"Tấn Sâm, Độc Ưng vừa gọi điện cho tôi, hắn bắt cóc Quý An Vân... Bây giờ tôi phải lập tức tới địa điểm hắn nói, chuyện tối nay giao lại cho cậu..."
Diệp Trạm nhảy lên xe, vừa kéo dây an toàn thắt lại, vừa nói vắn tắt với Đường Tấn Sâm.
Dù anh không có chút cảm tình nào với Quý An Vân, nhưng cũng không thể để cô ta thực sự xảy ra chuyện.
Bởi vì anh là quân nhân.
Đường Tấn Sâm kinh ngạc hỏi: "A Trạm, sao Độc Ưng lại bắt Quý An Vân? Chẳng phải hắn đang bị thương nặng sao?"
"Tôi cũng không biết."
Anh khởi động xe, đôi bàn tay rõ đốt xương nắm chặt vô lăng: "Hắn không cho tôi nghe thấy giọng của Quý An Vân, có lẽ đây là một cái bẫy, nhưng tôi buộc phải qua đó."
"Cậu đi trước đi, tôi sẽ sắp xếp lại."
"Lát nữa tôi sẽ liên lạc lại với cậu."
Có điện thoại gọi đến, Diệp Trạm nghe máy.
Còn chưa kịp lên tiếng, bên trong đã truyền đến tiếng kêu hoảng loạn, sợ hãi của Quý An Vân: "Các người đừng qua đây, á... Buông tôi ra..."
"..."
Bàn tay nắm vô lăng của Diệp Trạm siết chặt.
Thần sắc giữa đôi lông mày chợt lạnh đi, đôi mắt híp lại đầy sắc bén.
Không đợi anh mở lời, giọng nói âm trầm của Độc Ưng lại truyền đến: "Diệp Trạm, vừa nãy quên để cậu nghe giọng của Quý An Vân. Nhãn quang của cậu cũng bình thường thôi, lá gan người đàn bà này rất nhỏ, nếu đám anh em của tao cùng xông lên, sợ là cô ta không sống nổi đâu."
"Đừng có làm xằng làm bậy."
Diệp Trạm lạnh lùng nói.
Thứ Độc Ưng cho anh nghe là âm thanh đã được ghi âm lại.
Hắn vốn không ở Đế Đô.
Điểm này, Diệp Trạm mãi về sau mới biết.
Độc Ưng không cho Diệp Trạm nghe tiếng Quý An Vân nữa, chỉ cười lạnh trong điện thoại: "Được, chỉ cần cậu tuân thủ quy tắc trò chơi, tao sẽ không để thuộc hạ của mình đụng vào một sợi tóc của người đàn bà của cậu."
Lời vừa dứt, cuộc gọi lại bị ngắt.
---❊ ❖ ❊---
Thành phố L.
Vì có Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên ở đó.
Hoắc Tùng không ở lại đó nữa mà chiều hôm đó đã mua vé máy bay quay về thành phố G.
Sau khi đến nơi, anh gửi một tin nhắn cho Mạch Mạch.
Mạch Mạch ngủ một mạch đến tám giờ tối.
Dưới ánh đèn pha lê màu cam nhạt, Ôn Nhiên dịu dàng ngồi trước giường, một tay cầm lấy tay Mạch Mạch, tay kia cầm bấm móng tay, đang tập trung tỉ mỉ cắt móng tay cho con gái.
"Mẹ."
Mạch Mạch mở mắt ra nhìn thấy Ôn Nhiên, trên mặt lập tức nở nụ cười vui vẻ.
"Tỉnh rồi à?"
Ôn Nhiên mỉm cười nhìn cô, rồi lại cúi đầu, tiếp tục cắt móng tay cho cô.
Mạch Mạch ngáp một cái, cười hì hì nói: "Đã lâu rồi không được tận hưởng cảm giác mẹ cắt móng tay cho, xem ra ốm cũng có cái lợi của ốm."
"Con nói bậy bạ gì đấy."
Ôn Nhiên cười mắng: "Mẹ không mong con dùng việc ốm đau để đổi lấy sự đồng cảm đâu."
"Mẹ, con đói rồi."
"Đang đợi con tỉnh dậy đây, chúng ta về Bích Vân Phủ ăn cơm."
"Về nhà ạ? Hai người không ở khách sạn nữa sao?"
Mạch Mạch chớp chớp mắt, ngạc nhiên hỏi.
Sáng nay, khi Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên gặp Mạch Mạch ở bệnh viện, Mặc Tu Trần đã nói muốn đưa cô về căn biệt thự của họ ở thành phố L để ở.
Nhưng lúc đó Mạch Mạch không muốn về đó, nói là thích ở khách sạn cho tiện.
Thế nên họ cũng chỉ thuê một phòng.
Ôn Nhiên cắt xong cái móng cuối cùng cho cô, lại mài dũa lại: "Bố con bảo khách sạn không tiện, bố con đã lâu không ở khách sạn, cứ thấy ở khách sạn không sạch sẽ bằng ở nhà, lại nghĩ con đang ốm, ở khách sạn không tiện bằng ở nhà."
"Mẹ, con thấy ở đây khá tiện mà, hay là hai người cứ ở nhà đi, con ở đây là được, bố chắc chắn không muốn con làm bóng đèn đâu."
Mạch Mạch không muốn về đó ở.
"Tại sao?"
Ôn Nhiên khó hiểu hỏi.
Mạch Mạch khẽ chớp mắt: "Không có gì ạ, con chỉ là rất thích ở đây thôi."
Căn biệt thự mà Mặc Tu Trần mua ở thành phố L, rất trùng hợp là nằm cách bất động sản của Diệp Trạm không xa.
Tối qua khi Diệp Trạm nói cho Mạch Mạch biết địa chỉ nhà anh ở thành phố L, phản ứng đầu tiên trong lòng Mạch Mạch chính là, sao nhà anh lại là hàng xóm với nhà cô ở thành phố L cơ chứ.
Cô không muốn nhìn thấy anh.
Cho nên cũng không muốn ở nhà.
"Được rồi, vậy mẹ ở lại khách sạn với con, để bố con tự ở nhà một mình."
Ôn Nhiên cười vô tư, không ép buộc Mạch Mạch.
Khóe miệng Mạch Mạch giật giật: "Mẹ, thôi con về nhà với mẹ vậy, nếu không bố chắc chắn sẽ trách con, còn không yên tâm về mẹ nữa."
Bố cô là "cuồng vợ" nổi tiếng mà.
Cô nào dám cướp mẹ đến khách sạn, để bố ở nhà phòng không gối chiếc.
Cuối cùng, Mạch Mạch vẫn cùng Ôn Nhiên rời khỏi khách sạn, trở về căn biệt thự ở Bích Vân Phủ.
Mặc Tu Trần đích thân vào bếp, họ vừa về đến Bích Vân Phủ, bữa tối đã được nấu xong và bưng lên bàn.
Nhìn thấy Mặc Tu Trần mặc đồ ở nhà, thắt lưng còn đeo tạp dề, Mạch Mạch mỉm cười đầy tự hào, bước tới ôm lấy ông, nịnh nọt nói: "Bố, bố thực sự là người bố tuyệt nhất trên đời mà con từng thấy."
"Không nói là bố khiến con gả không đi nữa à?"
Mặc Tu Trần cưng chiều xoa đầu con gái, cười trêu chọc.
Mạch Mạch cười cong cả mắt: "Con quyết định không lấy chồng nữa, cả đời này bám lấy bố và mẹ."
"Xem ra bệnh khỏi rồi nhỉ, ăn cơm đi, tối nay ngủ cho ngon giấc, mai bố mẹ đưa con đi công viên giải trí chơi."
Mạch Mạch: ...
Cô vẫn là đứa trẻ hai tuổi sao?
Còn phải để bố mẹ đưa đi công viên giải trí.
---❊ ❖ ❊---
Diệp Trạm mất hơn năm mươi phút để chạy đến địa chỉ Độc Ưng nói.
Đó là một vùng quê nằm ở ranh giới giữa Đế Đô và thành phố L.
Đêm đông ở nông thôn yên tĩnh hơn thành phố rất nhiều, tuy chưa phải quá muộn, nhưng nhiều nhà đã sớm đi ngủ.
Diệp Trạm vừa đỗ xe xong, chuông điện thoại liền vang lên.
Là Độc Ưng.
"Tôi đến rồi, Độc Ưng, bảo người của ngươi thả Quý An Vân ra."
Trong màn đêm tĩnh mịch, giọng nói của Diệp Trạm toát lên vẻ lạnh lẽo thấu xương.
"Vào đi, tao là người giữ lời, đã để anh em rút hết rồi."
Độc Ưng cười rất quỷ dị.
Tiếng cười này khiến Diệp Trạm cảm thấy rất bất an, anh không tin Độc Ưng lừa anh đến đây mà lại không làm gì cả.
"Diệp Trạm, tao biết thân thủ cậu giỏi, sẽ không để anh em hy sinh vô ích đâu."
Độc Ưng bỏ lại một câu không đầu không đuôi, rồi lại cúp điện thoại.
Diệp Trạm cất điện thoại, tiến lên đẩy cửa.
Quý An Vân nằm trong tay Độc Ưng, anh lại theo dõi sát sao, biết hắn đã đến đây.
Diệp Trạm rút súng lục ra, nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh, rồi đẩy cửa bước vào, phòng khách tối om.
Tiếng của Quý An Vân truyền ra từ phòng ngủ bên trong.
Là tiếng rên rỉ đầy đau đớn.
Diệp Trạm nghe thấy âm thanh này, gương mặt tuấn tú thay đổi, anh bước nhanh tới đẩy cánh cửa đang khép hờ, khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng ngủ, anh lập tức quay mặt đi, cởi bộ quân phục trên người ném về phía đó.
"A Trạm, cứu em, A Trạm..."
Quý An Vân vừa nhìn thấy Diệp Trạm, lập tức hai mắt sáng rực nhào về phía anh.
Sự đau đớn trong mắt cô ta vừa rồi đã biến thành phấn khích, giọng nói càng thêm kiều mị quyến rũ.
Diệp Trạm chửi thề một tiếng.
Chiếc áo anh ném qua để che thân thể Quý An Vân bị cô ta kéo vứt đi, chỉ mặc đồ lót trên người, cô ta đã lao tới, người đàn bà đang bị ảnh hưởng bởi thuốc nên cực kỳ khó chịu, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, sức lực cũng lớn đến đáng sợ.
Diệp Trạm định đi qua lấy chăn bọc cô ta lại liền bị cô ta túm lấy, giây tiếp theo, hai tay cô ta đã ôm chặt lấy anh.
"Quý An Vân, cô tỉnh táo lại đi."
Diệp Trạm gầm thấp một tiếng, dùng sức đẩy cô ta ngã xuống đất.
Quý An Vân đau đớn kêu lên, vừa ngửi thấy mùi đàn ông trên người anh, ham muốn bị kích thích khiến cô ta càng thêm điên cuồng.
Vậy mà lại bò thẳng về phía anh: "A Trạm, cứu em, em khó chịu quá, cầu xin anh hãy chiếm lấy em."