Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29893 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2466
Giúp ngươi cắt đứt tình duyên

❊ ❊ ❊

Mặc Mạch không nghe thấy Độc Ưng nói gì.

Một đôi mắt cứ trừng trừng nhìn Diệp Trạm trên cáng, rõ ràng hận không thể lao lên kiểm tra thương thế của anh, nhưng đôi chân lại như cắm rễ tại chỗ.

Bất động.

Cô nhìn Phượng Dĩ Trạch đưa tay ra trước mũi anh thăm dò, lại gọi hai tiếng "Đại ca."

"Dĩ Trạch, mang Diệp Trạm đi."

Giọng nói của Mặc Mạch vừa thốt ra đã bị cơn gió lạnh buốt thổi tan.

"Các người còn không mau khiêng đại ca lên xe?"

Phượng Dĩ Trạch nghiến răng quát đám người kia.

Đám người đó sao có thể nghe lệnh anh.

Họ chỉ tuân lệnh Độc Ưng.

"Mạch Mạch, bỏ súng xuống."

Độc Ưng cũng không giận việc Mạch Mạch vừa rồi phớt lờ hắn.

Hắn bước lên một bước.

Mặc Mạch lập tức biến sắc, trong mắt tràn đầy sự quyết liệt, "Bảo bọn họ khiêng Diệp Trạm lên xe, để Phượng Dĩ Trạch mang anh ấy đi."

So với lúc nãy, giọng nói của Mặc Mạch càng thêm sắc bén hơn ba phần.

Hoàn toàn không giống lời một người phụ nữ yếu đuối nói ra.

Độc Ưng lại không chút ngạc nhiên, hắn từng thấy Mạch Mạch bình tĩnh băng bó vết thương cho hắn, bây giờ đối mặt với một Diệp Trạm sắp chết, cô có thể giữ bình tĩnh cũng là điều bình thường.

Hắn quay đầu nhìn lại, đám người kia lập tức khiêng Diệp Trạm lên xe.

"Đừng lại đây."

Mặc Mạch ngăn cản Độc Ưng tiến lại gần.

Để không lãng phí một giây một phút nào, cứu Diệp Trạm thuận lợi, người của Diệp Chương Minh đã rút lui toàn bộ.

Nơi này chỉ còn cô và Phượng Dĩ Trạch.

Còn có một Diệp Trạm đang hôn mê bất tỉnh.

Cô chưa từng nghĩ tối nay mình có thể thoát thân.

"Cô cẩn thận kẻo cướp cò đấy."

Độc Ưng nhíu mày, sắc mặt âm trầm nhìn cô.

Vừa rồi không chú ý đến việc cô đã lên đạn, còn tưởng cô chỉ làm bộ làm tịch dọa bọn họ.

Lúc này nhìn kỹ lại, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi.

"Diệp Trạm bị ai làm bị thương?"

Mặc Mạch nhìn thẳng vào mắt Độc Ưng, giọng điệu nhàn nhạt hỏi.

Rõ ràng cô đang rất căng thẳng, trên mặt lại cố tỏ ra thong dong bình tĩnh, nhưng Độc Ưng lúc này ở gần cô, vẫn nhìn ra sự căng thẳng mà cô đang che giấu.

Hắn nhướng mày.

Thấy Mặc Mạch cũng không quay đầu lại nhìn Diệp Trạm đã được khiêng lên xe, một đường cong đầy hứng thú vẽ ra trên khóe miệng hắn, "Cậu ta bị thương ở nước B, nếu không phải tôi cứu cậu ta một mạng, thì giờ này cậu ta đã chết rồi."

Mặc Mạch mím chặt môi, đè nén nỗi đau cuộn trào trong tim.

"Anh tốt bụng thế sao?"

Cô cười, nụ cười còn lạnh hơn cả đêm đông này ba phần.

Sự mỉa mai trong giọng điệu càng đậm đặc không chút che giấu.

Độc Ưng cũng cười.

Cười một cách cuồng vọng lạnh lùng, "Nếu không phải vì cô, tôi đã bồi thêm một phát súng rồi."

"Lúc trước anh nói trả ơn cứu mạng của tôi, chính là trả ơn như thế này sao?"

Tiếng đóng cửa xe vang lên phía sau.

Thân hình Mặc Mạch cứng đờ một cách khó nhận ra.

Độc Ưng gật đầu, nhìn Mạch Mạch hắn liền cảm thấy tâm trạng vui vẻ, "Mạch Mạch, tôi đã giúp Diệp Trạm lấy đạn ra khỏi cơ thể, cứu cậu ta một mạng, chẳng lẽ đây không phải là trả ơn sao?"

"..."

"Tôi biết trước đây cô thích Diệp Trạm, nên tôi giúp cô cắt đứt tình duyên giữa hai người. Trước kia cô là bạn gái của Diệp Trạm. Từ giây phút này trở đi, cô dùng chính bản thân mình để cứu cậu ta, thì từ nay về sau không còn liên quan gì đến Diệp Trạm nữa.

Sau này, cô chỉ là người phụ nữ của Ân Thiệu tôi mà thôi."

"Độc Ưng, anh nằm mơ..."

"Dĩ Trạch, đi mau."

Mặc Mạch đột nhiên quay đầu, ngăn Phượng Dĩ Trạch nói tiếp.

"Yên tâm đi, Diệp Trạm không chết được đâu, cùng lắm là nằm trên giường một năm rưỡi năm thôi. Cậu ta là đối thủ duy nhất mà tôi coi trọng, nếu cậu ta chết rồi, tôi cũng không quen."

"Đi đi."

"Đại tẩu, tôi đưa đại ca về trước."

Phượng Dĩ Trạch không dám chậm trễ, nhìn sâu vào Mặc Mạch một cái, lái xe quay trở về theo hướng vừa đến.

Mặc Mạch nghe tiếng xe chạy đi, nước mắt khẽ trào ra từ hốc mắt.

Cô muốn nhịn, nhưng nhịn vài lần, cuối cùng vẫn không nhịn được.

Chia cách lâu như vậy, tối nay cô cuối cùng đã gặp được anh.

Thế nhưng, cũng chỉ là cô nhìn thấy anh.

Anh không nhìn thấy cô.

Sau này, còn có cơ hội gặp lại nữa không, trong lòng Mặc Mạch một mảng xám xịt.

"Mạch Mạch, Diệp Trạm đã đi rồi, cô có thể bỏ súng xuống được rồi, cô chưa từng dùng súng, bỏ xuống trước đi."

Trong lúc hắn nói chuyện, thừa dịp Mặc Mạch đang rơi lệ đau lòng, tay nhanh như chớp cướp lấy khẩu súng của cô.

"Độc Ưng, anh buông tôi ra."

"Vì sự an toàn, lát nữa về đến nhà tôi sẽ thả cô ra."

Mặc Mạch vốn dĩ là người phụ nữ yếu đuối không biết võ nghệ, trong tay Độc Ưng lại càng không có khả năng phản kháng.

Nghĩ đi nghĩ lại, dù sao Diệp Trạm cũng đã về rồi, Độc Ưng cũng không thể ngốc đến mức lúc này còn đi làm gì anh nữa.

Cô liền ngậm miệng.

Bị bịt mắt, không nhìn thấy hắn, có lẽ lại tốt hơn.

---❊ ❖ ❊---

Phượng Dĩ Trạch lái xe đi mười mấy phút, cuối cùng cũng hội họp với người của Diệp Chương Minh.

Diệp Chương Minh để bác sĩ kiểm tra đơn giản cho Diệp Trạm, ông dẫn người đi đuổi theo Độc Ưng.

Bầu trời đêm khuya, tiếng máy bay từ đằng xa vọng lại, ông trầm giọng nói, "Dĩ Trạch, bây giờ ta đi cứu Mặc Mạch, con và A Trạm về trước đi."

Trên chiếc xe không biết đang chạy về hướng nào.

Mặc Mạch nghe thấy Độc Ưng ngồi bên cạnh nói với người ở đầu dây bên kia, "Cản Diệp Chương Minh lại..."

"Mạch Mạch, cô ngủ một lát đi."

Hai phút sau, Mặc Mạch không chống đỡ nổi nữa, nhắm mắt thiếp đi.

Mở mắt ra lần nữa, là một môi trường hoàn toàn xa lạ.

Một tiếng "Mạch Mạch, chào buổi sáng." lập tức làm tỉnh táo suy nghĩ hỗn loạn mông lung của Mặc Mạch.

Cô nghiêng mặt, nhìn vào ánh mắt của người đàn ông đang đứng trước giường, sắc mặt lập tức lạnh xuống.

Dưới chăn, cô kiểm tra y phục của mình.

Thứ trên người không còn là quần áo của cô tối qua nữa, mà là đồ ngủ bằng vải cotton. Biết được điều này, tim cô thắt lại một nhịp.

Cử động cơ thể không chút dấu vết, ngoại trừ quần áo bị thay thành đồ ngủ, cơ thể không có bất kỳ điểm khác thường nào.

Trước giường, Độc Ưng vô cảm nhìn Mặc Mạch.

Nhìn thấu tâm tư nhỏ bé của cô, "Cô yên tâm, tôi không làm gì cô cả, quần áo của cô cũng là người làm thay cho đấy."

"Cảm ơn anh đã quân tử như vậy."

Mặc Mạch thầm kinh hãi trong lòng, ngẩng đầu, cười lạnh cảm ơn.

Ân Thiệu hạ mắt, đáy mắt thêm một tia khó chịu, "Mười phút nữa xuống lầu ăn cơm."

Hắn nói xong, xoay người đi về phía cửa phòng.

Khi hắn bước ra khỏi cửa phòng, lại khôi phục khí tức băng giá, lạnh lẽo trên người.

"Ưng ca, tẩu tử dậy chưa ạ?"

Trên hành lang, Hoàng Mao xoa xoa tay nịnh nọt hỏi.

Ân Thiệu nhàn nhạt nhìn hắn một cái, danh xưng tẩu tử này, từ tối qua hắn đã mặc định cho cấp dưới gọi như vậy rồi.

"Mười phút nữa ăn sáng."

---❊ ❖ ❊---

Điện thoại của Mặc Mạch đã bị Ân Thiệu lấy mất.

Điều này nằm trong dự liệu của cô.

Không tìm thấy điện thoại, cô bước nhanh tới bên cửa sổ, kéo rèm cửa ra nhìn ra ngoài, bên ngoài là môi trường xa lạ, thứ duy nhất có thể nhận ra chính là nơi này chắc là ngoại ô.

Dù sao cũng không phải trung tâm thành phố.

Không có những tòa nhà cao tầng nhìn không thấy điểm cuối.

Thứ có, chỉ là cơn mưa nhỏ lất phất rơi xuống từ bầu trời, xem chừng đã mưa được một lúc rồi, không chỉ mặt đất ướt đẫm, mà trên lá cây cũng ướt sũng.

Cách lớp cửa kính, Mặc Mạch lặng lẽ nhìn vài phút, ngẩn người một lúc.

Mím môi, xoay người đi tìm quần áo thay.

Mười phút sau, Mặc Mạch mở cửa phòng, trên hành lang, Hoàng Mao đầy mặt tươi cười, lấy lòng gọi, "Tẩu tử, Ưng ca đang đợi cô dưới lầu ăn sáng ạ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2427
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.