Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 20294 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
512 Cô đừng có mà quá đáng

❊ ❊ ❊

“Tu Trần, tôi nghe……”

Mặc Tu Trần vừa bước ra khỏi văn phòng thì vừa vặn chạm mặt Lạc Hạo Phong đang đến tìm anh sau khi nhận được cuộc gọi từ Cố Khải. Thế nhưng, Lạc Hạo Phong vừa mới mở lời đã bị anh cắt ngang: “Trình Giai ở bên trong, cậu vào xử lý một chút đi.”

“Trình Giai nào, tôi là đến tìm cậu mà……”

Lạc Hạo Phong sững sờ, những lời giải thích bị Mặc Tu Trần bỏ lại phía sau. Nhìn bóng lưng anh bước đi vội vã, Lạc Hạo Phong nhíu mày, đành cam chịu bước vào văn phòng để dọn dẹp đống rắc rối giúp anh.

Vừa vào đến cửa, hắn đã nhìn thấy Trình Giai đang khập khiễng bước ra từ phía sofa. Đôi mắt đào hoa dài hẹp của Lạc Hạo Phong nheo lại đầy sắc bén, ánh mắt hắn lướt qua đôi mắt đỏ hoe của cô, cuối cùng dừng lại trên đôi chân ấy.

Trong đáy mắt hắn thoáng qua sự kinh ngạc, khóe miệng cong lên một độ cung mỉa mai lạnh lẽo: “Trình Giai, cô đang diễn vở kịch gì thế này, đến mức khiến Tu Trần tức giận đến mức bỏ đi?”

Sắc mặt Trình Giai tái nhợt, nhìn thấy vẻ mỉa mai trong mắt Lạc Hạo Phong, một luồng tức giận dâng lên trong lòng cô. Cô mím môi, giải thích cứng nhắc: “Mặc tổng bị Ôn Nhiên chọc giận, không phải bị tôi. Tôi chỉ nghe nói anh ấy chưa ăn trưa nên mới mua cơm trưa mang lên thôi.”

“Cơm trưa?”

Lạc Hạo Phong sải đôi chân dài bước vào, nhìn đôi chân của cô, nói: “Cô mua cơm trưa cho Tu Trần ăn, sao lại đổ hết lên chân mình? Không phải là định đổ lên chân cô rồi mới để Tu Trần ăn đấy chứ? Suy nghĩ này của cô thật là đê tiện, Tu Trần là loại người đó sao?”

“Tôi không có.”

Trình Giai bị Lạc Hạo Phong vu khống, trên mặt lộ vẻ tức giận. Chân cô đang đau nhức dữ dội, bây giờ cô không muốn lãng phí lời nói với hắn ở đây nữa. Cô cắn chặt môi, toan rời đi.

“Đợi đã.”

Thế nhưng, cô vừa mới bước đi, Lạc Hạo Phong đã gọi giật lại.

“Anh còn muốn thế nào nữa?”

Trình Giai dừng bước, quay đầu lại nhìn Lạc Hạo Phong đang tiến về phía sofa.

“Cô làm văn phòng của Tu Trần ra nông nỗi này, không dọn dẹp sạch sẽ mà định đi sao? Cô muốn bị Tu Trần đuổi việc à? Anh ấy vừa nói rồi, để cô xử lý sạch sẽ rồi mới được rời đi.”

Lạc Hạo Phong ghê tởm nhíu mày. Vốn dĩ những món ăn đó không tệ, nhưng một khi đã đổ ra sàn, mùi vị tỏa ra thật sự khiến người ta khó chịu.

Nhìn thôi cũng đã thấy khó chịu hơn rồi!

Sắc mặt Trình Giai lại thay đổi, nhìn Lạc Hạo Phong rồi lại cúi đầu nhìn đống cơm canh trên sàn, lạnh lùng nói: “Tôi sẽ gọi nhân viên vệ sinh đến xử lý.”

“Trình Giai, cơm canh do chính cô làm đổ mà lại để nhân viên vệ sinh xử lý? Cô cũng nghĩ ra được đấy nhỉ. Được, nếu cô không muốn làm ở công ty nữa thì cứ việc gọi, tôi đảm bảo ngày mai cô có thể nhận đủ lương rồi cuốn gói đi ngay.”

Khóe miệng Lạc Hạo Phong ngậm một nụ cười lạnh, giọng nói không cao không thấp, thậm chí còn mang theo chút thờ ơ, nhưng lại khiến Trình Giai nghe mà giật mình trong lòng.

“Lạc Hạo Phong, anh đừng có mà quá đáng.”

Ngọn lửa giận đang đè nén trong lòng cô bùng lên dữ dội. Tên khốn Lạc Hạo Phong này ngay từ đầu đã không vừa mắt cô, và cô nhìn hắn cũng chẳng thuận mắt chút nào.

Lạc Hạo Phong nhướng mày, tỏ vẻ không hề để tâm đến sự tức giận của cô, trái lại còn đi sang phía bên kia, ngồi xuống chiếc sofa còn lại. Hắn tựa thân hình cao ráo vào sofa, thong thả nói: “Cô càng kéo dài thời gian thì mùi này càng khó bay. Chắc cô cũng biết, những ngày này tâm trạng Tu Trần không tốt, cô cố tình muốn chạm vào giới hạn của anh ấy, đến lúc đó đừng có mà khóc!”

Trình Giai hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn chân mình. Canh nóng lúc nãy đổ hết lên chân cô, chỗ bị canh làm bỏng đang đau nhức dữ dội.

Thế nhưng, cô không thể vì vậy mà bị đuổi việc. Cô đã vất vả ra nước ngoài học tập ba tháng, không từ thủ đoạn ở nước ngoài để giành lợi nhuận cho công ty, trở về còn chờ đợi cô là tiền đồ rộng mở……

Cắn răng, Trình Giai nén đau ở chân, tìm chổi và các dụng cụ khác, quay trở lại trước sofa, khó khăn ngồi xổm xuống dọn dẹp đống thức ăn trên sàn.

---❊ ❖ ❊---

Mãi đến khi Mặc Tu Trần đến bệnh viện tìm Cố Khải, Thẩm Ngọc Đình mới biết được chuyện xảy ra giữa anh và Ôn Nhiên trong mấy ngày qua.

Cô vừa hay đi đến văn phòng Cố Khải, nghe thấy Mặc Tu Trần nhắc đến những từ như “ly hôn”, cô đẩy cửa bước vào, kinh ngạc hỏi: “Tu Trần, anh vừa nói anh muốn ly hôn với Nhiên Nhiên sao?”

Trên sofa, Cố Khải cau mày, ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Ngọc Đình.

Mặc Tu Trần hơi sững lại, không giấu giếm, thản nhiên đáp: “Phải, tôi và Nhiên Nhiên ly hôn.”

“Tại sao?”

Thẩm Ngọc Đình đầy vẻ kinh ngạc, bước nhanh đến trước sofa, ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm Mặc Tu Trần: “Hai người tình cảm tốt như vậy, sao lại phải ly hôn? Chẳng lẽ là vì cô ấy không thể sinh con sao?”

“Ngọc Đình, em đã biết rồi thì ngồi xuống đi, lát nữa anh sẽ từ từ kể cho em nghe.”

Cố Khải nghĩ ngợi rồi vươn tay kéo Thẩm Ngọc Đình ngồi xuống bên cạnh mình.

Mặc Tu Trần không trả lời câu hỏi của cô, ngó lơ ánh mắt nghi hoặc kia, anh cầm bao thuốc lá trên bàn trà rút ra một điếu, châm lửa, tự mình hút.

“Anh họ, Nhiên Nhiên biết chưa?”

Thẩm Ngọc Đình thấy Mặc Tu Trần không trả lời, lại quay sang nhìn Cố Khải. Cô thực sự quá sốc, Mặc Tu Trần yêu Ôn Nhiên đến thế, vì cô mà bất chấp danh tiếng, vì cô mà chuyện gì cũng sẵn lòng làm, tại sao lại có thể ly hôn chứ.

Cố Khải liếc nhìn vẻ mặt lạnh lẽo đạm mạc của Mặc Tu Trần, ôn hòa nói: “Phó Kinh Nghĩa đã gọi điện cho Nhiên Nhiên, kể hết mọi chuyện với con bé rồi.”

“Phó Kinh Nghĩa? Chuyện này là từ khi nào vậy?”

Sắc mặt Thẩm Ngọc Đình thay đổi, lo lắng hỏi.

“Một tuần rồi. Mấy ngày nay ngày nào em đi làm về cũng bận hẹn hò với bạn trai, nên anh không kể cho em những chuyện này.”

“Em đi tìm Nhiên Nhiên đây.”

Thẩm Ngọc Đình đột nhiên đứng dậy, chân còn chưa bước ra đã bị Cố Khải kéo ngồi lại ghế sofa: “Ngọc Đình, không cần đâu, trong lòng Nhiên Nhiên cũng đau khổ không kém. Trưa nay Thanh Phong gửi tin nhắn cho anh, nói trên đường về nhà con bé cứ khóc mãi.”

Nghe vậy, sắc mặt Thẩm Ngọc Đình tái đi, kích động nói: “Chẳng phải chỉ là không thể có con thôi sao? Tu Trần, không phải anh không quan tâm đến con cái sao? Sao anh không nói cho Nhiên Nhiên biết? Anh yêu cô ấy như thế, cô ấy cũng yêu anh như thế, chúng em ai cũng ngưỡng mộ anh và Nhiên Nhiên, sao anh có thể ly hôn với cô ấy được chứ?”

Không cần hỏi, Thẩm Ngọc Đình cũng có thể đoán ra người đề nghị ly hôn là Ôn Nhiên.

“Ngoài việc không thể có con, Nhiên Nhiên còn có những tình trạng khác. Con bé đưa ra lựa chọn như vậy là không muốn làm liên lụy đến Tu Trần.”

Cố Khải nặng nề giải thích.

“Tình trạng gì?”

Thẩm Ngọc Đình khó hiểu hỏi.

Ở phía sofa đối diện, Mặc Tu Trần từng hơi từng hơi rít thuốc, ngũ quan thanh tú ẩn sau làn khói, trong mắt anh tràn ngập một tầng sương mù mơ hồ. Đó là khi nghe Cố Khải nói Ôn Nhiên cứ khóc mãi trên đường về nhà, sương mù ấy đã len lỏi vào.

“Trong mấy năm bị Phó Kinh Nghĩa bắt giữ, Nhiên Nhiên luôn bị hắn coi là vật thí nghiệm. Trong cơ thể con bé có loại độc mà Phó Kinh Nghĩa đã cấy vào……”

“Sao lại như vậy được?”

Nghe xong lời giải thích của Cố Khải, Thẩm Ngọc Đình bàng hoàng. Hồi lâu sau mới dám hỏi lại trong sự không tin nổi.

Cô nhìn Mặc Tu Trần ở đối diện, khi chạm vào ánh mắt của anh, tim cô vẫn không tự chủ được mà thắt lại đau nhói. Anh trước mắt cô, dường như đã trở về thời điểm trước khi quen biết Ôn Nhiên, lạnh lùng đến mức khiến người ta xót xa!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:474
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.