Dương Thấm Tuyết và Dương Lăng Phong bị canh giữ ở một bên. Bởi vì hai người họ là nhân tộc dùng để khoe khoang trong ngày hôm nay, cho nên đám yêu thú này canh giữ rất chặt, lo rằng nếu họ chạy thoát sẽ khiến chúng mất mặt trước mặt yêu thú ở bờ sông bên kia.
Vì thế, giờ phút này họ đành đứng bên bờ sông, nhìn ra cảnh tượng ở bờ sông đối diện.
Rõ ràng trước đó họ còn nghe đám yêu thú này nói rằng sau khi yêu thú ở bờ đối diện tới, nhất định phải cho chúng biết tay, để chúng thấy sự nâng cao thực lực sau bao năm không gặp.
Ba câu hai lời đều lộ ra vẻ căng thẳng, vậy mà, khi một mảng sắc đỏ rực xuất hiện ở bờ đối diện, những kẻ này dường như đã quên hết những lời tuyên bố hùng hồn trước đó, toàn bộ sự chú ý đều dồn cả vào y phục của đối phương.
Các người cũng quá là mau thay đổi rồi đấy!
"Ta xem như hiểu rõ rồi, những yêu thú này tuy thực lực rất mạnh, nhưng đường lối tư duy quả thực rất đơn giản."
Dương Lăng Phong nhướng mày, trước đây hắn vẫn luôn không chú ý tới điểm này, chỉ cảm thấy đám yêu thú này hung thần ác sát, đến mức nói một câu cũng sợ bị chúng nấu lên ăn thịt, hôm nay nhìn thử mới thấy những kẻ này cũng chẳng đáng sợ đến thế.
"Yêu thú là yêu thú, suy nghĩ đương nhiên không thể phức tạp bằng nhân tộc." Trong mắt Dương Thấm Tuyết lộ ra một tia cảm khái.
"Nhưng đám yêu thú này cũng coi như khéo tay, ta thấy y phục này may rất vừa vặn, nhìn qua lại thấy rất thú vị."
Dương Lăng Phong khẽ cười, cảnh tượng kiểu này quả thực ngày thường chưa từng thấy.
"Đám người Viên tộc tới rồi!"
Một con yêu thú đột nhiên chú ý tới đội ngũ ở đằng xa, lập tức cất tiếng hô lớn.
Bách Lý Hồng Trang lúc này mới xoay mắt nhìn sang một bên, chỉ thấy một đội ngũ hùng hậu đang đi tới.
Thể hình của Viên tộc cũng vô cùng to lớn, khác với những yêu thú khác, chúng đều đi bằng hai chân.
Bách Lý Hồng Trang nhìn đủ loại Viên tộc phía trước, trong lòng cảm thán, lần này xem như đã nhìn đủ các chủng loại Viên tộc rồi.
Trong số đó, nàng phát hiện ngoài một vài Viên tộc thể hình cao lớn ra, còn có một số Viên tộc thể hình cũng không quá cao lớn, ngoại trừ lông trên mặt ra thì lại khá giống với nàng.
"Chủ nhân, con Trường Tý Ma Viên kia đang ở trung tâm kìa." Tiểu Hắc mắt sắc phát hiện ra Trường Tý Ma Viên, chú ý tới kẻ này cũng đang nhìn đông ngó tây, e rằng đang tìm họ, nó cũng lập tức quay đầu lại.
Bách Lý Hồng Trang lặng lẽ liếc nhìn, quả nhiên, Trường Tý Ma Viên đang mang một gương mặt khó ở, mơ hồ còn lộ ra vài phần sát khí.
Rất rõ ràng, kẻ này muốn gỡ lại một bàn trong ngày hôm nay.
"Cẩn thận một chút, tốt nhất đừng để kẻ này chú ý tới."
Bách Lý Hồng Trang hạ thấp giọng. Đội ngũ hôm nay có thể nói là vô cùng hùng hậu, hơn nữa rất nhiều yêu thú có hình thể to lớn, nàng trà trộn vào trong này căn bản không gây chú ý.
"Trường Tý Ma Viên, có phải ngươi đang tìm tên gia hỏa màu trắng kia không? Chúng ta ở đây nè!"
Đại Bằng Điểu vừa chú ý tới Trường Tý Ma Viên, lập tức dâng trào đấu chí, kẻ này thật sự là nhìn một lần lại muốn đánh một lần.
Tiếng gọi này lập tức thu hút sự chú ý của Trường Tý Ma Viên, theo đó ánh mắt cũng rơi trên người Bách Lý Hồng Trang ở bên cạnh Đại Bằng Điểu.
Bách Lý Hồng Trang: "..."
Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo, câu nói này được thể hiện rõ nét trên người Đại Bằng Điểu.
Bách Lý Hồng Trang đỡ trán, sao nàng có thể quên mất mình còn có mấy tên đồng đội như heo này chứ...
Sư tử cũng ngẩng đầu lên: "Nhìn cái gì mà nhìn! Có phải ngươi lại muốn bị đánh nữa không!"