Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 23115 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1303 Cùng nhau về nhà

❊ ❊ ❊

Biệt thự ngoại ô.

Ôn Nhiên và An Lâm cùng bốn bảo bối nhỏ học xong bài, đang pha sữa bột cho các bé uống thì Bạch Nhất Nhất và Cố Khải cùng nhau trở về.

Khi Đồng Đồng nhìn thấy hai người họ, cô bé đang giơ tay đón bình sữa Ôn Nhiên đưa cho, vui mừng reo lên "Ba ơi, mẹ ơi", chẳng màng đến bình sữa chưa kịp cầm trong tay, liền lao nhanh về phía họ.

Cố Khải và Bạch Nhất Nhất nhìn Đồng Đồng đang chạy tới, đồng loạt nở nụ cười.

Anh bước lên hai bước, dùng cánh tay không bị thương ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của Đồng Đồng vào lòng, nụ cười giữa mày dịu dàng mê người, "Đồng Đồng, nhớ ba không?"

"Nhớ ạ, Đồng Đồng nhớ ba mẹ." Đồng Đồng miệng ngọt, khi nói chuyện, đôi mắt đều cười đến híp lại, cô bé ngẩng đầu nhìn Bạch Nhất Nhất đang đứng sau lưng Cố Khải, gọi một tiếng "Mẹ ạ."

Nghĩ đến điều gì đó, cô bé cúi đầu nhìn bàn tay kia của Cố Khải.

Cố Khải biết Đồng Đồng đang tìm bàn tay bị thương của anh, đứa trẻ nhỏ như vậy mà lại còn nhớ thương vết thương trên tay anh, lòng anh trong khoảnh khắc liền trở nên mềm mại.

"Ba đau đau."

Đồng Đồng dùng hai tay nắm lấy bàn tay đang băng bó gạc của Cố Khải, nụ cười trên gương mặt nhỏ nhắn bị thay thế bằng vẻ xót xa, đôi mày khẽ nhíu lại, đôi mắt to đen láy dán chặt vào lớp gạc trên tay anh, dường như sợ làm đau vết thương của Cố Khải, cô bé hơi cúi người xuống.

Cái miệng nhỏ ghé sát vào lòng bàn tay anh, khẽ khàng thổi thổi cho anh.

Cố Khải không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt dịu dàng và cưng chiều nhìn Đồng Đồng thổi lòng bàn tay cho mình, trái tim anh mềm nhũn như một vũng hồ nước.

Tử Dịch, Mạt Mạt và Hinh Hinh ở bên cạnh thấy Đồng Đồng thổi cho Cố Khải, cũng thi nhau chạy tới, miệng gọi "Cậu ơi, thổi thổi."

Ôn Nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt với nụ cười dịu dàng, vừa cảm động lại vừa tự hào.

Mặc dù mọi việc vẫn chưa được giải quyết, trước mắt một mớ hỗn độn, trong lòng cô vẫn luôn lo lắng về chuyện nhà máy dược, nhưng nhìn mấy bảo bối đơn thuần đáng yêu như thiên thần trước mắt này, dường như tất cả những phiền muộn đó đều tan biến như mây khói.

"Cảm ơn các bảo bối, các con đúng là lợi hại, tay cậu bây giờ không đau nữa rồi." Cố Khải cười ha hả giơ tay cho mấy đứa trẻ xem, còn cố tình cử động một chút, chứng minh vết thương đã khỏi.

Trẻ con luôn dễ gạt, thấy anh nói vậy, mấy bảo bối nhỏ đều cười khúc khích.

"Ba ơi, bác sĩ Đồng Đồng."

Trên gương mặt nhỏ nhắn vốn đầy vẻ xót xa của Đồng Đồng, nụ cười lập tức nở rộ, trong giọng nói non nớt ngọt ngào đầy sự tự hào.

"Ừm, bác sĩ Đồng Đồng, Mạt Mạt, Hinh Hinh và Tử Dịch cũng đều rất giỏi, cảm ơn các con."

Bạch Nhất Nhất và Ôn Nhiên thấy cảnh này, mỉm cười tách mấy bảo bối nhỏ ra khỏi lòng Cố Khải, "Được rồi được rồi, tay cậu bị thương rồi, các con đừng quấn lấy cậu nữa, sang phòng bên cạnh chơi đi."

"Để dì đưa các con đi." An Lâm dắt Mạt Mạt và Hinh Hinh, để Tử Dịch chạy ở phía trước nhất, Đồng Đồng bị Bạch Nhất Nhất kéo đi, người vẫn còn vặn vẹo, mắt nhìn chằm chằm vào tay Cố Khải.

Không biết là xót xa cho ba mình, hay là muốn nhân lúc ba mình bị thương, thử làm bác sĩ một phen.

"Đồng Đồng, ba tối qua không ngủ, hôm nay lại mệt cả ngày, để ba về nhà ngủ đi, đợi ba ngủ đủ giấc rồi lại đến chơi với con."

"Anh, anh đến giờ vẫn chưa nghỉ ngơi sao, vậy anh đừng chạy nữa, cứ xuống phòng tầng dưới ngủ đi." Ôn Nhiên nghe Cố Khải tối qua thức trắng, hôm nay lại chưa nghỉ ngơi, không khỏi nhíu mày, trên mặt hiện lên vẻ quan tâm sâu sắc.

Cố Khải cười cười không để tâm, thản nhiên nói: "Không sao, anh cũng đâu phải chưa từng thức đêm, chiều nay Đồng Đồng có ngủ không?"

Câu này của anh, tất nhiên là hỏi Ôn Nhiên.

Ánh mắt Ôn Nhiên lóe lên, dịu dàng trả lời: "Chiều nay cả bốn đứa đều không ngủ, ăn trưa xong, Nhất Nhất rời đi, chúng nó liền đòi lên lầu chơi."

Cố Khải quay đầu, hỏi Đồng Đồng đang bị Bạch Nhất Nhất nắm tay, "Đồng Đồng, con về nhà ngủ cùng ba có được không?"

"Dạ được."

Đồng Đồng cười híp mắt gật đầu.

Cô bé vừa mới gặp ba, tất nhiên không muốn ba rời đi ngay, được ngủ cùng ba, điều này thật tuyệt vời.

Bạch Nhất Nhất nhíu mày, không mấy tán thành nói: "Tay anh bị thương rồi, còn đòi dẫn theo Đồng Đồng, nhỡ con bé đụng vào tay anh thì sao, hay là đừng để con bé về nhà với anh nữa."

"Anh về nhà Đồng Đồng." Cố Khải nhếch môi nở nụ cười vui vẻ, giọng điệu dịu dàng. Nói xong, mặc kệ Bạch Nhất Nhất có muốn hay không, anh lại giơ tay, kéo Đồng Đồng về phía mình.

Bạch Nhất Nhất nắm không chặt, lúc Cố Khải giơ tay đến kéo Đồng Đồng, cô theo bản năng đã buông tay con bé ra.

Đồng Đồng vừa trở lại trong lòng ba, lập tức vui mừng hớn hở cười lên, Cố Khải cười bảo: "Đồng Đồng ôm ba nhé, chúng ta về nhà thôi."

"Về nhà." Đồng Đồng lập tức dùng hai tay ôm lấy cổ Cố Khải, dù anh bị thương một bên, nhưng vẫn còn một tay, Đồng Đồng mới hai tuổi, Cố Khải dùng một cánh tay đã dễ dàng bế cô bé lên.

Ôn Nhiên không giữ lại, Cố Khải về nhà Đồng Đồng, tức là đến nhà Bạch Nhất Nhất.

Bây giờ tay anh bị thương, Bạch Nhất Nhất ít nhiều cũng sẽ chăm sóc anh, Ôn Nhiên cảm thấy, đây là thời cơ tốt để họ bồi đắp tình cảm.

"Để em bế Đồng Đồng cho." Bạch Nhất Nhất biết tính tình Cố Khải, chuyện anh đã quyết, cô cũng không thay đổi được.

Hơn nữa, tay anh đang bị thương, lại còn đang ở trước mặt Ôn Nhiên, nếu cô từ chối, không cho phép Cố Khải đến nhà họ thì cũng không hay lắm.

Cố Khải nhìn cô một cái, "Đồng Đồng nhỏ thế này, một tay anh bế là được rồi."

"Em không tiễn hai người nữa nhé." Ôn Nhiên đứng ở hành lang, nói với Cố Khải và Bạch Nhất Nhất đang đi về phía cầu thang.

Cố Khải quay đầu lại, dịu dàng nói với Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, Tu Trần hiện đang ở bệnh viện, lát nữa cậu ấy sẽ về. Tình trạng của hai bệnh nhân kia cũng đã ổn định rồi, cụ thể thế nào, đợi Tu Trần về sẽ nói cho em."

"Vâng, anh mau về ngủ đi."

Ôn Nhiên mỉm cười xua tay, ra hiệu cho họ mau đi đi.

Về đến nhà, Cố Khải bế Đồng Đồng lên lầu, đi thẳng vào phòng ngủ chính.

Bảo mẫu thấy họ trở về, cười hì hì hỏi Bạch Nhất Nhất muốn nấu bữa tối món gì. Bạch Nhất Nhất đi vào bếp nhìn tủ lạnh một chút, nghĩ đến bàn tay bị thương của Cố Khải, bèn bảo bảo mẫu đi siêu thị mua ít nguyên liệu bổ máu như gan heo.

Mười phút sau, cô lên lầu, liền thấy Cố Khải và Đồng Đồng đang nằm trên giường của mình, hai người vậy mà đang mặc đồ ngủ đồng bộ, trong mắt cô lóe lên tia ngạc nhiên, gương mặt nhỏ thoáng chút không vui.

Tuy là tiết trời cuối thu, nhưng trong nhà có nhiệt độ ổn định, họ chỉ mặc đồ ngủ mỏng của đầu thu. Điều khiến Bạch Nhất Nhất ngạc nhiên là, Cố Khải mua bộ đồ ngủ này từ khi nào, sao cô lại không biết.

Hơn nữa, bộ đồ ngủ này lại còn ở trong nhà cô.

"Tại sao đồ ngủ của anh lại ở nhà em?"

Bạch Nhất Nhất bước vào phòng ngủ chính, lời vừa ra khỏi miệng, mới thấy mình hỏi sai vấn đề, vội đổi giọng: "Cố Khải, anh không phải có phòng riêng sao, anh về phòng mình mà ngủ đi, hoặc là anh với Đồng Đồng sang phòng con bé mà ngủ."

"Đồng Đồng muốn ngủ ở đây, con bé bảo giường phòng em rộng."

Cố Khải vẻ mặt vô tội nhìn Bạch Nhất Nhất, sợ cô không tin, còn nói với Đồng Đồng: "Đồng Đồng, nói cho mẹ biết, con có phải thích ngủ ở đây không?"

Đồng Đồng lập tức cười híp mắt trả lời: "Đồng Đồng thích ạ, mẹ cũng ngủ nữa."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1241
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.