Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 23710 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1456 Mãi mãi bên nhau

❊ ❊ ❊

Lục Chi Hành khuôn mặt tuấn tú âm trầm như bầu trời trước cơn bão, trong ánh mắt nhìn Phương Chỉ Vi trong phút chốc biến đổi ra đủ loại cảm xúc.

Hai tay nắm chặt thành quyền, thấp thoáng thấy gân xanh nổi lên.

Thời gian, trong nháy mắt dường như đông cứng lại.

Không khí cũng ngừng lưu thông.

Phương Chỉ Vi bị ánh mắt và sắc mặt âm trầm của Lục Chi Hành làm cho sợ hãi, lòng cô hơi hoảng loạn, nhưng trong cơn giận dữ, cô vẫn cắn chặt môi, kiên cường ngẩng cằm, không chịu tỏ ra yếu thế.

Chỉ là trong ánh mắt nhìn Lục Chi Hành, sự tức giận đã giảm đi một chút.

Trong cuộc đối đầu im lặng, Phương Chỉ Vi dần mất đi dũng khí, ngay khi cô muốn thỏa hiệp, muốn xin lỗi Lục Chi Hành, đối phương đột nhiên có hành động.

Toàn thân cô, giống như bị ngây dại!

Sững sờ, mở to đôi mắt.

Ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng và khó tin, xúc cảm xa lạ đó truyền vào dây thần kinh trung ương đại não, cô vẫn còn cứng đờ chưa kịp phản ứng, đợi đến khi cô phản ứng lại, cuối cùng cũng nhận ra, người đàn ông quen biết chưa lâu trước mặt này, vậy mà lại đang cưỡng hôn cô.

Trong mắt Phương Chỉ Vi thoáng hiện vẻ giận dữ, hai tay hung hăng đẩy anh ra.

Lục Chi Hành buông cô ra, trầm giọng nói: "Phương Chỉ Vi, quên Cố Khải đi, làm bạn gái của tôi nhé."

"..."

Toàn thân Phương Chỉ Vi, như bị sét đánh trúng vậy.

Một lần nữa ngây người.

Đại não cô trong giây lát trống rỗng, không biết là vì nụ hôn đó của anh, hay vì câu nói không biết có phải là lời tỏ tình này hay không.

Đúng vậy, ngay cả có phải là lời tỏ tình hay không, cô cũng không rõ. Anh bảo cô quên Cố Khải đi, làm bạn gái anh.

Lời của Lục Chi Hành vừa thốt ra, chính anh dường như cũng bị mình làm cho kinh ngạc, nhưng rất nhanh, liền khôi phục vẻ bình tĩnh.

Ánh mắt nhìn Phương Chỉ Vi sâu thẳm điềm nhiên, không hề bận tâm đến sự thay đổi từ ngây dại sang thẹn quá hóa giận của cô, "Tôi biết nói như vậy rất đột ngột, nhưng tôi đã thích cô rồi, Chỉ Vi, tôi sẵn lòng chờ cô quên Cố Khải."

"..."

Phương Chỉ Vi há miệng, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, một âm tiết cũng không phát ra được.

---❊ ❖ ❊---

Cục dân chính, hôm nay người đi đăng ký kết hôn rất nhiều.

Cũng có người dẫn theo trẻ nhỏ đến đăng ký, nhưng không phải trường hợp như Cố Khải và Bạch Nhất Nhất, đứa bé đó cũng không xinh xắn đáng yêu như Đồng Đồng.

"Ba, mẹ, xếp hàng."

Vừa vào đại sảnh, đôi mắt đen láy của Đồng Đồng đã đảo tròn, sau khi con bé nhìn khắp lượt những người trong đại sảnh, liền chỉ vào phía sau hàng ngũ, gọi Cố Khải và Bạch Nhất Nhất.

"Đồng Đồng, nơi công cộng, không được lớn tiếng ồn ào."

Bạch Nhất Nhất lúng túng nhìn xung quanh những ánh mắt bị thu hút đến, thấp giọng dặn dò Đồng Đồng.

Cố Khải thần thái rạng rỡ, nụ cười giữa lông mày tuấn mỹ mê người, đối lập với sự lúng túng của Bạch Nhất Nhất, anh lại lấy làm hãnh diện, một tay bế Đồng Đồng, rảnh tay còn lại nắm lấy Bạch Nhất Nhất.

Không nói lời nào, bế con gái, nắm tay vợ liền đứng vào phía sau hàng ngũ để xếp hàng.

"Ba, giấy chứng nhận trông như thế nào ạ?"

Đồng Đồng tò mò vươn dài cổ nhìn về phía trước.

"Thấy không, chính là cái cuốn sổ đỏ chú kia cầm trên tay, đó chính là chứng nhận."

Cố Khải vô cùng kiên nhẫn giải thích, Đồng Đồng nhìn theo hướng tay anh chỉ, hai mắt lập tức sáng rực, "Sổ đỏ chính là chứng nhận ạ, con cũng muốn có chứng nhận."

"Phụt—"

Một đôi tình nhân xếp hàng phía trước không nhịn được cười thành tiếng, người phụ nữ đó quay đầu lại nhìn Đồng Đồng, "Cô bé này đáng yêu quá."

"Anh là bác sĩ Cố phải không, vị này là cô Bạch?"

Người đàn ông bên cạnh cô ấy nhìn Cố Khải, lại nhìn Bạch Nhất Nhất, sau đó kinh ngạc hỏi.

Họ cũng coi như là người nổi tiếng rồi.

Từng lên tin tức, mở họp báo, còn bị cư dân mạng bàn tán xôn xao trên các bài đăng. Cho dù chưa từng đi khám bệnh ở bệnh viện Khang Ninh, chỉ cần sống ở thành phố G, cũng đều từng nghe danh Cố Khải.

"Ừm, hai người cũng đến đăng ký kết hôn sao?"

Cố Khải khách sáo cười, không có ý định muốn trò chuyện thêm với đối phương. Nói xong, lại cúi đầu, dịu dàng giải thích với Đồng Đồng, "Đồng Đồng, trẻ con không được đăng ký kết hôn, đợi con lớn lên, mới có thể đăng ký."

"Khi nào con mới lớn ạ?"

Đồng Đồng chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, khó hiểu nhìn ba.

Cố Khải cười nói: "Đợi thêm mười sáu năm nữa, Đồng Đồng liền lớn rồi."

"Lúc đó con có thể đăng ký kết hôn rồi ạ?" Đồng Đồng cười tủm tỉm hỏi, con bé quay đầu nhìn Bạch Nhất Nhất, "Mẹ, mẹ và ba mãi mãi ở bên nhau ạ?"

"Ba mẹ và cả Đồng Đồng, chúng ta mãi mãi ở bên nhau."

Bạch Nhất Nhất giơ tay giúp Đồng Đồng vén một sợi tóc ngắn bị rơi xuống lên, dịu dàng trả lời.

"Mãi mãi ở bên nhau."

Đồng Đồng giơ tay ra nắm lấy Bạch Nhất Nhất, kéo cô về phía trước, "Đồng Đồng cũng muốn đăng ký kết hôn với ba, đăng ký với mẹ, chúng ta mãi mãi ở bên nhau."

"..."

Khóe miệng Bạch Nhất Nhất co giật, dùng ánh mắt ra hiệu Cố Khải nhanh chóng giải thích.

Cô nhóc này gây chuyện buồn cười, lại gây đến tận Cục dân chính rồi.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, cô lấy ra nghe điện thoại, Cố Khải mới kiên nhẫn giải thích với Đồng Đồng, "Đồng Đồng, con không thể đăng ký kết hôn với ba mẹ, sau khi con lớn lên, chỉ có thể đăng ký với người mình thích thôi."

"Nhất Nhất, cậu và anh tớ đăng ký xong chưa?"

Trong điện thoại, giọng của Ôn Nhiên truyền đến đầy vui vẻ.

Bạch Nhất Nhất nhìn hàng ngũ phía trước, không mấy chắc chắn nói: "Chưa, bọn mình vẫn đang xếp hàng, có thể phải mất một tiếng nữa."

"À, Tu Trần vừa gọi điện, nói trưa về nhà ăn cơm. Tớ lát nữa sẽ đón dì Bạch qua, hai người đăng ký xong, thì qua đây nhé."

"Nhiên Nhiên, không cần phiền phức vậy đâu."

Bạch Nhất Nhất có chút áy náy, Ôn Nhiên dẫn theo ba đứa trẻ, còn phải bận tâm nhiều việc như vậy.

"Không phiền đâu, cậu và anh tớ đăng ký xong, tiếp theo nên chuẩn bị hôn lễ rồi, hai người phải đi làm, chắc chắn không có nhiều thời gian, tớ rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi. Đợi hai người quay về, lại bàn bạc chuyện hôn lễ của hai người."

Có thể giúp họ chuẩn bị hôn lễ, Ôn Nhiên vui còn không kịp, làm sao mà thấy phiền được.

Cách qua điện thoại, Bạch Nhất Nhất cảm nhận được niềm vui của Ôn Nhiên, hơi do dự, liền đồng ý, "Được rồi, vậy lát nữa bọn mình qua nhà cậu."

"Ừm, mấy đứa trẻ đó đang đi học, tớ tranh thủ đi dạo trung tâm thương mại một chút, hai người đăng ký xong thì trực tiếp quay về."

"Nhiên Nhiên nói gì vậy?"

Cố Khải thấy Bạch Nhất Nhất cất điện thoại, mới thản nhiên hỏi.

Đôi mắt Bạch Nhất Nhất hiện lên nụ cười dịu dàng, "Nhiên Nhiên nói, trưa qua nhà cậu ấy ăn cơm, hôn lễ của chúng ta, cậu ấy lo chuẩn bị."

Cố Khải nhướng mày, không hề khách khí nói: "Được thôi, dì Bạch tuổi tác đã cao, lại sức khỏe không tốt, mẹ anh không còn nữa, hai chúng ta đều phải đi làm, do Nhiên Nhiên chuẩn bị hôn lễ, là tốt nhất rồi."

Nghe Cố Khải nhắc đến mẹ anh, Bạch Nhất Nhất cụp mắt xuống, khi ngước mắt lên lần nữa, ý cười nơi khóe mắt đã thu lại đôi chút.

Cố Khải rảnh tay, dịu dàng xoa đầu cô, "Được, lát nữa đưa em và Đồng Đồng, chúng ta cùng đi thăm mẹ."

Bạch Nhất Nhất gật đầu, trong lòng vô cớ dâng lên một tầng cảm xúc phức tạp, không thể dùng lời diễn tả, đó là cảm giác gì, cô chỉ âm thầm tự nhủ với lòng mình, lát nữa đăng ký xong, Cố Khải chính là người thân thiết nhất của cô Bạch Nhất Nhất.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1448
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.