Phượng Dĩ Trạch không khỏi chấn động: "Chị Mạch Mạch, chị nói bác trai và bác gái cũng đang ở thành phố L sao?"
Lúc cậu tới, tên ngốc đại ca nhà cậu đâu có nói cho cậu biết đâu.
Mạch Mạch đứng dậy, thu lại mọi cảm xúc: "Chị thật sự phải đi rồi, em về đi."
"Vậy chị sẽ không giận đại ca em nữa chứ?" Phượng Dĩ Trạch lo lắng nhìn Mạch Mạch.
Cậu đáng thương nói: "Lần trước em hại chị bị bắt cóc, đại ca suýt chút nữa là giết em rồi. Chị Mạch Mạch, không phải em khoe khoang về đại ca đâu, anh ấy thật sự lúc nào cũng nghĩ đến chị đấy."
"Chị không giận anh ấy."
Mạch Mạch lắc đầu.
Phượng Dĩ Trạch thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lập tức nở nụ cười rạng rỡ: "Vậy em đi cùng chị sang phòng bên cạnh gặp bác trai bác gái nhé. Chị Mạch Mạch, tối qua đại ca đến thành phố L có phải không gặp được chị không?"
"Sáng nay chị có gặp anh ấy."
Mạch Mạch do dự một chút, nhẹ giọng trả lời.
"Thật ra từ đầu đến cuối đại ca cũng chẳng có gì với Quý An Vân cả, toàn là Quý An Vân đến gây sự với đại ca thôi. Những scandal lần trước cũng là cô ta sai người viết, còn cả chuyện cô ta gọi điện cho chị nữa, đều chẳng liên quan gì đến đại ca em cả."
Phượng Dĩ Trạch đoán, chắc chắn đại ca không hề nói gì với Mạch Mạch.
Dù sao cậu cũng đã lỡ lời, thôi thì nói toạc hết mọi chuyện cho chị ấy biết luôn.
Như vậy, chị Mạch Mạch sẽ không hiểu lầm đại ca nữa.
Mạch Mạch dẫn Phượng Dĩ Trạch sang phòng nghỉ bên cạnh gặp Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên.
Phượng Dĩ Trạch phát huy cái miệng lưỡi dẻo quẹo của mình, dùng những lời ngon tiếng ngọt, hoa ngôn xảo ngữ khen ngợi Ôn Nhiên một hồi.
Lại còn nịnh hót Mặc Tu Trần không ít.
Cuối cùng cũng không quên nói một tràng lời hay ý đẹp về Diệp Trạm.
---❊ ❖ ❊---
Vừa huýt sáo vừa bước ra khỏi sân bay, Phượng Dĩ Trạch lập tức gọi cho số của Diệp Trạm.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mà không ai bắt máy.
Bầu trời trong xanh của Phượng Dĩ Trạch dần bị bao phủ bởi mây đen, cậu bực bội nhìn chằm chằm vào điện thoại lầm bầm: "Cái thói không nghe máy này của anh bao giờ mới sửa được đây? Hèn gì chị Mạch Mạch không thèm để ý đến anh, mười lần gọi thì chín lần không nhấc máy."
Cậu hừ hừ hai tiếng, lại gọi cho Đường Tấn Sâm.
Sở Quân Minh đi theo dõi kẻ đăng bài rồi, Đường Tấn Sâm chắc đang ở trong bệnh viện.
Phượng Dĩ Trạch hy vọng thông qua Đường Tấn Sâm để tìm được Diệp Trạm ngay lập tức, để anh biết rằng cậu đã giúp anh giải quyết xong xuôi mọi chuyện.
Không chỉ dỗ dành được vợ, mà ngay cả bố mẹ vợ tương lai cũng đều dỗ dành xong cả rồi.
Nếu không cảm ơn cậu cho tử tế, hôm nào tâm trạng cậu không tốt, cậu cứ hừ hừ...
"Dĩ Trạch, cậu gặp Mạch Mạch rồi à?"
Giọng nói của Sở Quân Minh truyền tới từ điện thoại, đầy vẻ quan tâm.
Phượng Dĩ Trạch tự hào nói: "Đương nhiên rồi, không có việc gì mà tôi ra tay lại không thành công cả. Tam ca, sau này nếu anh và Tam tẩu cãi nhau thì cứ tìm tôi."
"Cậu bớt cái miệng quạ đen mà trù ẻo tôi đi."
Sở Quân Minh cười mắng, tên này đúng là được đằng chân lân đằng đầu.
"Tôi đâu có trù ẻo anh, tôi bấm ngón tay tính thử, chuyện đại sự cả đời của ba người các anh đều không thể thiếu tôi lo lắng. Các anh phải tu bao nhiêu kiếp phúc đức mới gặp được tôi đấy."
Sự khoa trương của Phượng Dĩ Trạch khiến Sở Quân Minh phì cười.
"Cậu thuyết phục được Mạch Mạch về thành phố L rồi, chị ấy cũng không giận nữa à?"
Sở Quân Minh ngắt lời Phượng Dĩ Trạch, không muốn nghe cậu ta tự tâng bốc mình thêm nữa.
Thế là, Phượng Dĩ Trạch thêm mắm thêm muối kể lại quá trình sự việc cho anh nghe, tự tâng bốc mình lên tận mây xanh.
"Nói cho Mạch Mạch biết cũng tốt, đại ca giờ đang bị Quý An Vân bám lấy, nếu Mạch Mạch mà cứ không thèm đếm xỉa tới anh ấy nữa thì khổ thật."
---❊ ❖ ❊---
Bệnh viện Đế Đô.
Cánh cửa phòng nghỉ VIP ở tầng cao nhất sau khi đóng lại một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng mở ra.
Không khí tranh nhau len lỏi vào trong, khi chạm phải người vừa bước ra, liền tản ra hai bên, vòng qua rồi thận trọng tiến về phía trước.
Cảnh vệ đứng gác ở cửa nhìn thấy Tổng thống đi ra, lập tức đồng loạt chào theo nghi thức quân đội.
Sau đó cúi đầu, không dám nhìn gương mặt lạnh lùng trầm mặc của ông.
Tuy cánh cửa này cách âm.
Nhưng tiếng Tổng thống nổi giận ở bên trong, họ dù muốn giả điếc cũng không thể không nghe thấy.
Tổng thống hừ lạnh một tiếng, sải bước đi về phía thang máy.
Trên hành lang, toàn bộ cảnh vệ đều cùng ông rời đi.
Trong phòng nghỉ, Diệp Trạm chậm rãi thở hắt ra, ngũ quan tuấn tú như được tạc khắc lạnh lùng tựa sương giá, giữa mày tràn đầy kiên định.
Anh biết, sự từ chối không chút nể nang vừa rồi của mình, trong mắt Tổng thống chính là "không màng đại cục", "không biết điều".
Ông ta muốn dùng quyền lực, vinh dự... cùng những thứ mà ông ta tự cho là Diệp Trạm liều mạng cũng nhất định coi trọng để uy hiếp anh kết hôn với Quý An Vân.
Nào ngờ, Diệp Trạm hoàn toàn không hề lay chuyển.
Có thể nói là dầu muối không ăn.
Điều này sao khiến Tổng thống không phiền, không giận.
Dưới chân Diệp Trạm là chiếc cốc mà Tổng thống ném tới, mảnh thủy tinh vỡ đầy trên sàn nhà.
Nó không ném trúng người anh, mà đập vào sàn nhà cạnh chân anh, chút nước ít ỏi trong cốc văng lên mặt giày, trên ống quần anh, như những vệt in hoa, đậm nhạt khác nhau.
Tiếng bước chân trên hành lang bên ngoài dần xa đi, Diệp Trạm mới thở phào, đôi môi mỏng mím chặt lạnh lẽo, xoay người, sải bước ra khỏi phòng nghỉ.
Lấy điện thoại ra, thấy cuộc gọi nhỡ của Phượng Dĩ Trạch.
Thời gian là mười phút trước.
Vừa định gọi lại cho Phượng Dĩ Trạch, đột nhiên có tin nhắn WeChat gửi đến.
Ánh mắt Diệp Trạm khẽ động, ngón tay thon dài nhấn vào tin nhắn để mở giao diện WeChat.
Là tin nhắn của Mạch Mạch gửi tới.
"Em về thành phố G rồi, anh cứ chuyên tâm làm việc của mình đi, đừng phân tâm lo lắng cho em."
Khóe miệng Diệp Trạm không tự chủ được mà cong lên một đường cong ấm áp, sự ấm áp đó lan tỏa tận vào trong tim, xua tan mọi phiền muộn.
Bên tai vang vọng lời oán trách đầy tủi thân của Mạch Mạch lúc sáng, anh không màng đây là bệnh viện, không màng việc mình phải xuống phòng bệnh dưới lầu thăm Quý An Vân.
Ngón tay nhanh chóng thao tác trên màn hình điện thoại, soạn xong một tin nhắn.
Khoảnh khắc nhấn gửi, anh bỗng thay đổi ý định.
Nhấn vào cuộc gọi video.
Anh rất muốn nghe giọng nói của cô.
Trong tin nhắn không nhìn ra tâm trạng Mạch Mạch ra sao, càng không thể khẳng định mục đích cô gửi nội dung này là gì.
Mà trong lúc đang chịu đựng áp lực và cơn giận dữ của Tổng thống, tận sâu trong lòng anh thực sự cũng muốn nhận được sự ủng hộ của Mạch Mạch.
Trong hành lang yên tĩnh, chỉ có một mình anh.
Tiếng tút tút vang lên vài hồi, đột nhiên dừng lại.
Trên màn hình điện thoại, thứ xuất hiện đầu tiên không phải gương mặt của Mạch Mạch, mà là bối cảnh sân bay.
"Mạch Mạch."
Diệp Trạm thấp giọng gọi một tiếng.
Trong giọng nói đó chứa đựng tình cảm không thể kiềm chế, còn sự ấm áp nơi khóe miệng anh, khiến người nhìn vào thấy ấm cả lòng.
Ngũ quan tinh xảo của Mạch Mạch thay thế cho bối cảnh vừa nãy, trong đôi mắt tựa hồ nước lấp lánh cảm xúc phức tạp, đăm đăm nhìn anh.
"Anh đang ở sân bay sao, còn bao lâu nữa thì cất cánh?"
Đường cong nơi khóe miệng Diệp Trạm càng sâu thêm một phần.
Nụ cười lan từ đáy mắt, gương mặt vốn đã tuấn mỹ được nụ cười ấm áp này thắp sáng, ôn nhu tuấn lãng khôn tả.
"Quý An Vân không sao chứ?"
Mạch Mạch không đáp mà hỏi ngược lại.
Vốn dĩ cô rất phản cảm Quý An Vân.
Nhưng sau khi nghe lời giải thích của Phượng Dĩ Trạch, giờ cô lại nảy sinh cảm xúc phức tạp đối với Quý An Vân.
"Anh vẫn chưa gặp cô ấy, nhưng cô ấy không nguy hiểm đến tính mạng."
Diệp Trạm đăm đăm nhìn Mạch Mạch trong video, dường như sợ cô vì Quý An Vân mà không vui.