“Nhiên Nhiên, gọi điện thoại xong rồi sao?”
Mặc Tu Trần từ phòng trẻ con trở về, vừa vào phòng ngủ đã nhìn thấy Ôn Nhiên đang từ trên giường bước xuống, anh khẽ nhếch môi, bước nhanh tới.
Ôn Nhiên vốn định đi tìm Mặc Tu Trần, thấy anh quay lại, cô liền đứng cạnh giường, không đi tới nữa.
“Nhiên Nhiên, Bạch Tiêu Tiêu đã nói gì với em vậy? Trông em có vẻ không vui lắm?”
Bàn tay to của Mặc Tu Trần nhẹ nhàng nắm lấy bả vai cô, ánh mắt ôn nhu nhìn cô với ba phần quan tâm.
Ôn Nhiên mím môi cười nhạt, vì trong lòng cảm thấy khó chịu nên nụ cười trông có chút gượng gạo: “Tu Trần, hai hôm trước lúc Lạc Hạo Phong gọi điện cho anh, cậu ấy có nói với anh là cậu ấy đang ở đâu không?”
Nghe vậy, đôi mắt dài hẹp của Mặc Tu Trần hơi nheo lại, tâm tư xoay chuyển, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ A Phong đã tìm đến Bạch Tiêu Tiêu vào dịp Tết sao?”
“Ừm.”
Ôn Nhiên gật đầu, Mặc Tu Trần dùng ánh mắt ra hiệu cho cô lên giường trước rồi hãy nói tiếp.
“Em đi vệ sinh một chút đã.”
Hai phút sau, Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần ngồi lại trên giường, anh theo thói quen ôm lấy Ôn Nhiên vào lòng, ngón tay dài khẽ đùa nghịch một lọn tóc của cô.
“Tiêu Tiêu vừa nói với em, dịp Tết vừa rồi Lạc Hạo Phong đã đến nước D tìm cô ấy, Mạnh Kha cũng đến nước D.”
“Họ đụng mặt nhau sao?”
Mặc Tu Trần nghe lời Ôn Nhiên nói, trên gương mặt tuấn tú lộ ra vẻ kinh ngạc nhàn nhạt.
“Đúng là đụng mặt nhau. Tiêu Tiêu vừa nhắc đến Lạc Hạo Phong là tâm trạng lại tệ đi, nên em cũng không hỏi chi tiết. Cô ấy chỉ nói là lúc Lạc Hạo Phong đến tìm, cậu ấy đã đụng phải Mạnh Kha cũng đang ở đó.”
Mặc Tu Trần buông lọn tóc của Ôn Nhiên ra, bàn tay to nắm vai cô siết chặt thêm một chút, an ủi nói: “Nhiên Nhiên, em không cần phải buồn. Có lẽ A Phong vì quá nhớ cô ấy nên mới nhân cơ hội đi công tác nước ngoài mà đến thăm Bạch Tiêu Tiêu thôi.”
“Tiêu Tiêu bảo với em rằng cô ấy vẫn không thể quên được Lạc Hạo Phong, cậu ấy sẽ trở thành vết thương vĩnh viễn trong lòng cô ấy.” Ôn Nhiên ngước mắt nhìn Mặc Tu Trần, hàng chân mày thanh tú hơi nhíu lại: “Tu Trần, hay là anh bảo Lạc Hạo Phong đừng đi làm phiền Tiêu Tiêu nữa đi.”
Nếu kiếp này họ đã định sẵn là có duyên không phận, vậy thì chi bằng hãy để đối phương tìm kiếm hạnh phúc mới, đừng dây dưa nữa.
Có lẽ, nếu Lạc Hạo Phong không liên tục xuất hiện trong cuộc sống của Bạch Tiêu Tiêu, cô ấy có thể bắt đầu một cuộc sống mới.
Ánh mắt Mặc Tu Trần khẽ lóe lên, trầm tư một chút mới lên tiếng: “Nhiên Nhiên, đó là chuyện riêng tư của A Phong, tuy anh và cậu ấy là bạn tốt nhưng cũng không thể can thiệp quá nhiều. Em vừa nói lần này cậu ấy đụng mặt Mạnh Kha và Bạch Tiêu Tiêu ở đó, có lẽ sau này cậu ấy sẽ không đi làm phiền Bạch Tiêu Tiêu nữa đâu.”
Kể từ khi Lạc Hạo Phong quay về thành phố C tiếp quản công ty, số lần cậu ấy đến thành phố G đã ít đi nhiều, mặc dù vẫn thường xuyên gọi điện với Mặc Tu Trần, nhưng Mặc Tu Trần rất ít khi hỏi về vấn đề tình cảm của cậu ấy.
Lạc Hạo Phong cũng rất ít khi nhắc tới.
“Tại sao?”
Ôn Nhiên nghi hoặc nhìn Mặc Tu Trần, e là nếu Bạch Tiêu Tiêu một ngày chưa kết hôn thì Lạc Hạo Phong sẽ không một ngày nào từ bỏ ý định.
Vừa rồi Bạch Tiêu Tiêu nói trong điện thoại rằng, vốn dĩ cô ấy định chấp nhận lời tỏ tình của Mạnh Kha để chính thức trở thành bạn gái của anh ta. Nhưng vì sự xuất hiện của Lạc Hạo Phong nên cô ấy không thể đồng ý với Mạnh Kha được nữa.
Ôn Nhiên nghe giọng điệu đầy mâu thuẫn và ưu sầu của Bạch Tiêu Tiêu, lòng cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, khó chịu không tả xiết.
Thật ra, cô biết lý do khiến Tiêu Tiêu mãi không chịu về nước, lại còn phát triển việc kinh doanh của gia đình ra nước ngoài, phần lớn đều là vì Lạc Hạo Phong.
“Hôm kia A Phong gọi điện cho anh, lúc đó anh nghe giọng điệu cậu ấy đã thấy hơi lạ, bây giờ nghe em nói vậy, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân rồi.”
Mặc Tu Trần khẽ cười: “Nhiên Nhiên, muộn lắm rồi, ngủ trước đi.”
Ôn Nhiên nghe mà mơ mơ hồ hồ, còn muốn hỏi tại sao, nhưng đã bị Mặc Tu Trần ấn nằm xuống giường, anh bá đạo kéo chăn đắp cho cô: “Lần này dù có điện thoại gọi đến, cũng không cho phép em nghe nữa.”
---❊ ❖ ❊---
Thành phố G
Bạch Nhất Nhất tắm xong đi ra, tiếng tin nhắn điện thoại tít tít vang lên.
Một tay cô cầm khăn lau tóc, đi đến bên giường, cầm điện thoại lên đọc tin nhắn: Nhất Nhất, nhớ bôi thuốc.
Là tin nhắn do Cố Khải gửi đến.
Bạch Nhất Nhất nhìn thấy nội dung tin nhắn này, chỉ muốn mắng anh một trận.
Từ chiều đến giờ đã mấy tiếng đồng hồ rồi, cho dù có thực sự cần bôi thuốc thì cũng phải bôi từ mấy tiếng trước chứ.
Lúc tắm cô mới phát hiện, trên người mình đã bị người đàn ông kia để lại không ít dấu vết, trên làn da vốn trắng nõn nà đã in hằn vô số vết hôn.
Cô nhìn từng dấu vết đó, trong đầu không kìm được lại hiện lên những hành vi điên rồ mà anh dành cho cô vào buổi chiều.
Nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên điện thoại, nhịp tim lại một lần nữa loạn nhịp.
Khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nóng ran lên, Bạch Nhất Nhất nhíu mày, muốn vứt bỏ những ký ức đó đi nhưng lại không thể kiểm soát nổi trái tim đang suy nghĩ vẩn vơ của mình.
“Khốn kiếp!”
Cô nghiến răng mắng một câu.
Giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, trong phòng ngủ yên tĩnh nghe đặc biệt rõ ràng.
Bạch Nhất Nhất nhìn cái tên đang nhấp nháy trên màn hình, lông mày nhíu lại, vài giây sau mới ấn nút nghe: “Alô.”
“Nhất Nhất, tin nhắn nhận được chưa?”
Truyền đến từ điện thoại là giọng nói ôn nhu, vui vẻ của Cố Khải.
Bạch Nhất Nhất mím môi: “Không thấy.”
“Anh sợ em không thấy nên mới gọi thêm một cuộc cho em, em tắm xong rồi đúng không. Nếu chỗ đó còn đau thì nhớ bôi thuốc vào, tối nay bôi, sáng mai dậy sẽ không đau nữa.”
Tâm trạng Cố Khải dường như rất tốt, không chỉ vậy, anh ta còn có mặt dày mà Bạch Nhất Nhất không cách nào bì kịp.
Nói đến chuyện này, anh ta lại tự nhiên như đang thảo luận xem hôm nay ăn món gì vậy, Bạch Nhất Nhất thầm mắng trong lòng, anh ta là một gã đàn ông, tuy là bác sĩ nhưng cũng đâu phải bác sĩ phụ khoa.
Tại sao cứ phải thảo luận chủ đề này với cô hết lần này đến lần khác.
“Không có việc gì khác thì cúp máy đây.”
So với tâm trạng vui vẻ của Cố Khải, trong lòng Bạch Nhất Nhất đầy vẻ bực bội.
“Nhất Nhất, em ngại rồi à?” Cố Khải nghe ra sự không tự nhiên trong giọng điệu của cô, cười trêu chọc ở đầu dây bên kia: “Chẳng phải anh đã nói rồi sao, chúng ta là người trưởng thành, em không cần phải ngại đâu. Chiều nay là do anh quá thô lỗ, em biết đấy, anh đã kiêng dục bao nhiêu năm nay rồi…”
“Cố Khải, anh đừng nói nữa.”
Mặt Bạch Nhất Nhất nóng bừng như lửa đốt.
“Nhất Nhất, thật ra bây giờ anh cũng rất nhớ em. Em phải biết, thảo luận chủ đề như vậy với em, là một người đàn ông bình thường như anh, sẽ rất khó chịu.”
“Anh khó chịu cái gì chứ?”
Bạch Nhất Nhất muốn cắn đứt lưỡi mình, giây tiếp theo, cô vội vàng cúp điện thoại.
Cô tự vỗ mạnh vào đầu mình: Bạch Nhất Nhất, cậu cứ gặp Cố Khải là chỉ số thông minh bằng không à? Anh ta thảo luận chủ đề này với cậu, rõ ràng là muốn chiếm tiện nghi của cậu, thế mà cậu còn nhảy vào cái hố anh ta đào cho nữa chứ.
Cô ném điện thoại lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, trong lòng thầm nghĩ, đừng gọi tới nữa.
Cầm tuýp thuốc trên bàn lên, cô do dự một chút rồi leo lên giường, chuẩn bị nghe lời người kia bôi một chút. Tuy ba năm trước cô đã từng có một đêm tình với anh, nhưng cũng chỉ duy nhất một lần đó mà thôi.
Cơ thể cô chẳng khác gì những cô gái lần đầu cả.
Kết quả là sau khi bị Cố Khải giày vò vào chiều nay, cô đi lại thôi cũng thấy khó chịu.