“Bình thường bị đám gia hỏa này coi như khỉ đột mà nhìn cũng đành thôi, chúng nó vậy mà còn gọi cả yêu thú ở bờ sông bên kia tới xem chúng ta, thật là không thể nhẫn nhịn, không thể bị nhục nhã như vậy!”
Dương Lăng Phong hoàn toàn cạn lời, lời này là hắn nghe được từ miệng yêu thú vài ngày trước.
Nơi này hình như chưa từng xuất hiện nhân tộc, cho nên khi bọn họ bị phát hiện, những yêu thú này liền lộ ra vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.
Khoảng thời gian này, hắn cảm thấy tất cả yêu thú trong vùng đất này gần như đều đã chạy tới ngắm nhìn bọn họ rồi.
Không chỉ có vậy, hắn thậm chí cảm thấy sở dĩ những yêu thú này vẫn luôn không động thủ với bọn họ, không phải vì bọn họ là phu phen miễn phí, mà là vì chưa từng thấy bộ dạng của bọn họ như thế này, có thể đem ra khoe khoang.
Đây không phải sao… khoe khoang xong ở vùng này, bây giờ lại muốn đi tới vùng đất khác để khoe khoang tiếp.
“Nói đi cũng phải nói lại, Bắc Thần và Hồng Trang không ở cùng một chỗ với chúng ta.”
“Chúng ta gặp phải tình huống như thế này, cảnh ngộ của bọn họ rất có thể cũng tương tự, tại sao chúng ta lại không nghe thấy tin tức về nhân tộc truyền đến từ nơi khác?”
Dương Thấm Tuyết lộ vẻ nghi hoặc, tâm trạng của cô cũng vô cùng phức tạp. Một mặt muốn nghe thấy tin tức như vậy để xác định sự an toàn của Bắc Thần và những người khác, mặt khác lại không hy vọng nghe thấy, bởi vì cảnh ngộ như vậy thực sự quá thê thảm.
“Có khi nào là vận may của bọn họ tốt hơn, không đụng phải những yêu thú này không?”
Vừa nói dứt lời, ngay cả bản thân Dương Lăng Phong cũng cảm thấy không thể nào.
Vùng đất này gần như ở đầy yêu thú, cứ cách một khoảng cách lại là nơi ở của yêu thú.
Chỉ cần Bắc Thần truyền tống tới đây cùng bọn họ, thì không có khả năng không đụng phải yêu thú khác.
“Vậy đây là chuyện thế nào?” Dương Lăng Phong sắc mặt thay đổi, “Chẳng lẽ là do hai chúng ta quá ngu ngốc, cho nên mới bị những yêu thú này đối xử như vậy?”
Dương Thấm Tuyết: “…”
Ban đầu cô còn lo lắng Bắc Thần và những người khác gặp nguy hiểm, sau khi nghe Dương Lăng Phong nói như vậy, nỗi lo lắng của cô ngược lại tan biến đi vài phần.
Đúng thật, Bắc Thần và những người khác vốn dĩ rất thông minh, nghĩ chắc hẳn dù gặp phải tình huống thế nào cũng đều có khả năng hóa nguy thành an.
Dương Lăng Phong càng nghĩ càng cảm thấy suy nghĩ của mình rất đúng: “Nhất định là cách xử lý của hai chúng ta có vấn đề, biết đâu Bắc Thần bọn họ đã sớm hòa nhập với yêu thú rồi, chỉ có hai chúng ta ngu ngốc như vậy, mới rơi vào bước đường này…”
“Nếu thật sự là như vậy, thì tin tức nhân tộc xuất hiện truyền đi, Hồng Trang bọn họ chắc chắn sẽ biết là chúng ta.”
Đôi mắt Dương Thấm Tuyết sáng lên, đây quả là một cơ hội tốt, biết đâu còn có thể nhờ vào đây mà giải cứu bọn họ ra khỏi chỗ này.
“Vậy chúng ta có phải quá mất mặt rồi không?”
Dương Lăng Phong vẻ mặt do dự, dù sao thì tuổi tác bọn họ cũng lớn hơn Bắc Thần và những người khác, nhớ ngày trước khi xuất phát bọn họ còn thề thốt nói muốn chăm sóc tốt cho Bắc Thần và Hồng Trang, bây giờ lại phải cần bọn họ tới cứu…
Sắc mặt Dương Thấm Tuyết cũng thoáng hiện lên một tia không tự nhiên: “Vậy cũng hết cách rồi, mất mặt còn hơn là tiếp tục ở lại chỗ này…”
Điều duy nhất cô cảm thấy may mắn lúc này là Bạch Thanh Lê không đi rèn luyện cùng bọn họ, bằng không một khi nhìn thấy cảnh ngộ của hai người bọn họ, thì sau này thật sự không còn mặt mũi nào để nhìn người khác nữa.
“Muội nói cũng đúng.” Dương Lăng Phong gật gật đầu, sắc mặt thêm một phần nghiêm túc, giây tiếp theo, hắn lập tức gào lên với bộ dạng mếu máo: “Bắc Thần, Hồng Trang, mau tới cứu chúng ta đi!”
Dương Thấm Tuyết: “…” Rốt cuộc tại sao mình lại có người đệ đệ như thế này, lão cha ơi…