"Chúng ta nghỉ một lát đi."
Ở lưng chừng núi, An Lâm nhìn mồ hôi trên trán Đàm Mục, cuối cùng cũng mềm lòng lên tiếng.
Đoạn đường này, lúc nào cũng là Đàm Mục kéo cô leo lên, cô thì nhẹ nhàng thư thái, còn Đàm Mục lại rất mệt. Dù sao thì ngoài việc kéo một người sống như cô, trên lưng anh còn đeo một chiếc ba lô, bên trong đựng lương khô và nước.
Tuy lời cô nói có chút cứng nhắc, nhưng Đàm Mục lại vì thế mà cảm động nở một nụ cười, không chút do dự đáp: "Được."
Đàm Mục đáp lời xong, lại lấy nước trong ba lô ra: "Đưa cho tôi một chai khác."
An Lâm thấy anh đưa chai nước vơi còn lại một chút mà hai người vừa uống dở cho mình, không khỏi nhíu mày, từ chối.
Đó là chai anh đã uống, giờ cô không muốn uống.
Đàm Mục hiểu ý nhướng mày, ngửa đầu uống cạn chút nước còn lại, để cô cầm chai không, rồi anh lấy ra một chai mới, vặn nắp đưa cho cô.
"Hay là chúng ta đổi sang lối đi bên kia đi, leo lên đỉnh núi theo cách này mệt quá."
Đàm Mục lại đề nghị lần nữa.
An Lâm ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi, vẫn còn một nửa chặng đường nữa.
Rồi cúi đầu nhìn xuống dưới chân thấy Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, bị họ bỏ lại một khoảng xa, cô gật đầu: "Được."
Uống nước xong, Đàm Mục và An Lâm liền quay lại đường núi, tuy không rộng rãi như đường xe chạy, nhưng từng bậc đá cũng khá rộng, chỗ rộng nhất lên tới hai mét.
Chín mươi phần trăm du khách đều đi con đường này.
"Nhiên Nhiên, em từng đi con đường của A Mục và An Lâm chưa?" Mặc Tu Trần thấy Đàm Mục và An Lâm quay lại đi đường lớn, trong đáy mắt thoáng qua vẻ sâu xa, cười hỏi Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên gật đầu: "Leo rồi ạ, trước đây em với Tiêu Tiêu toàn lén lút đến leo."
"Lén lút đến?"
Mặc Tu Trần ngẫm nghĩ lời cô: "Nếu có A Cẩm ở đó, chắc chắn anh ta không cho phép em đến đúng không?"
"Anh thông minh thật đấy, anh trai em rất nhạt nhẽo, lần nào cũng chỉ đi đường lớn. Thế nên em mới cùng Tiêu Tiêu lén đến leo núi, sau này leo nhiều lần rồi, tụi em thấy cũng chẳng khác gì đi đường lớn cả."
Ôn Nhiên vốn dĩ chẳng phải tiểu thư đài các gì, cô và Bạch Tiêu Tiêu đều thuộc kiểu con gái nghịch ngợm, hai người hợp nhau ngay lập tức.
"Nếu sớm biết em thường xuyên đến đây, anh đã canh dưới chân núi chờ em rồi." Lời Mặc Tu Trần mang theo ba phần trêu chọc, hai phần tiếc nuối.
"An Lâm và Đàm Mục đổi đường rồi, hay là chúng ta leo từ bên kia lên, đi đường tắt vượt lên trước họ, ai thắng thì người đó được đưa ra điều kiện nhé."
"Nếu em thấy không vấn đề gì thì anh thấy được đấy." Mặc Tu Trần cười ha ha, hai người nói đổi là đổi, tranh thủ lúc Đàm Mục và An Lâm không nhìn thấy họ, liền bỏ đường lớn đi đường tắt.
Đàm Mục và An Lâm vẫn luôn tưởng rằng Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên ở phía sau họ.
Trong mắt An Lâm, Mặc Tu Trần không thể nào dẫn Ôn Nhiên đi mạo hiểm được, dù cũng chẳng nguy hiểm gì mấy, nhưng với sự trân trọng yêu thương mà Mặc Tu Trần dành cho Ôn Nhiên, chắc chắn anh sẽ không nỡ.
Đi đường lớn, con người thư thái hơn, Đàm Mục liền tìm chủ đề muốn kéo gần quan hệ với cô.
"An Lâm, em có đói không?"
"Có cần gọi cho mẹ không, nếu bà chơi với mấy đứa nhỏ chán rồi thì anh quay lại đón bà."
Câu hỏi đầu tiên, An Lâm chỉ lắc đầu, không trả lời.
Đến câu hỏi thứ hai, An Lâm nhìn anh bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: "Mẹ em yêu quý Tử Dịch, Mạt Mạt, Hinh Hinh và Đồng Đồng đến thế, chỉ hận không thể cướp về nhà nuôi. Làm gì có chuyện mới nửa ngày đã chán? Em thấy bà có chán em thì cũng chẳng bao giờ chán mấy đứa nhỏ đâu."
"Em ghen à?"
Đàm Mục khi trở nên dịu dàng đúng là đáng sợ thật.
An Lâm có lườm anh, hay quát anh, anh vẫn có thể coi như không có chuyện gì.
Còn cười ôn nhu nữa chứ, đôi khi An Lâm cảm thấy, anh đang sử dụng mỹ nam kế.
"Em chưa bao giờ ghen." Sợ anh chuyển sang chủ đề khác, An Lâm trực tiếp cắt đứt ý nghĩ của anh.
"Vậy em ăn bánh quy không, bánh quy bơ?"
Đàm Mục nói rồi, định vòng tay ra sau kéo khóa ba lô.
An Lâm vội vàng trả lời lạnh nhạt: "Em không đói, anh đói thì tự ăn đi."
"Anh cũng không đói." Đàm Mục cười cười, bỏ ý định lấy bánh quy ra. An Lâm nhíu mày, không hiểu sao cô lại cảm thấy cách ở chung của cô và Đàm Mục lúc này rất kỳ quặc.
Hai người đã đề nghị ly hôn rồi mà vẫn có thể cùng nhau đi leo núi. Rõ ràng cô đã chết tâm với anh, vậy mà vẫn có thể vì lời nói, nụ cười, hay một cử chỉ đơn giản của anh mà tim đập loạn nhịp.
Cô mím môi, lấy điện thoại ra chụp ảnh, không thèm để ý đến Đàm Mục nữa.
Nhưng Đàm Mục đã quyết tâm quấn lấy cô để được cô tha thứ, thấy cô đang chụp ảnh những tảng đá uốn lượn phía dưới, anh lại nói: "An Lâm, chụp cho anh hai tấm đi."
"Không phải anh không thích chụp ảnh sao?" An Lâm không quay đầu lại, lạnh lùng hỏi vặn lại.
"Trước kia không thích, giờ thích rồi." Đàm Mục trả lời lưu loát, không hề do dự, khi cô quay đầu nhìn lại, trong đáy mắt anh ánh lên nụ cười, bổ sung một câu: "Con người đều sẽ thay đổi mà."
An Lâm sững người.
Bàn tay đang cầm máy ảnh khẽ siết chặt lại.
'Con người đều sẽ thay đổi.' Là ảo giác của cô, hay là anh thực sự đang ám chỉ điều gì?
Chắc chắn là ảo giác.
Cô không muốn dễ dàng tin lời người đàn ông này nữa, trước kia anh từng nói sẽ cố gắng thích cô, thế mà khi nghe thấy tiếng cô trong đoạn ghi âm, chẳng phải anh vẫn nổi giận đó sao.
"Nhanh lên đi."
Đàm Mục bước thêm hai bậc thang nữa, dáng người cao lớn tựa vào vách đá, một cánh tay tùy ý đặt trên vách đá, mày kiếm mắt sáng, khóe miệng mỉm cười, đúng là không thể nào tuấn mỹ mê người hơn được nữa.
Cách mấy bậc thang, anh ánh mắt ôn hòa nhìn cô.
Trong đôi mắt đen láy, tựa như một vùng thanh minh tĩnh lặng mang theo ý cười nhàn nhạt, lại như trong nụ cười nhàn nhạt ấy, ẩn giấu một tia dịu dàng.
An Lâm chỉ muốn chửi thề.
Phía sau cô, có hai cô gái mượn cớ chụp phong cảnh, đã bấm máy chụp Đàm Mục.
Đàm Mục cau mày, ánh mắt khóa chặt lấy An Lâm, giọng nói ôn hòa gọi cô: "An Lâm, đừng ngẩn người nữa, chụp ảnh cho anh đi."
An Lâm gật đầu, giả vờ ngốc nghếch miễn cưỡng chụp cho anh vài tấm.
"Để anh xem chụp có đẹp không." Đàm Mục chớp mắt đã đến trước mặt cô, vươn tay ôm lấy vai cô, một tay nắm lấy tay cô đang cầm điện thoại, cùng cô xem ảnh.
"Anh tự xem đi."
"Chúng ta cùng xem."
Đàm Mục không cho cô cơ hội chạy thoát, cũng chẳng quan tâm xung quanh có rất nhiều du khách, thậm chí rất nhiều phụ nữ bị vẻ ngoài tuấn tú của anh thu hút, đang nhìn về phía anh.
Lúc anh nói chuyện, hơi thở nam tính thanh khiết phả vào vành tai cô, không biết là cố ý hay vô tình, môi anh thậm chí còn sượt qua dái tai trắng mịn của cô.
Dái tai trắng nõn của cô lập tức bị cái chạm ấm áp ấy làm cho đỏ ửng, cơ thể cũng cứng đờ theo.
Gương mặt tuấn tú của Đàm Mục ở ngay bên trái cô, cô không dám quay đầu, vì biết nếu quay đầu lại, chắc chắn sẽ chạm mặt anh.
"Tấm này đẹp nè." Đàm Mục chắc chắn là cố ý.
Ánh mắt dừng lại trên dái tai ửng đỏ của cô hai giây, anh hài lòng nhếch môi, ngón tay thon dài lật xem những bức ảnh cô vừa chụp, ôn tồn bình phẩm.
"Hai tấm này xóa đi, kẻo lát nữa đầy bộ nhớ điện thoại, đợi Tu Trần và mọi người đuổi kịp, thì để họ dùng máy ảnh chụp cho chúng ta vài tấm ảnh chung."
Anh vừa thao tác vừa giải thích.