Khi Bạch Nhất Nhất nhận được cuộc gọi của An Lâm, chiếc Maybach của Cố Khải vừa đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm của nhà hàng Ý Phẩm Hiên.
Vì trì hoãn ở nhà một chút nên họ ra ngoài khá muộn.
Bạch Ngọc Cần và Đồng Đồng đã xuống xe trước, cô vẫn còn ngồi ở ghế phụ, thấy là cuộc gọi của An Lâm, giọng cô nhẹ nhàng: "Alô, An Lâm."
"Nhất Nhất, mình tới thành phố G rồi, cậu và A Khải có rảnh không, nếu có thời gian thì đến Ý Phẩm Hiên nhé."
"Ý Phẩm Hiên sao?"
Bạch Nhất Nhất chớp chớp mắt, ở ghế lái chính, Cố Khải nghe vậy liền quay đầu nhìn cô.
"Đúng vậy, A Mục nói, cậu và A Khải đã lĩnh chứng rồi, muốn mời hai người ăn một bữa cơm."
"Được, vậy một lát nữa chúng mình đến." Bạch Nhất Nhất nhìn Cố Khải một cái rồi cười trả lời.
Cúp điện thoại, cô nói với Cố Khải: "An Lâm nói cô ấy và Đàm Mục muốn mời chúng ta ăn cơm. Nghe giọng điệu của cô ấy thì hình như không gọi Nhiên Nhiên và những người khác."
"An Lâm và Nhiên Nhiên có mối quan hệ khá tốt, nếu cô ấy và A Mục mời cơm thì sẽ không có chuyện không gọi Tu Trần và Nhiên Nhiên đâu, có khả năng là Tu Trần muốn có không gian thế giới hai người nên không đi thôi."
Cố Khải trầm ngâm nói.
"Mẹ ơi, bố ơi, xuống nhanh đi ạ."
Bên ngoài xe, tiếng thúc giục của Đồng Đồng truyền đến.
Bạch Nhất Nhất hạ cửa kính xe xuống, nói với Bạch Ngọc Cần và Đồng Đồng đang đứng bên ngoài: "An Lâm gọi điện bảo chúng ta đến Ý Phẩm Hiên, chị và Đồng Đồng lên xe đi."
Khi đến Ý Phẩm Hiên, thấy Đàm Mục đang đợi ở chỗ cầu thang tầng ba.
"Bạch Nhất Nhất, tôi có chuyện muốn nói với cô." Sau khi chào hỏi Bạch Ngọc Cần, Đàm Mục trực tiếp gọi Bạch Nhất Nhất lại.
Cố Khải ngạc nhiên nhìn Đàm Mục: "A Mục, cậu tìm Nhất Nhất có chuyện gì vậy?"
Bạch Nhất Nhất nhìn Đàm Mục với ánh mắt dò hỏi, từ hàng lông mày hơi nhíu lại của anh ta, có thể thấy anh ta tìm cô nhất định là có chuyện, e rằng còn liên quan đến An Lâm.
"Là thế này, trước đó tôi đã hiểu lầm một số chuyện về An Lâm, cô ấy hiện giờ đòi ly hôn với tôi, lát nữa cô giúp tôi khuyên cô ấy chút nhé."
Đàm Mục bình thường rất thông minh, đối mặt với tình cảm của người khác cũng là người ngoài cuộc sáng suốt. Nhưng khi gặp chuyện của bản thân và An Lâm, anh ta lại có lúc nhìn không rõ.
Bạch Nhất Nhất kinh ngạc mở to mắt: "Hiểu lầm gì mà tới mức ly hôn vậy, An Lâm thích cậu như thế cơ mà."
"Nhiên Nhiên có biết không?"
Cố Khải nhìn về phía phòng bao, hỏi Đàm Mục.
Đàm Mục gật đầu, trong mắt thoáng hiện lên một cảm xúc khó hiểu. Cố Khải lập tức nói: "Chúng ta đừng nói ở đây, An Lâm ở một mình trong phòng bao không tốt đâu, Nhất Nhất, em gọi cho Nhiên Nhiên một cuộc đi, chúng ta vào phòng bao trước đã."
"Được."
Bạch Nhất Nhất gật đầu.
Cố Khải bế Đồng Đồng từ tay Bạch Ngọc Cần, mấy người cùng đi vào phòng bao.
Bạch Nhất Nhất quay số của Ôn Nhiên, sau hai tiếng chuông, giọng của Ôn Nhiên truyền đến: "Nhất Nhất."
"Nhiên Nhiên, tớ hỏi cậu một chuyện." Bạch Nhất Nhất quay đầu nhìn về phía phòng bao, hành lang cực kỳ yên tĩnh, cô vô thức hạ thấp giọng xuống: "Giữa Đàm Mục và An Lâm đã xảy ra chuyện gì vậy, vừa nãy anh ta nói, An Lâm muốn ly hôn với anh ta."
"Cậu đang ở cùng với họ à?"
Đầu dây bên kia, Ôn Nhiên ngạc nhiên hỏi ngược lại.
Bạch Nhất Nhất "ừ" một tiếng, rồi nói tiếp: "Là An Lâm gọi điện cho tớ, nói muốn mời tớ và A Khải ăn cơm, A Khải còn nói, có lẽ là nhà cậu muốn hưởng thụ thế giới hai người nên các cậu mới không tới."
"An Lâm đã nhận được một bản ghi âm do Cao Ngọc Văn gửi đến, trong đó là một đoạn đối thoại mà Cao Ngọc Văn thuê người giả giọng An Lâm, đại ý là chuyện của An Lâm và Đàm Mục, là cô ta đã sắp đặt cái bẫy cho Cao Ngọc Văn từ trước, chủ đạo tất cả những điều này..."
Ôn Nhiên tóm tắt lại sự việc, nghe xong, Bạch Nhất Nhất cũng bị chấn kinh.
Cô không ngờ, lại là một sự hiểu lầm như vậy.
"Nhiên Nhiên, hay là cậu cũng tới đây đi, cậu nói thế này, tớ thực sự không biết phải khuyên An Lâm thế nào nữa."
"Nhất Nhất, tớ không tới đâu, trước đó Đàm Mục và An Lâm ở nhà tớ, Đàm Mục đã nói những lời làm tổn thương An Lâm, tớ mà tới, ngược lại còn không hay."
Ôn Nhiên muốn giúp họ, nhưng cô không cho rằng bản thân mình đến sẽ là giúp đỡ.
"Vậy tớ phải khuyên An Lâm thế nào đây, tớ còn không biết chuyện của cô ấy và Đàm Mục." Bạch Nhất Nhất thật khó xử, cô và An Lâm không thân thiết bằng Nhiên Nhiên và An Lâm.
"Không cần khuyên, chuyện này phải dựa vào chính Đàm Mục giải quyết, nếu anh ta thực sự muốn giữ An Lâm lại, thì anh ta chắc chắn sẽ có cách, lời khuyên của chúng ta đều vô ích thôi."
Người làm tổn thương trái tim An Lâm, chính là Đàm Mục.
Nếu như anh ta không thể xoa dịu vết thương trong lòng An Lâm, thì dù cả thế giới có khuyên nhủ, trái tim An Lâm cũng sẽ lạnh lẽo mà thôi.
Bạch Nhất Nhất suy nghĩ một chút, cảm thấy lời của Ôn Nhiên rất đúng.
Thực ra, đúng như lời Ôn Nhiên nói, Bạch Nhất Nhất không cần phải khuyên An Lâm, có một cô bé Đồng Đồng đáng yêu ở đó, không khí của bữa cơm này vô cùng tốt.
An Lâm trước mặt cô, Cố Khải và Bạch Ngọc Cần, không hề tỏ ra lạnh lùng hay tức giận với Đàm Mục.
Đàm Mục mặc dù chưa từng yêu đương, nhưng thiên tư thông minh, đương nhiên biết nắm bắt thời cơ, trong bữa tiệc không ngừng ân cần phục vụ.
Thấy An Lâm đặt đũa xuống, ánh mắt anh lướt qua cái đĩa trước mặt cô, quan tâm hỏi: "Ăn no rồi à?"
"Ừ, no rồi."
An Lâm đáp lại bằng một nụ cười ôn hòa, nếu không biết chuyện, Bạch Nhất Nhất cũng không dám tin hai người họ đang làm thủ tục ly hôn.
Quả nhiên là người trong giới thương trường, kỹ năng diễn xuất hạng nhất.
Vì uống vài chén rượu, trên đường về nhà, An Lâm nhắm mắt nghỉ ngơi, không phải vì say rượu, mà là không muốn đối mặt với Đàm Mục.
Dọc đường im lặng không một tiếng động.
Chiếc xe chạy đến gara, An Lâm liền từ từ mở mắt, nhìn về phía Đàm Mục ở ghế lái chính.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, Đàm Mục quay mặt sang, chạm phải ánh mắt cô: "Xuống xe thôi, tối nay em ngủ ở phòng ngủ chính, anh ngủ ở phòng khách."
An Lâm sửng sốt, anh vậy mà biết được suy nghĩ trong lòng cô.
Nghĩ lại thì, Đàm Mục vốn dĩ không hề ngốc, chỉ là đối với cô không có tình cảm, không có sự tin tưởng mà thôi.
Không liên quan gì đến chỉ số thông minh của anh cả.
Về đến nhà, Đàm Mục bảo cô đi tắm rửa rồi ngủ, có chuyện gì ngày mai hãy bàn, sau đó anh liền vào thư phòng.
"A Mục..."
An Lâm muốn nói gì đó, nhưng trước mắt lại vang lên tiếng đóng cửa thư phòng, bóng dáng tuấn tú cương nghị của Đàm Mục bị cánh cửa gỗ đặc màu nâu của thư phòng ngăn cách.
Cô nhíu mày, quay người đi vào phòng ngủ tìm quần áo để tắm.
Sau khi tắm xong, An Lâm nhớ đến bản thỏa thuận ly hôn kia, ánh mắt lướt qua phòng ngủ, mở ngăn kéo của chiếc bàn nhỏ cạnh giường, tìm thấy bản thỏa thuận đó trong ngăn thứ hai.
"An Lâm, gả cho một người đàn ông không yêu mình, em sẽ vĩnh viễn không hạnh phúc." Nhìn bản thỏa thuận ly hôn, bên tai cô vang lên lời nói của Cao Ngọc Văn.
Cô vô thức mím chặt môi, nơi đáy tim như bị ai đó dùng vật sắc nhọn đâm mạnh một cái, cơn đau ấy lan tỏa đến tứ chi bách hài với tốc độ cô không thể tưởng tượng nổi...
Mím chặt môi, nhắm mắt lại để bản thân bình tĩnh lại, lại nghĩ đến câu Đàm Mục đã nói: "Cho dù em muốn tuyên án tử hình anh, thì cũng phải có thời gian hoãn thi hành án, xem biểu hiện đã".
Cất bản thỏa thuận vào lại ngăn kéo, cô ngồi xuống trước bàn trang điểm, dưỡng da xong xuôi, trèo lên giường chìm vào giấc ngủ.
Một lúc lâu sau, tay nắm cửa phát ra tiếng động nhẹ, cửa được đẩy ra từ bên ngoài, bóng dáng cao gầy thẳng tắp của Đàm Mục xuất hiện ở cửa phòng đang mở hé, ánh mắt nhìn về phía người phụ nữ đang ngủ trên giường, lông mày anh khẽ nhíu lại, nhẹ bước chân đi đến bên giường, giúp cô đắp lại phần chân lộ ra ngoài.