Ánh mắt Úc Trần cũng rơi trên người Bồ Văn Lệ, hắn cũng không hiểu rõ hành vi ngày hôm nay của nàng ta.
Trước kia hắn luôn biết tính cách của Bồ Văn Lệ khá điêu ngoa tùy hứng, nhưng chỉ cần không quá đáng thì cũng chẳng sao, dù sao giữa hắn và nàng ta cũng chẳng có quan hệ gì.
Chỉ là thời gian gần đây, nàng ta dường như ngày càng quá đáng.
Bồ Văn Lệ theo bản năng nhìn về phía Úc Trần, lúc này mới phát hiện Úc Trần cũng đang nhìn mình. Trong ánh mắt đó không phải là vẻ quen thuộc thường ngày, ngược lại còn lộ ra một tia không hiểu, tức thì trong lòng "cộp" một tiếng, một dự cảm chẳng lành đang lan tràn.
Lăng Vi này thật đúng là lợi hại, cố ý nói ra một phen lời như vậy trước mặt Úc Trần, mục đích chính là để cho hắn thấy nàng ta tệ hại đến mức nào.
“Ta cái gì cũng chưa làm, chỉ là Tuyết Di nghe nói danh tiếng của Bách Lý Hồng Trang nên muốn đến xem thử một phen mà thôi, thì liên quan gì tới ta?” Bồ Văn Lệ nói.
Cao Tuyết Di không quen biết Lăng Vi, nhưng từ tình hình Bách Lý Hồng Trang đứng cùng một chỗ với nàng ta lúc nãy liền có thể biết được mối quan hệ của hai người rất tốt.
Đồng thời lại nghe thấy một phen lời của nàng, liền cũng biết chuyện giữa Bồ Văn Lệ và Bách Lý Hồng Trang tuyệt đối không đơn giản như vậy.
“Đúng là ta nghe nói danh tiếng của Bách Lý Hồng Trang, vô cùng hứng thú, cho nên muốn đến làm quen một phen mà thôi.” Cao Tuyết Di nói.
Lăng Vi nghe vậy nhịn không được bật cười: “Điều này sợ là không đơn giản như việc muốn làm quen thôi đâu nhỉ?”
Biểu cảm của Cao Tuyết Di rõ ràng chính là đến để gây sự, vậy mà lúc này còn có thể mặt không đỏ tim không đập mà nói mình chỉ đến kết bạn.
Thảo nào hai người này có thể trở thành bạn bè, ít nhất độ dày của da mặt này là như nhau, đổi lại là người bình thường thật đúng là không làm được đến mức này.
“Ta lười tranh cãi với cô, lãng phí thời gian!”
Cao Tuyết Di phẩy tay áo, người như Lăng Vi mà cô chưa từng gặp bao giờ, nói thêm vài câu đơn giản chính là tự hạ thấp thân phận mình.
Nếu thật sự tranh cãi lên, truyền ra ngoài thì người bị thiên hạ chê cười vẫn là cô.
Bách Lý Hồng Trang đi theo phía sau Quỳnh Hoa Tiên Tử đến trước mặt mấy vị đại sư, nàng chú ý tới Mạch Nghiêu cũng ở đây.
Mạch Nghiêu vừa thấy nàng, trên mặt tức thì lộ ra nụ cười, nàng cũng mỉm cười đáp lại.
“Cô bé này chính là Bách Lý Hồng Trang mà ta đã nói với các vị.” Quỳnh Hoa Tiên Tử tràn đầy vui vẻ giới thiệu với mấy người, “Đây chính là hạt giống tốt nhất mà ta phát hiện được trong khoảng thời gian này.”
“Tạo nghệ của nàng trong thuật luyện đan thật sự làm ta kinh ngạc, quả thực là thiên tài hiếm thấy.”
Mấy vị đại sư hiển nhiên rất quen thuộc với Quỳnh Hoa Tiên Tử, lúc này nhìn dáng vẻ kích động của bà, đều nhịn không được bật cười.
“Quỳnh Hoa, nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên thấy ngươi kích động như thế, xem ra đây quả thực là một hạt giống không tầm thường.”
“Đó là đương nhiên, các người không biết đâu, dạo gần đây chính vì cô bé cho ta rất nhiều cảm hứng, mà thuật luyện đan của ta lại tinh tiến thêm một bậc.”
Quỳnh Hoa Tiên Tử trước mặt mấy vị cố nhân cũng không giữ dáng vẻ đoan trang nghiêm túc của bậc trưởng bối, tỏ ra vô cùng hòa ái, đối với Bách Lý Hồng Trang càng là hết lời khen ngợi.
“Nha đầu Bách Lý, ta giới thiệu một chút, vị này là Hàn Vi Tiên Quân, vị này là Kỷ Lan Tiên Tử, vị này là Thiên Lộc Tiên Quân.”
Bách Lý Hồng Trang lần lượt hành lễ với ba người, ba người nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Bách Lý Hồng Trang, trong mắt cũng hiện lên vẻ hài lòng.
“Tiểu hữu này vừa nhìn liền biết rất không tệ, chỉ có điều ta nghe nói nàng chính là đệ tử của Vong Vân Tiên Quân nhỉ.” Kỷ Lan Tiên Tử không nhịn được nói.
“Phải vậy!” Quỳnh Hoa Tiên Tử thở dài một tiếng, “Hạt giống tốt như vậy mà ta lại không phát hiện ra, ngược lại để nàng bị Vong Vân Tiên Quân thu làm môn hạ, quả thực là chuyện đáng tiếc nhất của ta dạo gần đây.”