“Anh mặc vào đi, em không lạnh.”
Bạch Nhất Nhất vô thức lắc đầu, cô cảm thấy Cố Khải không mặc áo khoác thì chắc chắn sẽ thấy lạnh.
“Anh bế Đồng Đồng nên không lạnh, em mặc vào đi, bị cảm thì không tốt.” Cố Khải dường như nhìn thấu tâm tư của cô, anh lùi lại một bước, khoác áo lên người cô.
Biểu cảm trên mặt Bạch Nhất Nhất thay đổi, cô mím môi không từ chối.
Đồng Đồng thấy Cố Khải mặc áo cho Bạch Nhất Nhất xong liền vui vẻ hét lên: “Ba thật tốt.”
Nói xong, con bé còn rướn người đến hôn chụt một cái lên mặt Cố Khải.
Về đến cửa nhà, Bạch Nhất Nhất đưa tay ra định bế Đồng Đồng: “Anh về đi, không cần đưa mẹ con em vào trong đâu.”
“Anh còn có chuyện muốn nói với em.”
Ánh mắt Cố Khải thâm trầm, thân hình cao lớn đứng trước mặt cô, hai tay vẫn bế Đồng Đồng, không hề có ý định đưa con bé cho cô.
Tim Bạch Nhất Nhất khẽ run, không hiểu sao lại thấy hơi căng thẳng.
Cô nhớ lại những lời Cố Khải nói ở nhà Nhiên Nhiên hồi chiều, mặt hồ tĩnh lặng trong lòng cô lại gợn sóng: “Ngày mai anh đi rồi, phải đến mùng năm mới về, tối nay chúng ta cùng nhau ăn cơm tối với Đồng Đồng nhé.”
Cố Khải bỏ lại câu đó, chẳng quan tâm đến vẻ ngẩn người của Bạch Nhất Nhất mà bước vào biệt thự trước.
Bạch Nhất Nhất dường như không có quyền từ chối, cô nhận ra Cố Khải thật sự rất bá đạo, chỉ cần cô thể hiện ra một chút thiện chí thôi là anh lại được đằng chân lân đằng đầu.
Nếu cô lạnh nhạt với anh, anh sẽ chiến tranh lạnh với cô.
Bữa tối là do Cố Khải làm, tủ lạnh nhà cô thứ gì cũng có. Những ngày qua dù anh có chiến tranh lạnh không nói chuyện, cũng không đến tìm cô, nhưng luôn có cách để lấp đầy tủ lạnh nhà cô.
Nguyên liệu bên trong toàn là những món cô và Đồng Đồng thích ăn.
Đã lâu lắm rồi Đồng Đồng không được ăn cơm cùng ba mẹ, tối nay con bé đặc biệt vui vẻ, lại còn rất ngoan, hết gắp thức ăn cho Cố Khải lại gắp cho Bạch Nhất Nhất.
Miệng cứ gọi ‘ba’ ‘mẹ’ không ngừng, rồi tự mình cười ngây ngô.
“Lát nữa để Đồng Đồng về nhà với anh đi.” Sau bữa tối, Cố Khải chủ động nhận việc dọn dẹp rửa bát, Bạch Nhất Nhất tranh thủ lúc Đồng Đồng đang chơi trên ghế sofa bèn đi vào bếp nói với anh.
Cố Khải vừa đặt bát đũa xuống, tay vẫn còn ướt chưa kịp lau, anh quay đầu lại nhìn Bạch Nhất Nhất đang đứng trước mặt với ánh mắt bình thản: “Được.”
Ánh mắt Bạch Nhất Nhất thoáng hiện vẻ kinh ngạc vì sự dễ nói chuyện này của anh.
Ngay sau đó cô mỉm cười rồi quay người bước ra khỏi bếp.
Cố Khải không lập tức ra phòng khách mà lấy điện thoại ra gọi: “Ba, ba về đến nhà chưa ạ?”
“Còn mấy phút nữa là tới nhà.”
“Thế thì tốt, lát nữa con đưa Đồng Đồng về nhà.”
Cố Khải khẽ cong khóe môi, giọng điệu ôn hòa nói.
Cố Nham vừa nghe tin anh muốn đưa Đồng Đồng về nhà thì lập tức vui mừng: “Con muốn đưa Đồng Đồng về à, ba đang ở nhà chờ các con đây.”
Cúp điện thoại, Cố Khải nhìn qua cửa kính vào phòng khách, tầm mắt dừng lại trên bóng hình mảnh mai của Bạch Nhất Nhất trên ghế sofa một lát rồi mới hơi mím môi mỏng, bước ra khỏi phòng khách.
“Đi thôi, em đưa Đồng Đồng đi, lát nữa anh lại đưa em về.”
---❊ ❖ ❊---
Đến nhà họ Cố đã là chín giờ tối.
Cố Nham vừa nghe tiếng xe liền chạy ra khỏi phòng khách, đón họ ngay trong sân.
“Đồng Đồng, con vào chơi với ông nội một lát nhé, ba đưa mẹ con về rồi sẽ quay lại ngay.” Cố Khải dặn dò Đồng Đồng xong lại giải thích với Cố Nham một câu, bảo Bạch Nhất Nhất lên xe.
“Em tự lái xe về là được, sáng mai anh qua lái xe về là xong.” Bạch Nhất Nhất không muốn làm phiền Cố Khải.
Cố Khải chỉ nhìn cô một cái chứ không đáp lời.
Chiếc Maybach lại lên đường, nhanh chóng hòa vào đêm đông lạnh giá.
Khoang xe kín mít cách biệt với cái lạnh của đêm đông, nhưng không gian chật hẹp khiến không khí có chút trầm buồn.
Bạch Nhất Nhất không biết Cố Khải muốn nói gì với mình, trong lòng cô không hiểu sao lại thấy hơi căng thẳng, hai tay đút trong túi áo, hơi nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Cố Khải nhìn Bạch Nhất Nhất ở ghế phụ qua gương chiếu hậu, cô mày thanh mắt đẹp, ánh nhìn trầm tĩnh, tuy không biết cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ nghĩ gì, nhưng cảm giác cô mang lại cho anh lại rất đỗi điềm nhiên, tĩnh lặng.
Anh vô thức cong đường môi, khẽ lên tiếng: “Em về quê ăn tết thì đừng lo lắng cho Đồng Đồng, anh sẽ ở bên cạnh con bé.”
Bạch Nhất Nhất đang mải suy nghĩ tâm sự, bất ngờ nghe thấy giọng nói trầm thấp ôn nhu của người đàn ông bên cạnh, mắt cô chớp chớp, quay đầu nhìn gương mặt nghiêng tuấn tú của anh.
“Đừng cho Đồng Đồng ăn đồ quá dầu mỡ, tối trước khi ngủ đừng cho con bé uống nhiều nước quá, như vậy đêm con bé sẽ không bị tỉnh giấc đi vệ sinh.”
“Ừ, anh biết rồi.”
Giọng điệu Cố Khải ôn hòa, ánh mắt tập trung nhìn phía trước cũng dịu dàng và bình thản.
Bạch Nhất Nhất chớp mắt, chợt nhớ ra trước đây cô từng rời đi mười ngày, Đồng Đồng đều ở bên Cố Khải, lúc đó anh đã chăm sóc con bé rất tốt.
Anh còn dạy cho Đồng Đồng những điều mà cô chưa từng dạy, ví dụ như để con bé tự mặc quần áo, mang tất, đi giày, ăn cá thì tự lừa xương; những việc tưởng chừng đơn giản nhưng đối với một đứa trẻ hơn hai tuổi thì chẳng hề dễ dàng chút nào.
“Thật ra, Đồng Đồng ở bên anh sớm biết tự lập hơn ở bên em.”
Bạch Nhất Nhất luôn không kiểm soát được bản thân, cứ muốn tốt với Đồng Đồng hơn nữa, lại tốt hơn nữa, vì thế mà rất nhiều việc đáng lẽ Đồng Đồng nên tự lập, tự học làm thì cô lại làm hộ con bé hết.
“Đừng nói những lời như vậy.”
Cố Khải cau mày, rõ ràng là không thích nghe những lời này.
Anh im lặng một lát rồi nói tiếp: “Anh có tốt với Đồng Đồng thế nào đi nữa cũng không thể thay thế được em, tương tự như vậy, em cũng không thể thay thế được anh.”
“Có lẽ vậy.”
Bạch Nhất Nhất buộc phải thừa nhận rằng, Cố Khải tuy có rất nhiều khuyết điểm, thậm chí phần lớn thời gian còn làm cô tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng có rất nhiều lúc, lời anh nói ra khiến cô không tìm được lý do để phản bác.
Trong xe lại rơi vào im lặng.
Cố Khải ngồi thẳng, tập trung lái xe, nhưng nếu nhìn kỹ có thể thấy tay anh nắm vô lăng siết chặt hơn đôi chút, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng, hơi cứng đờ.
Dường như trong lòng đang do dự chuyện gì đó.
Bạch Nhất Nhất quay đầu ra ngoài cửa sổ xe, cô nhìn màn đêm ngẩn ngơ, tâm tư bay bổng, chính cô cũng chẳng biết mình đang nghĩ ngợi lung tung điều gì.
Cho đến khi chiếc Maybach dừng lại trước cửa biệt thự, giọng nói trầm thấp pha chút khàn khàn của Cố Khải lọt vào tai, cô mới sực tỉnh.
“Nhất Nhất.”
Anh chỉ gọi cô một tiếng rồi không nói gì thêm nữa.
Dường như đang đợi cô quay đầu nhìn anh.
Khi Bạch Nhất Nhất chạm phải ánh mắt của Cố Khải, trái tim bỗng chốc thắt lại, ánh mắt anh quá thâm sâu, nhất là trong không gian mờ tối của khoang xe, cô chỉ cảm thấy đôi mắt anh đen như mực, sâu thẳm như hồ nước, lại càng giống như có sức hút mãnh liệt, đang lôi cuốn cô sâu đậm.
Một Cố Khải như vậy khiến cô ngẩn ngơ xong là tâm trí rối bời.
Cô vô thức muốn chạy trốn: “Cảm ơn anh đã đưa em về.” Nói xong, cô quay người định mở cửa xe.
“Hứa với anh một chuyện được không?”
Cố Khải khẽ nâng tay lên, nhớ ra điều gì đó lại bỏ xuống, không ngăn cô lại.
Bạch Nhất Nhất nghe thấy lời anh liền rụt tay sắp chạm vào tay nắm cửa xe lại: “Chuyện gì?”