"Sư tỷ, có phải tỷ cảm thấy Úc Trần thích Bồ Văn Lệ không?" Bách Lý Hồng Trang suy tư hỏi.
Lăng Vi ngước mắt, khẽ cười nói: "Chẳng lẽ không phải sao?"
"Tất nhiên không phải rồi." Bách Lý Hồng Trang đáp một cách hiển nhiên.
Lời vừa nói ra, Lăng Vi không khỏi sững sờ, nghi hoặc nhìn Bách Lý Hồng Trang: "Tiểu sư muội, muội nói cái gì?"
"Úc Trần sư huynh chắc chắn không thích Bồ Văn Lệ." Bách Lý Hồng Trang lại lên tiếng.
"Tại sao?"
"Nếu huynh ấy thực sự thích Bồ Văn Lệ, vậy đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, tỷ thấy tại sao huynh ấy lại không ở bên cạnh nàng ta?"
Lăng Vi ngẩn người: "Có thể là trước kia vì bệnh tật quấn thân, nên mới không ở bên nhau."
"Vậy bây giờ bệnh của Úc Trần sư huynh đã khỏi rồi, tại sao họ vẫn chưa ở bên nhau?" Bách Lý Hồng Trang lại hỏi tiếp.
Lăng Vi rơi vào trầm mặc, nghĩ mãi cũng không tìm ra một nguyên nhân khả thi.
"Không biết... có lẽ thời cơ chưa tới?"
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang không nhịn được bật cười: "Nếu sư huynh thật sự thích Bồ Văn Lệ, tình cảm bao năm dồn nén trong đáy lòng, vậy khi bệnh tình khỏi hẳn, chắc chắn huynh ấy sẽ đi tìm Bồ Văn Lệ ngay lập tức.
Đổi lại là tỷ, chẳng lẽ lại không làm vậy sao?"
Lăng Vi ngẫm nghĩ một chút, dường như quả thật là như vậy.
"Cho nên sư huynh không làm thế, thì chỉ có một nguyên nhân."
"Huynh ấy không thích Bồ Văn Lệ."
Lăng Vi sững sờ, trước kia nàng gần như đã khẳng định trong lòng Úc Trần có Bồ Văn Lệ, cũng chính vì thế, nàng mới cảm thấy những phản ứng của Úc Trần trong thời gian này thật kỳ quái, hoàn toàn không phù hợp với tính cách của huynh ấy.
Mà giờ phút này, sau khi nghe tiểu sư muội nói xong, nàng cảm thấy dường như phán đoán trước kia của mình đã sai, hóa ra mọi chuyện không phải như những gì mình đã nghĩ?
"Thật sự là như vậy sao?"
"Tất nhiên rồi."
Bách Lý Hồng Trang bất lực thở dài, càng cảm thấy sư tỷ thật không dễ dàng, vấn đề này bao lâu rồi mà vẫn chưa nhìn thấu, bao nhiêu năm qua thật là khó cho tỷ ấy.
Tuy nhiên, trong tình huống đã đinh ninh rằng sư huynh thích người khác mà vẫn có thể kiên trì lâu như vậy cũng chứng minh được tấm chân tình của nàng.
Bao nhiêu năm qua, thật không dễ dàng gì...
Lăng Vi bị Bách Lý Hồng Trang nói như vậy, đầu óc nhất thời trở nên rối loạn, suýt chút nữa không dám tin.
Vấn đề là khi suy nghĩ kỹ lại, nàng lại cảm thấy những lời tiểu sư muội nói rất có lý, dường như là do chính nàng chưa nghĩ thông suốt.
Tại sao mỗi lần đàm luận những chuyện này với tiểu sư muội, nàng đều phát hiện ra góc nhìn của tiểu sư muội hoàn toàn khác biệt với mình, mà quan trọng nhất là sau khi trò chuyện xong, nàng mới nhận ra mình toàn sai.
Phán đoán bao nhiêu năm qua, chính mình luôn luôn sai?
Đầu óc của nàng rốt cuộc làm bằng gì vậy?
"Cho nên sư tỷ, tỷ đừng dùng thái độ trước kia để đối xử với Úc Trần sư huynh nữa, giữa huynh ấy và Bồ Văn Lệ căn bản không phải là chuyện như tỷ nghĩ.
Nếu còn tiếp tục dùng thái độ như vậy để nhắm vào sư huynh, thì huynh ấy thật đáng thương quá rồi." Bách Lý Hồng Trang khẽ cười nói.
Lăng Vi rơi vào trầm mặc, đối với tình huống mình nhận thức sai lầm suốt nhiều năm, nàng cũng không biết phải xử lý thế nào...
"Vậy sau này ta không đối xử hung dữ với huynh ấy nữa là được chứ gì." Suy tư một hồi lâu, Lăng Vi mới lên tiếng.
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang khẽ cười: "Vậy cũng coi như là có chút tiến bộ rồi. Thực ra muội thấy Úc Trần sư huynh và tỷ rất xứng đôi.
Chỉ cần tỷ nỗ lực một chút, chưa chắc đã không có cơ hội."
"Tiểu sư muội, muội đang nói bậy bạ gì đấy!" Lăng Vi hơi thẹn thùng, lại thở dài nói: "Huynh ấy sẽ không thích ta đâu."
"Tại sao?" Bách Lý Hồng Trang hỏi.