Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29893 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2420
Anh ấy chẳng hề nói với cô điều gì cả

❊ ❊ ❊

"Vậy, cậu có muốn tới phòng bệnh xem thử không?" Người khác không hiểu Diệp Trạm, chứ ba người Đường Tấn Sâm, Sở Quân Minh và Phượng Dĩ Trạch thì hiểu rõ anh.

"Tổng thống vẫn còn ở trong phòng nghỉ."

"Quý Tùng Tường đã bí mật đàm đạo với Tổng thống vài phút, không ai biết họ đã nói gì, sau đó Tổng thống liền bảo với ông nội Diệp là muốn cậu cưới Quý An Vân."

Đường Tấn Sâm nhíu mày, ngữ khí hơi nặng nề.

Họ không phải dân thường, biết rõ người ở trung tâm quyền lực không đơn giản như vậy. Càng không phải chỉ có mỗi đúng sai trắng đen.

"Có cần tôi đi cùng cậu không?"

"Ông nội tôi đã bị đuổi đi rồi, cậu đi cùng tôi để chịu mắng sao?" Diệp Trạm lắc đầu, "Quý Tùng Tường đã bí mật đàm đạo gì với ông ấy, thế nào ông ấy cũng sẽ nói cho tôi biết thôi, bằng không làm sao ép tôi cưới Quý An Vân được."

"Ông ta chắc chắn sẽ uy hiếp cậu, chuyện này làm ầm ĩ tới mức này, đối với lần thăng chức này của cậu..."

"Mấy thứ đó tôi đâu có để tâm."

Điện thoại của Đường Tấn Sâm vang lên, anh lấy ra xem một cái rồi bảo với Diệp Trạm, "Là ông cụ nhà tôi gọi, cậu lên trước đi, tôi nghe cuộc điện thoại."

---❊ ❖ ❊---

Thành phố L.

Sau khi Phượng Dĩ Trạch tiến vào thành phố L, trên đường thẳng tiến tới Bích Vân Phủ, điện thoại của Mạch Mạch gọi tới.

"Chị Mạch Mạch xinh đẹp, sao chị không nghe máy của em vậy?"

Phượng Dĩ Trạch đeo tai nghe, hai tay cầm vô lăng, đôi mắt đào hoa nhìn thẳng phía trước vì cuộc điện thoại này mà nở nụ cười.

"Vừa nãy điện thoại đang sạc, không để bên người."

Giọng nói mỉm cười của Mạch Mạch truyền tới.

Lúc Phượng Dĩ Trạch gọi điện, điện thoại của Mạch Mạch đang ở trên lầu, còn cô thì đang ở cùng mẹ mình.

"Ra là vậy, em còn tưởng chị không muốn nghe máy của em."

Phượng Dĩ Trạch cười hì hì hỏi, "Chị Mạch Mạch xinh đẹp, chị chia sẻ vị trí cho em đi, em qua tìm chị."

"Em đang ở đâu?"

"Thành phố L ạ."

Phượng Dĩ Trạch nói một cách nhẹ nhàng.

"Em không gọi được cho chị, nên đã từ Đế Đô vội vã chạy tới thành phố L tìm chị đây, chị Mạch Mạch xinh đẹp, chúng ta lâu lắm rồi không gặp nhau, chị không được từ chối gặp em đâu đấy."

"Nhưng chị sắp về rồi."

Mạch Mạch có chút khó xử.

Lúc này cô đang chuẩn bị đi tới sân bay.

"Về? Chị định về thành phố G sao?"

Phượng Dĩ Trạch ngạc nhiên hỏi.

Cậu ta phụng mệnh đại ca tới để thuyết phục Mạch Mạch quay về, thế mà còn chưa kịp gặp người đã chuẩn bị về rồi.

"Ừ."

"Chuyến bay mấy giờ vậy? Chờ em một chút, chúng ta gặp nhau một lát rồi chị hãy về, em lái xe đường xa tới tìm chị mà."

Phượng Dĩ Trạch quả thực biết ăn nói hơn Diệp Trạm, cũng biết dỗ dành con gái hơn.

Dưới sự đeo bám dai dẳng của cậu, Mạch Mạch không tìm được lý do gì để không chờ gặp cậu một lần. Thế là bảo cậu cứ trực tiếp tới sân bay.

Nửa tiếng sau.

Phượng Dĩ Trạch tới sân bay, gặp được Mạch Mạch trong phòng khách quý.

Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên không ở cùng Mạch Mạch, mà là ở gian phòng bên cạnh.

"Chị Mạch Mạch xinh đẹp, phiền chị rót cho em cốc nước trước đi, em khát chết mất."

Vừa bước vào, Phượng Dĩ Trạch đã cởi nút cổ áo đầu tiên, cười hì hì sai bảo Mạch Mạch phục vụ mình.

Mạch Mạch gật đầu, rót một cốc nước đưa cho cậu.

"Chị Mạch Mạch xinh đẹp, chị có biết chuyện Quý An Vân nhảy lầu không?"

Phượng Dĩ Trạch uống cạn một cốc nước lớn như trâu uống nước, rồi lại tự rót thêm một cốc nữa.

Từ sáng sớm thức dậy tới giờ, cậu ngay cả thời gian uống nước cũng không có, lúc này là thật sự khát rồi.

Mạch Mạch đón lấy ánh mắt thăm dò của cậu, khẽ gật đầu, "Chị thấy video cô ấy nhảy lầu rồi, cô ấy không gặp nguy hiểm đến tính mạng chứ?"

Trong video, cô đã thấy Phượng Dĩ Trạch có mặt ở đó.

Tình hình của Quý An Vân, chắc chắn cậu ta biết rõ.

Nụ cười trên mặt Phượng Dĩ Trạch thu lại một phần, tỉ mỉ quan sát sự thay đổi biểu cảm của Mạch Mạch.

Muốn nhìn xem cô có vì chuyện của Quý An Vân mà tức giận hay không.

Nhưng nhìn hồi lâu cũng không thấy được gì.

Cậu không biết nên thở phào nhẹ nhõm hay nên thất vọng, thành thật nói, "Quý An Vân không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cái tên Quý Tùng Tường kia lại đáng ghét, cứ ép đại ca em phải chịu trách nhiệm với con gái ông ta, cứ như con gái ông ta đã thất thân cho đại ca em vậy, thật sự tức chết em rồi."

Phượng Dĩ Trạch đặt mạnh chiếc cốc xuống bàn, ngồi phịch xuống ghế sofa.

Vắt chéo chân, không có lấy nửa phần hình tượng quý công tử Đế Đô, mà càng giống một kẻ hỗn thế ma vương.

Mạch Mạch cụp mắt.

Lúc đó những lời Quý Tùng Tường nói với Diệp Trạm trong điện thoại, cô đã nghe thấy một chút.

Quý Tùng Tường muốn gả Quý An Vân cho Diệp Trạm, cô biết chuyện đó.

"Chị Mạch Mạch xinh đẹp, có phải chị vẫn còn giận đại ca em không? Anh ấy bây giờ đã rất đáng thương rồi, chị nhất định không được giận anh ấy nữa nha."

Phượng Dĩ Trạch chuyển đề tài, thân hình vốn đang tựa vào ghế sofa ngồi thẳng dậy, còn dịch lại gần bên cạnh Mạch Mạch.

Mạch Mạch chớp chớp mắt, "Chị giận anh ấy chuyện gì?"

"Em không rõ đại ca đã chọc chị giận như thế nào, nhưng em biết người đại ca thích là chị, không phải Quý An Vân. Sở dĩ lúc trước anh ấy cho phép Quý An Vân xuất hiện bên cạnh mình, là vì sợ Độc Ưng biết người trên xe ngày hôm đó là chị, sợ Độc Ưng biết người anh ấy thích là chị, từ đó làm tổn thương chị, nên mới..."

"Em nói gì?"

Mạch Mạch đột ngột ngắt lời Phượng Dĩ Trạch.

Đôi mắt trong veo như nước trân trân nhìn cậu.

Phượng Dĩ Trạch ngẩn ra một chút, đôi mắt đào hoa chớp hai cái, ngập ngừng hỏi, "Chị Mạch Mạch xinh đẹp, chị không biết là đại ca làm vậy để bảo vệ chị sao?"

"..."

"Chuyện này cũng không lạ, đại ca vốn là ngườimuộn tao lại vụng về ăn nói, anh ấy có làm nhiều tới đâu cũng sẽ không vì mình mà đòi công trạng đâu."

Phượng Dĩ Trạch nhíu đôi mày đẹp, thấy Mạch Mạch không nói lời nào.

Cậu lại trầm giọng nói, "Có lẽ chị không biết, đại ca mất mẹ từ khi còn nhỏ... Chị không biết đâu, lúc đó Diệp bác mẫu bị kẻ xấu bắt giữ để uy hiếp Diệp bác bá, Diệp bác bá vì đại cục mà không cứu Diệp bác mẫu, trơ mắt nhìn bà ấy chết trước mặt mình... Lúc đó, đại ca đã tận mắt chứng kiến."

Mạch Mạch ngẩn ngơ nhìn Phượng Dĩ Trạch.

Theo lời kể của cậu, trước mắt cô hiện ra cảnh tượng Diệp Trạm tận mắt chứng kiến mẹ mình chết, nơi đầu tim như bị ai đó bóp chặt, cơn đau nhói lan tràn khắp nơi.

"Kể từ đó, quan hệ giữa đại ca và gia đình rất tệ, bao năm qua, anh ấy cũng chỉ thân thiết với mấy anh em chúng tôi. Cho nên, khi anh ấy liên tiếp hai ngày tận mắt nhìn thấy chị gặp nguy hiểm, anh ấy liền sợ hãi."

"..."

Mạch Mạch ngẩng đầu, nhìn lên trần nhà phía trên.

Hốc mắt, hơi ươn ướt.

Cô không muốn để Phượng Dĩ Trạch nhìn thấy sự thất thố của mình.

Nhưng lại không cách nào khống chế cảm xúc của bản thân vì những lời của cậu mà trồi sụt.

Diệp Trạm, chẳng hề nói với cô điều gì cả.

Nên cô cũng chẳng hề hay biết gì.

"Chị Mạch Mạch xinh đẹp, đại ca nói Độc Ưng có thể vẫn còn ở thành phố L, chính là người mà tối hôm đó chị gặp phải. Anh ấy sợ chị bị tổn thương, nên bảo em vội vã chạy tới đây để đưa chị về nhà."

"Chị không định tiếp tục ở lại thành phố L nữa."

Mạch Mạch mặc dù đã cố hết sức giấu đi cảm xúc, nhưng trong giọng nói dịu dàng vẫn có dấu vết để tìm ra.

Cô nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện lên trên gương mặt xinh đẹp tinh xảo, "Phượng Dĩ Trạch, cảm ơn em đã nói cho chị những chuyện này, ba mẹ chị vẫn còn đang chờ chị ở phòng nghỉ bên cạnh, nếu em có thời gian tới thành phố G, chị sẽ mời em ăn cơm."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2403
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.