"Văn Lệ, Bách Lý Hồng Trang rõ ràng là nhìn ra ngươi đang bó tay với tình trạng hiện tại nên mới Sư Tử mở miệng lớn như vậy."
Túc Oánh Nhiên đi tới bên cạnh Bồ Văn Lệ, khuôn mặt tròn trịa tràn đầy vẻ phẫn nộ.
"Theo ta thấy, bệnh này chưa chắc chỉ một mình nàng ta có thể chữa khỏi, chi bằng chúng ta tìm người khác xem sao."
Bồ Văn Lệ gật gật đầu, năm vạn linh thạch, đây quả thực là muốn vét sạch toàn bộ số tiền tiết kiệm của nàng.
Có nhiều linh thạch như vậy, hoàn toàn có thể mời không ít người giúp đỡ rồi.
"Bách Lý Hồng Trang thật cho rằng bản thân mình cao quý lắm sao, chẳng lẽ bệnh này chỉ có một mình nàng ta chữa được hay sao?"
Sắc mặt Bồ Văn Lệ khó coi, sở dĩ nàng nghĩ tới Bách Lý Hồng Trang là vì cảm thấy tất cả những chuyện này rất có khả năng chính là do nàng ta gây ra, việc trị liệu chắc cũng không thành vấn đề.
Có Úc Trần và sư huynh Miu Thụy mở lời, nàng ta chắc chắn sẽ đồng ý ngay, đâu cần phải trả thù lao gì chứ?
So với việc tìm người khác chữa trị rồi phải trả thù lao thì tính ra vẫn hời hơn nhiều...
Ai ngờ phản ứng của người phụ nữ này lại nằm ngoài dự đoán của bọn họ, không những mở miệng đòi thù lao, mà vừa mở miệng đã là năm vạn linh thạch, trực tiếp bóp chết hy vọng của bọn họ.
"Bách Lý Hồng Trang sẽ không phải là cố tình không muốn giúp ngươi chữa bệnh, nên mới đưa ra điều kiện quá quắt như vậy chứ?" Túc Oánh Nhiên suy tư nói.
Bồ Văn Lệ cười lạnh, "Chẳng phải nghe nói nàng ta mất trí nhớ, mới tới Vân Lâm Thần Vực không bao lâu sao?
Gần đây ngày nào cũng bán đan dược, chẳng phải là vì trong tay quá túng thiếu hay sao?"
"Vậy nên nàng ta muốn nhân cơ hội này để kiếm một khoản lớn?" Túc Oánh Nhiên lập tức hiểu ra, "Nhưng mà, gần đây ta còn nghe được một tin tức."
"Tin tức gì?"
"Hóa ra Đế công tử là một Trận Pháp Sư rất lợi hại."
Trong mắt Túc Oánh Nhiên lộ ra vẻ hưng phấn, nàng vốn dĩ đã vô cùng tò mò về tình trạng của Đế công tử, cho đến sau khi nghe được tin tức này, lòng ngưỡng mộ lại càng sâu đậm hơn.
Quả nhiên, Đế công tử không phải người bình thường.
"Trận Pháp Sư?"
Ánh mắt Bồ Văn Lệ sáng lên, lần đầu gặp Đế công tử liền cảm thấy khí độ bất phàm, không phải người bình thường, hóa ra chàng ta còn có thân phận như vậy.
"Không chỉ có vậy, còn có một tin truyền tới, nói Bách Lý Hồng Trang là cọp cái, cô nương Bích Nguyệt vì ái mộ Đế công tử nên từng tìm tới chỗ ở của chàng, ai ngờ vừa đụng phải Bách Lý Hồng Trang liền bị mắng cho khóc chạy ra ngoài..."
Túc Oánh Nhiên tặc lưỡi lắc đầu, "Ta thấy Bách Lý Hồng Trang cũng chỉ có thể dùng thủ đoạn như vậy mới khiến Đế công tử ở lại bên cạnh nàng ta."
"Cọp cái?"
Sau khi nghe được cách gọi này, biểu cảm của Bồ Văn Lệ lại hơi thay đổi, lúc đó ở Quỳnh Hoa Tiên Phủ, ánh mắt của Đế công tử đến tận bây giờ nàng vẫn không thể nào quên được, thực sự quá đáng sợ.
Đó rõ ràng không phải là ánh mắt khi sợ hãi Bách Lý Hồng Trang, mà là sự quan tâm xuất phát từ tận đáy lòng.
"Mọi người đều nói như vậy mà." Túc Oánh Nhiên nói, "Dung mạo của Đế công tử ngươi cũng biết rồi đấy, cộng thêm trận thuật của chàng ta, mấy ngày nay số cô nương ái mộ chàng ta nhiều không đếm xuể.
Tuy nhiên kể từ sau chuyện của cô nương Bích Nguyệt, cái danh cọp cái của Bách Lý Hồng Trang đã truyền đi khắp nơi, thế nên cũng chẳng còn ai làm như vậy nữa."
Bồ Văn Lệ rơi vào trầm mặc, tin tức tuy là như vậy, nhưng nàng cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, chỉ cảm thấy có lẽ không phải như vậy...
"Đừng nghĩ mấy chuyện này nữa, chúng ta phải nghĩ xem còn có người nào có thể chữa khỏi bệnh của ta."
Bồ Văn Lệ hoàn hồn lại, nàng thực sự không chịu nổi bản thân mình lúc này, nàng đã tìm sư phụ xem qua rồi, nhưng dù có dùng đan dược cũng không có chút tác dụng nào, căn bản là không thể chữa khỏi căn bệnh này.