"Chúng ta sắp bỏ lỡ điều gì sao?" Bách Lý Hồng Trang khẽ cười nói.
Nghe tiếng nói này, Ôn Tử Nhiên và những người khác đều quay đầu lại. Sau khi nhìn thấy hai người đang thong thả đi tới, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
"Các cậu cuối cùng cũng đến rồi, chúng tôi vẫn luôn chờ các cậu đấy."
Đế Bắc Thần bước đến bên cạnh mọi người, hỏi: "Các cậu phát hiện ra cái gì?"
"Bắc Thần, chuyện này nói ra thì dài lắm." Ôn Tử Nhiên một tay khoác vai Đế Bắc Thần, vẻ mặt đắc ý kia rõ ràng viết đầy hai chữ — cầu khen.
"Lúc trước kết giới vừa mới tu sửa, rất nhiều nơi vẫn chưa ổn định lại, mấy người chúng tôi vẫn luôn ở đó rèn luyện, nghĩ rằng sẽ nâng cao tu vi hơn một chút, cậu cũng biết tình hình hiện tại của chúng tôi..."
Đế Bắc Thần: "Nói trọng điểm đi."
"Khụ khụ." Ôn Tử Nhiên hắng giọng một cái, lược bỏ đoạn tự khoe khoang của mình, nói: "Chúng tôi vô tình rơi vào Lục phẩm vực, hình như rơi ngay trước một cái hang ổ."
"Quan trọng nhất là, chúng tôi cảm nhận được nguồn năng lượng cực kỳ nồng đậm từ trong hang ổ đó, tôi dám cam đoan, đó tuyệt đối là thứ tốt!"
Bách Lý Hồng Trang hơi kinh ngạc: "Các cậu rơi vào Lục phẩm vực, vậy không gặp nguy hiểm sao?"
"Tất nhiên là gặp nguy hiểm rồi, trong hang ổ đó có một con yêu vật vô cùng lợi hại. Nhưng còn chưa đợi chúng tôi nhìn rõ tình hình, kết giới bỗng biến động, chúng tôi liền trở về Tam phẩm vực rồi."
"Tôi cảm thấy đó tuyệt đối là một bảo bối ghê gớm, chỉ cần chúng tôi có thể lấy được, thực lực nhất định sẽ tăng lên rất nhiều."
Ôn Tử Nhiên vẻ mặt nghiêm túc, đáy mắt tràn đầy vẻ thèm thuồng. Bây giờ không có gì có sức hấp dẫn hơn việc nâng cao thực lực.
Cậu ta thực sự bị đả kích rồi, dù có liều mạng tu luyện thế nào, khoảng cách thực lực giữa mình và Bắc Thần vẫn ngày càng lớn.
Đây chính là cơ hội!
"Vậy bây giờ tình hình thế nào rồi?"
"Chúng tôi đã báo tin này cho Viện trưởng, Viện trưởng và các vị ấy đang thám hiểm trong Lục phẩm vực, tạm thời vẫn chưa tìm được địa điểm chính xác." Ôn Tử Nhiên đáp.
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang cũng đã hiểu rõ.
Tuy chiến trường yêu vật bị chia thành vài khu vực, nhưng trên thực tế, khu vực có phẩm cấp càng cao thì phạm vi càng lớn.
Phạm vi của Lục phẩm vực này lớn hơn Tam phẩm vực gấp mấy lần, muốn tìm ra nơi mà họ cảm ứng được trước đó từ trong này, thì không phải một sớm một chiều là có thể tìm thấy.
"Ban đầu thì cũng không gấp lắm, nhưng sau đó chúng tôi nhận được tin tức, hình như không chỉ có chúng tôi phát hiện ra nơi đó."
Ôn Tử Nhiên nhíu mày, trên gương mặt nhuốm một tia phức tạp.
"Các cậu cũng biết đấy, đến Lục phẩm vực, chúng ta thông với các thành trì khác, thậm chí có thể trực tiếp đến các đại châu khác, chỉ là khoảng cách khá xa mà thôi."
"Tin tức này chúng tôi cũng nghe được từ miệng những tu luyện giả của thành trì khác. Thế nhưng đến tận bây giờ chúng tôi vẫn chưa tìm được địa điểm chính xác, đối với chúng tôi mà nói thì đây không phải là tin tốt gì." Bách Lý Ngôn Triệt nói.
Nếu không phải họ tình cờ rơi ngay trước hang ổ đó, e là sẽ bỏ lỡ mất rồi...
"Tu vi của chúng tôi không cao, cũng không dám đi tìm kiếm cùng, nếu không một khi đụng phải nguy hiểm lại phải làm phiền Viện trưởng bảo vệ."
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía không xa. Tuy thực lực của nàng chưa đạt tới Lục phẩm cảnh, nhưng chỉ cần cẩn thận một chút, chắc là sẽ không thành vấn đề...
Tuy nhiên, lúc này ánh mắt nàng lại rơi trên người Thái Danh Thù và Lý Thụy Dương đang ở không xa.
"Hai người quay về từ lúc nào vậy?"
Thái Danh Thù và người kia cũng cười tủm tỉm đi tới: "Hôm qua mới tới."