Thái độ trong câu nói này đã cực kỳ rõ ràng, ý muốn nói là hoàn toàn đứng về phía bọn họ.
Một khi bọn họ không giải quyết được Liễu Hoành Xương, Dương tông sư cũng sẽ lựa chọn cùng ra tay.
“Đêm nay đến đây chắc chắn không chỉ có một mình Liễu Hoành Xương, còn có thêm hai kẻ không có mắt khác nữa.” Đế Bắc Thần chậm rãi phân tích.
Hôm nay tuy hắn vẫn luôn ở trên đài tỉ thí, nhưng vẫn luôn chú ý đến Liễu Hoành Xương.
Ba người bọn họ trao đổi vô cùng kín đáo, nhưng chỉ cần là trò chuyện, cuối cùng vẫn sẽ lộ ra chút manh mối, hắn đương nhiên không bỏ lỡ.
Hiện tại chỉ có thể biết được ba người này, còn về việc có người khác nữa hay không thì tạm thời không dễ xác định.
Trên mặt Dương tông sư chậm rãi lộ ra nụ cười: “Nhóc con, có biết tại sao hôm nay lão phu lại sắp xếp các ngươi ở tửu lâu này không?”
“Tại sao ạ?”
“Nơi này toàn là những tông sư đức cao vọng trọng ở, hơn nữa nơi đây cách công hội trận pháp sư rất gần. Nếu như không đối phó được thì hãy nghĩ cách tạo ra động tĩnh, lão phu sẽ phối hợp với các ngươi.”
Trên mặt Dương tông sư lộ ra nụ cười đắc ý: “Đôi khi, loại phiền phức này căn bản không cần phải tự mình ra tay.”
Hai tên nhóc này vẫn còn quá non nớt, chuyện gì cũng nghĩ đến việc tự mình làm.
Có thời gian này chi bằng dạy mọi người thêm chút trận thuật, mấy kẻ không có mắt này cứ trực tiếp để mọi người ra tay chẳng phải tốt sao, không thể để mọi người học tập vô ích mà không làm gì được...
Bách Lý Hồng Trang kinh ngạc nhìn Dương tông sư, suy nghĩ của bọn họ quả thực là trùng hợp...
Lúc trước khi nhìn thấy Liễu Hoành Xương ở chiến trường yêu vật, nàng đã muốn giải quyết hắn cho xong chuyện, nhưng trong dịp hôm nay, tên này liên tiếp gây sự, nàng cũng không tránh khỏi nổi giận.
Trong hoàn cảnh hôm nay, chỉ cần bọn họ dùng chút thủ đoạn là có thể dẫn dụ tất cả mọi người đến đây.
Liễu Hoành Xương với tư cách là một trận pháp sư, làm ầm ĩ như vậy, dù hôm nay hắn không chết, thì sau này cũng hoàn toàn không thể đứng vững trong công hội trận pháp sư, thậm chí ngay cả Liễu gia cũng sẽ bị liên lụy...
“Được rồi, ta về trước đây, các ngươi nghỉ ngơi cho tốt.”
Dương tông sư mỉm cười nhìn hai người, phất phất tay: “Nhớ kỹ đấy nhé.”
Nhìn thấy Dương tông sư rời đi, Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần cũng nhìn nhau mỉm cười.
“Dương tông sư này thật đúng là hợp ý ta!” Tiểu Hắc vẻ mặt đắc ý, “Chủ nhân, ba tên xui xẻo kia e là còn không biết chúng ta đã sớm nhìn thấu bọn họ, đang nghĩ cách thừa cơ ra tay đấy?”
Tiểu Bạch cũng nhảy ra: “Nghĩ kỹ lại thì, ba tên kia chỉ cần không phải kẻ ngốc, chắc chắn sẽ biết sự nguy hiểm khi ra tay ở nơi này không hề nhỏ, bọn chúng thực sự dám ra tay sao?”
“Liễu Hoành Xương đã hận chúng ta thấu xương, chắc chắn sẽ tìm cách ra tay.” Bách Lý Hồng Trang nhếch môi, “Chỉ là hắn chắc chắn không dám gây ra động tĩnh quá lớn, cho nên mười phần là sẽ dùng thủ đoạn khác.”
“Thủ đoạn khác?” Tiểu Hắc có chút không hiểu.
“Khiêu chiến trực diện, tên này e là không có lá gan đó, cho nên cách này chỉ còn lại một.” Bách Lý Hồng Trang nheo đôi phượng nhãn, “Hạ độc.”
“Hạ độc?” Tiểu Bạch trừng to mắt, hạ độc với nữ chủ nhân, đây chẳng phải là múa rìu qua mắt thợ sao?
Tuy nhiên, suy nghĩ kỹ lại thì Liễu Hoành Xương dường như thực sự không biết thân phận độc sư của chủ nhân nhà mình, đương nhiên nghĩ đến biện pháp này cũng chẳng có gì lạ.
Trên mặt Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đều lộ ra nụ cười thú vị, xem ra tối nay thực sự có kịch hay để xem rồi, e là còn là một vở kịch lớn nữa!
“Tiểu Hắc, Tiểu Bạch, lát nữa còn có nhiệm vụ giao cho hai ngươi đi làm.” Bách Lý Hồng Trang cười nói, “Thông báo tin tức.”