Bạch Nhất Nhất bế Đồng Đồng đặt lên ghế sofa, ngước mắt nhìn về phía Cố Khải đang bế Tử Dịch đi tới. Khóe môi anh cong lên một đường cong ấm áp, dưới ánh đèn trong nhà dịu nhẹ, ngũ quan ôn nhu tuấn tú, toát ra một vẻ dịu dàng ấm áp khó tả.
Trái tim cô bỗng nhiên lại thấy xót xa.
Ý định muốn rời đi rồi sẽ không quay lại nữa, vì người đàn ông đang bước tới này mà lay chuyển.
Không chịu sự điều khiển của đại não, cô nghe thấy chính mình nói ra một câu: "Trước mùng năm tôi sẽ về."
Nghe vậy, Cố Khải vốn còn cách ghế sofa hai bước chân liền khựng lại, trong đôi mắt sâu thẳm có cảm xúc gì đó xẹt qua, tựa như ngạc nhiên, lại tựa như vui mừng, dường như còn là hài lòng với câu trả lời của cô.
Đường cong nơi khóe môi anh lại sâu thêm một phân, nụ cười lan tỏa từ khóe miệng, làm bừng sáng ngũ quan tuấn mỹ, anh khẽ đáp:
"Được!"
Trong lòng Bạch Nhất Nhất có cảm xúc gì đó đang tuôn trào, trong nụ cười ấm áp của Cố Khải, trên gương mặt thanh tú của cô cũng vô thức nở một nụ cười.
Trong ánh mắt nhìn nhau, dường như đã nhìn thấu tâm ý của đối phương.
---❊ ❖ ❊---
Chập tối, khi Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên cùng nhau về nhà, cảnh tượng họ nhìn thấy chính là Cố Khải và Bạch Nhất Nhất đang cùng bốn đứa nhỏ chơi đùa, vô cùng vui vẻ.
Còn chưa bước vào phòng khách đã nghe thấy tiếng cười đùa.
Ôn Nhiên ngước mắt nhìn Mặc Tu Trần, người sau cảm nhận được ánh mắt của cô cũng cúi đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn lại.
"Anh trai em và Nhất Nhất, hình như làm hòa rồi?"
Ôn Nhiên hạ thấp giọng, trong đôi mắt đang dò hỏi chứa đựng ba phần vui mừng.
Mặc Tu Trần mỉm cười, giơ tay cưng chiều xoa xoa mái tóc cô, trầm tư một chút rồi nắm tay cô xoay người bước ra khỏi phòng khách.
"Tu Trần, không vào sao?"
Ôn Nhiên khó hiểu chớp chớp mắt.
Mặc Tu Trần khoác chiếc áo khoác cô vừa cởi ra lên vai cô, khẽ hỏi: "Nhiên Nhiên, em đói không?"
"Không đói."
Ôn Nhiên lắc đầu, mặc cho anh khoác tay mình, hai người sóng vai đi trên con đường rải sỏi, hướng về phía cổng lớn.
Khóe môi Mặc Tu Trần mang theo nụ cười dịu dàng: "Vậy chúng ta ra ngoài tản bộ chút, ngày tuyết rơi tuy có chút lạnh, nhưng may là hôm nay không có gió lớn."
"Anh là muốn cho anh trai em và Nhất Nhất có thêm thời gian ở bên nhau sao?" Ôn Nhiên mỉm cười nhìn Mặc Tu Trần, trong đôi mắt trong veo như nước là sự thấu hiểu dành cho anh.
"Ừ, hiếm khi họ chơi vui vẻ như vậy, tuy có mấy đứa trẻ làm bóng đèn, nhưng chúng là những bóng đèn có công suất vừa vặn, chúng ta không nên vào tham gia thì tốt hơn, để họ chơi thêm một lát đi."
Mặc Tu Trần đổi từ nắm tay đan mười ngón sang bao lấy bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay mình, Ôn Nhiên vừa động đậy, anh đã thấp giọng nói: "Như vậy mới không lạnh, tay em rất lạnh."
"Tu Trần, anh tuyển thư ký mới từ khi nào vậy?"
Ôn Nhiên chiều nay sau khi rời khỏi nhà Phương Chỉ Vi đã gọi cho Mặc Tu Trần một cuộc điện thoại, sau đó đi tìm anh, đúng lúc nhìn thấy thư ký mới của anh đang cùng anh đi xã giao.
Mặc Tu Trần nheo đôi mắt sâu thẳm nhìn Ôn Nhiên, cười nhẹ: "Nhiên Nhiên đây là đang ghen sao?"
"Đâu có, em chỉ thấy thư ký mới đó rất xinh đẹp, lại còn giỏi giang, nghe nói cô ấy từ nước ngoài về."
"Là người do thư ký Lâm giới thiệu, chồng thư ký Lâm gặp chuyện, lúc cô ấy xin nghỉ việc đã giới thiệu thư ký hiện tại cho anh."
Mặc Tu Trần khẽ giải thích, ánh mắt luôn dõi theo Ôn Nhiên, giọng nói trầm thấp ôn nhu rơi bên tai cô: "Nhiên Nhiên, Lina là thư ký, nếu không có năng lực thì anh tốn tiền thuê cô ta làm gì?"
"Tu Trần, em nói xong anh đừng giận nhé."
Ôn Nhiên mím môi, cụp mắt nhìn mũi chân mình: "Ánh mắt cô ta nhìn anh làm em không thoải mái."
Ôn Nhiên nhớ lại câu hỏi lần trước anh trai Cố Khải dành cho Mặc Tu Trần, nghĩ lại thì người phụ nữ nói chuyện trong điện thoại lần đó, chính là Lina cô gặp hôm nay.
Lâu như vậy rồi, Tu Trần vẫn chưa từng nhắc chuyện này với cô.
"Nhiên Nhiên, em ghen anh rất vui, nhưng anh không muốn em buồn. Vì vậy, đừng suy nghĩ lung tung, hôm nay gọi cô ta đi cùng là vì cô ta có một số mối quan hệ, A Cẩm hôm nay cũng có mặt, nếu em không yên tâm thì có thể hỏi A Cẩm. Xem anh đối với Lina có nửa điểm tâm tư nào không?"
Mặc Tu Trần dừng bước, một tay nắm lấy tay cô, bàn tay to còn lại đặt trên eo cô, khiến cô phải đối diện với ánh mắt của mình.
"Em không nói anh có tâm tư với cô ta, em chỉ nói là ánh mắt cô ta nhìn anh, thôi, không nói nữa."
Ôn Nhiên cười hờ hững, rút tay khỏi tay anh, xoay người bước lên phía trước.
Mặc Tu Trần đứng đó, nhìn Ôn Nhiên đã đi xa mười mấy bước, trong đôi mắt sâu thẳm xẹt qua một tia đau lòng, anh lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.
Ôn Nhiên ngồi xổm xuống, dùng ngón tay viết chữ trên mặt tuyết, giọng nói trầm thấp của Mặc Tu Trần phía sau theo cơn gió nhẹ chui vào tai, động tác trong tay cô khựng lại.
Quay đầu lại, kinh ngạc nhìn về phía anh.
Mặc Tu Trần đáp lại cô một nụ cười dịu dàng, nói ngắn gọn xong liền cúp điện thoại, sải bước đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống trước mặt cô.
"Anh không có ý bắt em phải đuổi việc cô ta."
Ôn Nhiên hơi nghiêng người, ngước gương mặt nhỏ nhắn nhìn Mặc Tu Trần.
Anh khẽ cười, nắm lấy bàn tay cô vừa viết chữ trên mặt tuyết, mới một lát đã lại lạnh rồi.
"Nhiên Nhiên, anh đã nói rồi, không có gì quan trọng hơn em. Trước kia anh nhận Lina là vì cô ta có năng lực, cũng có mối quan hệ. Nhưng bây giờ cô ta khiến em không thoải mái, vậy thì anh không thể giữ cô ta lại nữa."
"Em..."
Ôn Nhiên muốn giải thích, nhưng Mặc Tu Trần không cho cô cơ hội giải thích: "Nhiên Nhiên, anh biết em định nói gì, em không cần cảm thấy áy náy. Người tên Lina đó đối với anh có lẽ thực sự có chút tâm tư."
"Anh biết?"
Ôn Nhiên chớp chớp mắt.
Mặc Tu Trần chỉ cười, không nói gì, quay đầu lại, hơi nghiêng người, dùng ngón tay viết chữ trên mặt tuyết giống như cô vừa làm.
Ôn Nhiên yên lặng ngồi xổm một bên, nhìn ngón tay anh lướt nhanh trên mặt tuyết, chốc lát sau, trên mặt tuyết hiện lên mấy chữ: Tu Trần mãi mãi yêu Nhiên Nhiên!
Mặc Tu Trần quay đầu lại, nụ cười dịu dàng nhìn Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, đọc một lần đi."
Ôn Nhiên lườm anh một cái, trong nháy mắt, lòng tràn đầy cảm động, cái gì ghen tuông, cái gì khó chịu, đều tan thành mây khói khi anh viết ra mấy chữ này.
Thậm chí, mắt cô còn hơi rưng rưng.
"Dễ cảm động như vậy sao."
Mặc Tu Trần xót xa thì thầm bên tai cô, trong giọng nói trầm thấp chứa đựng sự yêu chiều nồng đậm.
"Anh đọc cho em nghe." Ôn Nhiên làm nũng nắm lấy cánh tay anh, trong đôi mắt trong veo lấp lánh ý cười, ánh mắt Mặc Tu Trần sâu thêm, đột nhiên giữ lấy đầu cô, cúi đầu hôn lên môi cô, chân tình nói: "Tu Trần mãi mãi yêu Nhiên Nhiên."
Ôn Nhiên cong môi cười, Mặc Tu Trần thừa cơ cạy mở đôi môi nhỏ nhắn của cô, tiến thẳng vào trong, đoạt lấy hương thơm ngọt ngào ấy.
"Tu Trần."
Ôn Nhiên khẽ rên một tiếng, lý trí trở về, bắt đầu đẩy anh ra, tuy trời đã tối muộn, xung quanh không có người, nhưng dù sao cũng đang ở bên ngoài.
Mặc Tu Trần mỉm cười buông cô ra, vẫn còn chưa thỏa mãn liếm liếm bờ môi mỏng, giọng khàn khàn nói: "Nhiên Nhiên, lần sau có chuyện gì không cần phải tủi thân nhẫn nhịn, cứ trực tiếp nói với anh."