“Vì sao lại không thấy Bắc Thần?”
Dương Thấm Tuyết cũng cẩn thận tìm kiếm một phen, sắc mặt trở nên phức tạp: “Hình như đúng là không có Bắc Thần, lẽ nào Hồng Trang vẫn chưa tìm thấy chàng?”
“Lần truyền tống này thật sự rất kỳ lạ.” Dương Lăng Phong thở dài một tiếng: “Rõ ràng là truyền tống cùng nhau, theo lý mà nói thì nên xuất hiện ở cùng một nơi mới phải, thế mà sao lại xuất hiện ở những nơi khác nhau được chứ.”
“Tình huống có thể xảy ra ở bí cảnh ngẫu nhiên thực sự quá nhiều, chuyện này ngay cả lão cha cũng sợ là không làm rõ được.”
“Dù sao thì, tìm được Hồng Trang cũng coi như là tốt rồi.”
Trong lòng Dương Thấm Tuyết có thêm một chút an ủi, ít nhất ba người họ đã có thể gặp mặt, nghĩ đến việc tìm thấy Bắc Thần hẳn cũng sẽ nhanh thôi.
“Muội xem, yêu thú bên cạnh Hồng Trang hình như rất quan tâm đến nàng ấy.”
“Đúng vậy thật.” Ánh mắt Dương Thấm Tuyết sáng lên, con sư tử kia nguyện ý để Hồng Trang ngồi trên lưng nó, từ điểm này liền có thể nhìn ra được.
Huống chi sau khi rơi xuống đất, mấy con yêu thú bên cạnh đều vây quanh Hồng Trang, bộ dáng đó giống hệt như đang bảo vệ một bảo vật vậy.
“Người với người so với nhau tức chết người, Hồng Trang một mình đơn thương độc mã ở đó, còn để cho nhiều yêu thú bảo vệ nàng như vậy.”
Dương Lăng Phong nhìn nhìn Dương Thấm Tuyết rồi lại nhìn chính mình: “Hai chúng ta bị bắt đến đây làm cu li, khoảng cách này cũng quá lớn rồi……”
Dương Thấm Tuyết: “……” Không nói ra thì huynh chết chắc à!
Cho đến khi đám yêu thú đều chỉnh đốn xong xuôi mới bắt đầu lũ lượt đi về phía trước, Bách Lý Hồng Trang cũng chú ý tới đám yêu thú ở bờ sông bên kia.
Khoảng cách giữa các yêu thú không lớn, chỉ là từ ánh mắt của những yêu thú kia, nàng liền có thể nhìn ra khí tức hung lệ đó.
Con cáo nói không sai, yêu thú ở bên này tranh đấu khá nhiều, cho nên tính tình cũng bạo liệt hơn một chút.
Cũng may yêu thú bên phía các nàng ngoại trừ tộc Vượn ra thì những yêu thú khác cơ bản đều mặc y phục màu đỏ, ngược lại cũng rất dễ phân biệt.
Đám yêu thú sau khi gặp mặt liền trực tiếp dừng lại ở bãi đất trống phía trước, Bách Lý Hồng Trang lúc này mới chú ý tới nơi này hẳn là địa điểm gặp mặt được chuẩn bị chuyên biệt, cây cối xung quanh đều đã được dời đi san bằng, chỉ còn lại bãi cỏ xanh mướt.
Yêu thú hai bên đều tỏ ra vẻ mặt bằng mặt không bằng lòng, Bách Lý Hồng Trang nhìn ba gã bên cạnh mình, hoàn toàn là bộ dáng cười như không cười, có thể thấy đối với yêu thú bên này hoàn toàn không có chút hảo cảm nào.
Trong yêu thú hai bên đều có bậc đức cao vọng trọng, cho nên việc giao thiệp về Thánh Linh Quả cũng hoàn toàn là do bọn chúng thương lượng với nhau.
Tuy rằng ba trăm năm Thánh Linh Quả mới chín một lần, nhưng trước kia cũng từng có không ít lần thảo luận, cho nên lần thương lượng này cũng không hề phức tạp, điều duy nhất cần thảo luận chính là hai bên mỗi bên phái bao nhiêu yêu thú cùng đi.
Bách Lý Hồng Trang rất có hứng thú với Thánh Linh Quả, nhưng lại không có hứng thú với việc hai bên thương lượng này.
Dù sao với thực lực của nàng thì ở giữa đám yêu thú này hoàn toàn là sự tồn tại có thể bỏ qua, cho dù có thực sự đưa ra ý kiến cũng chẳng có tác dụng gì, cho nên từ lúc đến đây mục đích của nàng vẫn luôn là tìm kiếm nhân tộc mà đám yêu thú đối phương nhắc tới.
“Tiểu Hắc, ngươi đi tìm xung quanh xem sao.”
Bách Lý Hồng Trang chú ý thấy xung quanh ngoại trừ yêu thú ra thì căn bản không thấy bóng dáng của Bắc Thần đâu, chỉ có thể phái Tiểu Hắc ra ngoài tìm trước.
Nếu có thể nhân cơ hội này trước khi chuyện xảy ra mà cứu được Bắc Thần bọn họ đi, thì không nghi ngờ gì là tốt nhất, như vậy cũng không cần lo lắng về khả năng bị vạch trần.
“Chủ nhân, cứ giao cho ta!” Tiểu Hắc nghiêm túc gật đầu.
“Chú ý đừng để yêu thú khác phát hiện, một khi bị phát hiện thì lập tức kêu cứu.”