hừ lạnh một tiếng: "Vốn là không liên quan, nhưng một người đàn bà không thể sinh con như cô mà lại chiếm lấy Mặc tổng không buông, không thấy ích kỷ, không biết xấu hổ sao?"
"Cô tưởng tôi rời xa Tu Trần thì cô sẽ có cơ hội sao?"
Ôn Nhiên không trả lời mà hỏi ngược lại, trả lại sự châm chọc cho cô ta.
Cho dù Tu Trần có muốn tìm người đàn bà khác, chắc chắn cũng không phải là Trình Giai, cô ta quá bẩn, không xứng với Tu Trần của cô.
Sắc mặt Trình Giai biến đổi, thấp thoáng sự giận dữ, lời nói nhẹ nhàng bâng quơ của Ôn Nhiên vừa vặn đâm trúng chỗ đau của cô ta, bất kể cô ta chủ động thế nào, lấy lòng thế nào, Mặc Tu Trần đều không thèm liếc mắt nhìn cô ta.
"Ôn Nhiên, nếu là tôi, tôi sẽ rời đi ngay lập tức, một người đàn bà đến con cũng không đẻ được, cô lấy tư cách gì mà bám lấy Mặc tổng? Tập đoàn MS lớn như vậy cần có người thừa kế."
"Cho dù tôi có rời đi, Tu Trần cũng không cần cô, cho nên chuyện này không cần cô bận tâm, cô có bận tâm cũng vô ích."
Giọng điệu Ôn Nhiên rất bình thản, bất kể trong lòng đau thế nào, trên mặt cô cũng không hề biểu lộ ra.
Trình Giai tức giận biến sắc mặt, cô ta bước tới một bước, giọng càng lúc càng sắc nhọn: "Ai nói Mặc tổng sẽ không cần tôi? Anh ấy bây giờ chỉ là nhất thời bị cô mê hoặc thôi, cô không thể sinh con, không bao lâu nữa Mặc tổng sẽ tỉnh ngộ, sẽ vứt bỏ cô, sẽ nhìn thấy điểm tốt của tôi."
Nói đến cuối, cô ta gần như nghiến răng nghiến lợi.
Ôn Nhiên có chút bi thương nhìn dáng vẻ tức giận của cô ta: "Trình Giai, tôi thấy, cô thật đáng thương!"