Tình huống này quả thực cũng nằm ngoài dự liệu của Đổng tông sư, tuy nhiên, ông cũng không quá mức xoắn xuýt về điểm này, chỉ khẽ gật đầu với Đổng Y Nam.
Thấy vậy, dù Đổng Y Nam vẫn cảm thấy cạn lời với phương thức này, thậm chí còn cho rằng liệu có phải Ngô tông sư đang nhân cơ hội này để bày tỏ sự bất mãn với cô ta hay không.
Tuy nhiên, đã Đế Bắc Thần và Bách Lý Hồng Trang đều không có ý kiến gì, vậy thì cô ta có gì phải sợ?
Chẳng lẽ cô ta lại thua hai người này sao?
Trước đó cô ta đã nghe nói, Đế Bắc Thần và Bách Lý Hồng Trang ở Thiên Hành Châu không có bối cảnh gì, chỉ là những tu luyện giả phi thăng từ các vị diện khác mà thôi.
Sở dĩ được Dương tông sư và những người khác coi trọng, chẳng qua cũng chỉ là do bọn họ mèo mù vớ cá rán, tình cờ nhìn thấy một cách giải quyết trận pháp trong kết giới mà thôi.
Chỉ vì điểm này mà tâng bốc bọn họ thành thiên tài trận pháp sư lợi hại tột cùng, quả thực là có chút buồn cười.
Cô ta quay đầu nhìn về phía Bách Lý Hồng Trang, chỉ thấy Bách Lý Hồng Trang sắc mặt bình tĩnh, dường như căn bản không hề để tâm đến phương thức so tài này, không khỏi nheo mắt lại.
“Bây giờ giả vờ thản nhiên thì có ích gì? Lát nữa đề bài không trả lời được, chẳng phải sẽ thành trò cười sao?”
Nghe thấy giọng điệu mỉa mai này, Mộ Chỉ Tình nhàn nhạt liếc nhìn Đổng Y Nam một cái, “Ít nhất còn tốt hơn kẻ chưa bắt đầu so tài đã tự định sẵn mình không trả lời được.”
Sắc mặt Đổng Y Nam tái mét, “Ngươi…”
“Vòng so tài thứ nhất, bắt đầu!”
Giọng nói của Ngô tông sư chợt vang lên, Bách Lý Hồng Trang đã phớt lờ Đổng Y Nam, nhanh chóng bắt đầu trả lời các câu hỏi.
Địa điểm khảo hạch nơi hai mươi người đang ngồi được bao phủ bởi một tầng cấm chế vô cùng mạnh mẽ, không cho phép truyền âm, cho dù là cao thủ lợi hại đến đâu, trong môi trường như thế này cũng không thể chỉ điểm cho những người trẻ tuổi đang khảo hạch bên trong.
Nhìn những đề bài trước mắt, Bách Lý Hồng Trang không thể không thừa nhận, đề bài này có thể nói là cực kỳ hóc búa, những điểm cần khảo hạch cũng rất nhiều.
Mười câu hỏi, quả thực cần phải tốn không ít thời gian.
Gần đây trình độ trận thuật của nàng đã có sự tiến bộ nhất định, cho nên những đề bài này tuy phức tạp, nhưng chỉ cần suy nghĩ cẩn thận thì vẫn có thể đưa ra đáp án.
Địa điểm khảo hạch rơi vào yên tĩnh, ngoại trừ tiếng ma sát giữa đầu bút và giấy, thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác.
Hầu như mỗi một trận pháp sư trẻ tuổi đều đang nhanh chóng viết đáp án, chỉ có điều, những câu hỏi này càng về sau càng khó trả lời.
Khi hương đã cháy được một nửa, đã có không ít người dừng bút bắt đầu trầm tư suy nghĩ, cân nhắc xem đề bài này rốt cuộc nên trả lời thế nào.
Tuy nhiên, ngay lúc mọi người vẫn còn đang nghiêm túc suy nghĩ, thì một trong những bóng người lại vô cùng bắt mắt.
Bởi vì, mọi người chú ý thấy trong đám thiên tài trận pháp sư đang khảo hạch, có một nam tử đột nhiên dừng bút, đặt bài thi sang một bên, dáng vẻ khí định thần nhàn đó… rõ ràng là đã làm xong?
Nhìn thấy phản ứng này, biểu cảm của Ngô tông sư và những người khác cũng trở nên vô cùng quỷ dị.
Đề bài này do bọn họ ra, đương nhiên cũng hiểu rõ đề bài này khó khăn đến mức nào, bất kể thế nào đi nữa, đều không phải là đề bài có thể dễ dàng trả lời được.
Trong thời gian ngắn như vậy, cho dù là chính họ trả lời, e là cũng chưa chắc đã trả lời xong.
Người thanh niên này… rốt cuộc là tình huống gì vậy?
Đổng Y Nam đương nhiên cũng chú ý tới hành động của Đế Bắc Thần, không khỏi hừ lạnh một tiếng, nói: “Háo danh cầu sủng!”
Tên này rõ ràng là không trả lời được, nên dứt khoát bỏ cuộc, vậy mà còn bày ra bộ dạng bản thân rất giỏi giang, thật nực cười!
Chẳng lẽ… lát nữa không bị vạch trần sao?