Nhà máy dược phẩm Ôn Cẩm.
Buổi sáng, mười một giờ mười lăm phút, Cảnh Hiểu Trà xách bữa trưa tới nhà máy dược phẩm Ôn Cẩm.
Vì trước đó Ôn Cẩm từng đưa cô tới nhà máy nên bảo vệ hỏi vài câu rồi cho cô vào.
Cảnh Hiểu Trà xách bữa trưa lên lầu, gõ cửa văn phòng Ôn Cẩm. Một lát sau, giọng Ôn Cẩm vọng ra sau cánh cửa: "Vào đi!"
Cảnh Hiểu Trà đẩy cửa bước vào, gương mặt rạng rỡ, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Anh Ôn, em đặc biệt mua bữa trưa từ Ý Phẩm Hiên cho anh, anh ăn cơm xong rồi hãy làm việc nhé."
Đáy mắt Ôn Cẩm thoáng vẻ kinh ngạc: "Sao em lại tới đây?"
"Em vừa gặp chị Ôn, chị ấy bảo em mang bữa trưa tới cho anh." Cảnh Hiểu Trà bước tới trước ghế sofa, đặt bữa trưa lên bàn trà, cười hì hì nhìn Ôn Cẩm.
"Nhiên Nhiên bảo em mang bữa trưa tới?" Ôn Cẩm càng thêm nghi hoặc, ánh mắt lướt qua hộp cơm Cảnh Hiểu Trà đặt trên bàn trà, anh đứng dậy sau bàn làm việc, bước tới chỗ sofa.
"Vâng, chị Ôn bảo em mang tới. Anh Ôn, anh tranh thủ ăn khi còn nóng đi ạ."
Cảnh Hiểu Trà bày cơm thức ăn ra, ngồi xuống sofa.
"Được rồi, Nhiên Nhiên bảo em mang bữa trưa qua, cô ấy có nói gì thêm không?" Ôn Cẩm trầm tư hai giây rồi ngồi xuống, lại hỏi.
Cảnh Hiểu Trà thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Anh Ôn, chị Ôn nói thư ký của anh đã nghỉ việc, anh hiện tại bận đến mức cơm cũng không lo nổi. Dù sao em cũng nợ anh mười vạn tệ, em muốn tới đây làm việc, anh không cần trả lương cho em, mỗi tháng trừ vào số tiền nợ là được."
Khóe môi Ôn Cẩm cong lên: "Đây là lời Nhiên Nhiên nói sao?"
"Không không không, là em muốn sớm trả lại tiền cho anh. Anh yên tâm, em sẽ không mở miệng đòi mức lương cao đâu." Cảnh Hiểu Trà lắc đầu xua tay.
"Không phải em muốn tiếp tục đi học sao?"
Ôn Cẩm cầm đũa lên, gắp một miếng sườn hấp bột, tao nhã cắn một miếng, nhai nuốt xong mới thản nhiên hỏi.
Những món ăn này đều là món anh thích, chắc là Nhiên Nhiên đã gọi điện dặn dò Ý Phẩm Hiên, nếu không thì là đã dặn dò Cảnh Hiểu Trà.
Cảnh Hiểu Trà nhướng mày, tự tin nói: "Anh Ôn, anh yên tâm, em sẽ không làm ảnh hưởng việc học đâu. Trước đây em còn làm mấy công việc bán thời gian, giờ mấy việc đó em đã nghỉ hết rồi."
"Vậy, em làm được những gì?"
Ôn Cẩm khẽ chớp mắt, nhàn nhạt hỏi.
"Em biết làm việc vặt ạ, in ấn tài liệu, rót trà đổ nước gì đó em đều làm được. Đúng rồi, em biết ứng dụng kế toán đơn giản, máy tính cũng học qua một chút, tóm lại, ngoại trừ những thứ chuyên nghiệp quá thì em không biết, còn lại em đều biết một chút."
Cảnh Hiểu Trà từ khi học cấp hai đã bắt đầu làm đủ loại công việc.
Mấy năm nay, có thể nói cô đã làm qua hàng chục ngành nghề, tuy không chuyên nghiệp nhưng những thứ bề nổi thì cô thực sự đều biết chút ít.
"Em ăn trưa chưa?" Ôn Cẩm đột ngột chuyển chủ đề, Cảnh Hiểu Trà nhất thời không phản ứng kịp, ồ một tiếng rồi mới lắc đầu: "Chưa ạ."
"Cùng ăn đi."
Nhiều bữa trưa thế này, anh cũng ăn không hết.
Cảnh Hiểu Trà sáng nay không ăn sáng, giờ đã đói cồn cào, lại ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức, bụng chỉ suýt nữa là réo lên rồi.
Nghe Ôn Cẩm nói vậy, cô không khách sáo mà đồng ý: "Vâng, anh Ôn, anh đồng ý cho em tới đây làm việc rồi đúng không?"
"Em muốn bao nhiêu lương?" Ấn tượng của Ôn Cẩm về Cảnh Hiểu Trà vẫn khá tốt, cảm thấy dù là tính cách hay phương diện khác, cô đều có nhiều điểm tương đồng với Nhiên Nhiên.
Cảnh Hiểu Trà nghe Ôn Cẩm hỏi vậy, lập tức vui vẻ mỉm cười: "Anh Ôn, em không có yêu cầu cao, trước kia em làm việc, mỗi tháng chỉ được vài trăm tệ, anh trả cho em một nghìn tệ một tháng là được ạ. Như vậy một năm em có thể trả cho anh mười nghìn tệ rồi."
"Hai nghìn làm lương cơ bản, tăng ca tính riêng, nếu em làm tốt thì sẽ có thưởng." Ôn Cẩm hào phóng nói.
Cảnh Hiểu Trà lập tức vui mừng: "Anh Ôn, anh đúng là người tốt, anh nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi."
"Sống lâu trăm tuổi thì anh không cần, chỉ cần em đừng làm anh hối hận vì trả lương cao cho em là được." Ôn Cẩm bị câu nịnh nọt của Cảnh Hiểu Trà chọc cười.
"Đảm bảo không ạ, anh Ôn, em nhất định sẽ nỗ lực làm việc, làm trâu làm ngựa sớm trả hết tiền cho anh."
"Đó vốn là những gì em xứng đáng nhận được, vả lại lúc đó em đã trả anh hai mươi vạn, giờ chỉ còn nợ anh mười vạn thôi. Không cần vội trả, em cứ học hành cho đàng hoàng đi."
"Vâng, em nhất định sẽ nỗ lực, nỗ lực, và nỗ lực hơn nữa."
Cảnh Hiểu Trà nói xong lại gắp một miếng thịt cho vào bát Ôn Cẩm, nhiệt tình nói: "Anh Ôn, anh ăn nhiều chút, từ bây giờ anh không được gầy đi đâu đấy, nếu anh gầy đi, em sẽ cảm thấy trợ lý nhỏ là em đây không làm tròn trách nhiệm."
"Em cũng biết mình là trợ lý nhỏ chứ không phải bảo mẫu nhỏ à?"
Ôn Cẩm cau mày, hình như mình đã đưa ra một quyết định sai lầm.
Cảnh Hiểu Trà cười gượng: "Anh Ôn, anh trả lương cao cho em như vậy, em làm thêm bảo mẫu nhỏ cũng được mà. Anh là ân nhân cứu mạng của em, dù em có làm thêm mấy công việc nữa em cũng nguyện ý."
"Em làm thêm mấy việc nữa, vậy chẳng phải một năm là trả hết mười vạn tệ đó rồi sao?" Ôn Cẩm đặt đũa xuống, lấy điện thoại ra, gọi cho Nhiên Nhiên.
Anh giữ Cảnh Hiểu Trà lại đương nhiên không hoàn toàn vì cô, mà còn vì cô nói là Nhiên Nhiên bảo cô tới.
Trong mắt Ôn Cẩm, việc Nhiên Nhiên bảo Cảnh Hiểu Trà tới nhà máy làm là muốn giúp đỡ Cảnh Hiểu Trà. Người Nhiên Nhiên muốn giúp, đương nhiên anh sẽ không từ chối.
"Anh Ôn, anh đang định gọi điện cho chị Ôn ạ?" Cảnh Hiểu Trà đảo mắt, "Anh không phải tưởng em mượn danh chị Ôn để đi lừa đảo đấy chứ?"
"Em có lừa đảo hay không, phải xác nhận mới biết được." Ôn Cẩm nói ra vẻ nghiêm túc.
Cảnh Hiểu Trà lè lưỡi: "Em lừa ai chứ, không bao giờ lừa ân nhân cứu mạng của mình đâu ạ. Đúng rồi, anh Ôn, Trương Kim Lỗi kia thật sự không cứu được nữa sao?"
Ý cô là liệu hắn có phải ngồi tù hay không.
Ôn Cẩm gật đầu, thản nhiên nói: "Hắn phạm không chỉ một tội, vào đó mấy năm mới ra được. Vợ hắn cũng vậy, còn về phần Trương Minh Huy, anh đã để Chi Diễn báo cáo lên trên rồi, em không cần lo lắng."
"Ý anh là, em không cần quản ông ta sao?" Cảnh Hiểu Trà mấy ngày nay không gặp Trương Minh Huy, cô tự thuê một căn phòng, từ sáng tới tối đều vùi đầu vào sách vở.
"Ừm, vốn dĩ em không có nghĩa vụ đó, ông ta và em cũng chẳng có tình cảm gì, em không cần quan tâm ông ta."
Ôn Cẩm vừa nói xong thì điện thoại kết nối, giọng nói của Nhiên Nhiên truyền tới. Đôi mày vốn thanh đạm của anh nhuốm một tầng ấm áp, giọng nói cũng lập tức dịu dàng hơn vài phần: "Nhiên Nhiên, ăn trưa chưa?"
"Chưa ạ, anh, Hiểu Trà có tới nhà máy tìm anh không?"
"Ừ, cô ấy đang ở đây, bảo là em bảo cô ấy tới." Ôn Cẩm liếc nhìn Cảnh Hiểu Trà, khóe môi cong lên một nụ cười ôn hòa.
Cảnh Hiểu Trà nhìn cặp mày mắt ấm áp của Ôn Cẩm, ánh mắt khẽ chớp, không hiểu sao cô thấy, lúc nãy Ôn Cẩm nói chuyện với cô tuy cũng cười, nhưng không giống với nụ cười bây giờ.
Nụ cười lúc này của anh có một sức hút ma mị, khiến người ta cảm thấy vô cùng ấm áp.