Tiền Nhiệm Vô Song

Lượt đọc: 4063 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 189
Diễn xuất bản sắc

❊ ❊ ❊

“Xong xuôi rồi?” Lâm Uyên không còn lời nào để nói, chỉ có thể “ừ” một tiếng.

“Haiz!” La Khang An thở dài một tiếng, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Lâm Uyên thản nhiên nói: “Cậu làm càn ở chỗ quảng cáo như vậy, có ổn không?”

La Khang An: “Cứ xem kết quả đi, làm càn không ổn thì làm cho nghiêm túc, làm việc sao có thể không có sơ hở. Nếu cô ta không nể mặt tôi, trừ khi dám đảm bảo chuyện họ làm trên thị tấn là hoàn mỹ tuyệt đối, nếu không tôi không tin mình không bới ra được vấn đề. Có bản lĩnh thì đá tôi ra khỏi bộ phận quảng cáo Tần thị đi.”

Chu Lị cầm điện thoại cũng có chút mơ hồ, bị La Khang An làm cho choáng váng, đang tự vấn lại bản thân vừa nói cái gì.

Tấn Kiêu đến gần bàn làm việc của cô, hỏi: “Sao vậy, tên La Khang An đó cố ý làm khó em à?”

Chu Lị hơi không nắm chắc, “Anh ta hình như hiểu lầm ý của em.”

Tấn Kiêu: “Có nghiêm trọng không?”

Chu Lị lắc đầu, muốn gọi lại điện thoại để trao đổi thêm, nhưng cuối cùng vẫn đặt xuống.

Cô đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn cổng lớn bên ngoài thị tấn, La Khang An nói tan làm sẽ qua đây, cũng không biết là nói tùy tiện, hay là thật sự muốn tới.

Sau một lúc suy nghĩ, cô lại trở về bàn làm việc, mở lại ý kiến sửa đổi trên văn bản ra xem, trù tính xem nên trao đổi với La Khang An thế nào về những ý kiến trên.

Từ những ý kiến này có thể thấy, La Khang An thật sự không hiểu nghề, nếu cứ nhất quyết gây khó dễ, cô cũng không phải là không có cách. Chưa nói đến quan hệ với thành chủ, cô và Tần Nghi cũng rất quen thuộc, quan hệ cũng không tệ.

Chỉ là chuyện không phải làm như vậy, vì loại chuyện này mà khiến thành chủ lên tiếng thì quá bé xé ra to. Chuyện chưa hề thương lượng mà đã để thành chủ mở miệng như vậy là không ổn.

Vì chuyện này mà đi kinh động Tần Nghi, lại sẽ khiến Tần Nghi nghĩ thế nào? Phó hội trưởng Tần thị đưa ra ý kiến không được sao? Cảm thấy không hợp lý thì có thể trao đổi mà, ngay cả trao đổi cũng không trao đổi đã tìm Tần Nghi, đúng là không ổn.

Điều khiến cô hơi tức giận là, thông qua giám sát, cô hoàn toàn có lý do để nghi ngờ người thắng thầu không phải La Khang An. Tên chuyên đi lừa đảo thế này lại trở thành Phó hội trưởng Tần thị, bây giờ còn quản lý đến cả thị tấn Khuyết Thành.

Thế nhưng một số việc cô không có bằng chứng, dù có giám sát cũng chỉ là sự nghi ngờ của cô, huống chi giám sát đã biến mất.

Đáng tiếc là cô lại khó mà nói ra việc mình từng lén cài đặt giám sát trong Cự Linh Thần của Tần thị.

Bị La Khang An làm cho như vậy, khiến cô đi làm cũng không còn tâm trí xử lý việc khác, cứ mãi nghiên cứu ý kiến sửa đổi trên văn bản, cân nhắc xem nên thương lượng thế nào.

Nghiên cứu văn bản một hồi, lại đứng dậy nhìn về hướng cổng lớn, cũng không biết La Khang An có thực sự tới hay không, cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Cứ thế kéo đến giờ tan làm, một hàng xe chạy tới, La Khang An thực sự tới rồi.

Lâm Uyên cũng tới, đi theo La Khang An xuống xe, trong tay Lâm Uyên còn cầm một bó hoa tươi.

Động tĩnh này kinh động không ít nhân viên trong lầu nhìn ra ngoài, xem phô trương đoàn xe của Phó hội trưởng Tần thị.

Chu Lị cũng vội vã từ trong lầu đi ra, bắt tay với La Khang An, nói những lời nhiệt tình, đại diện thị tấn Khuyết Thành chào mừng sự đến thăm của Phó hội trưởng Tần thị, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Lâm Uyên.

Sau khi bắt tay, La Khang An đưa tay sang một bên, Lâm Uyên lập tức đưa hoa tươi cho hắn, La Khang An hai tay nâng bó hoa dâng tặng Chu Lị.

Tấn Kiêu đi theo bên cạnh Chu Lị như hình với bóng, cảnh giác nhìn chằm chằm động tác tặng hoa của La Khang An.

Mà Lâm Uyên thì đang nhìn chằm chằm phản ứng của Tấn Kiêu, Tấn Kiêu dường như có phát giác, ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của Lâm Uyên, hai người đều là kiểu người trên mặt không có quá nhiều biểu cảm.

Đối mặt với bó hoa tươi La Khang An đầy thành kính đưa tới, Chu Lị thật sự có chút dở khóc dở cười, thịnh tình khó chối, không tiện bác mặt mũi La Khang An, đành phải cảm ơn nhận lấy, rồi xoay người mời La Khang An vào bên trong thị tấn tham quan.

La Khang An nhìn quanh một chút rồi nói: “Thời gian không còn sớm, tham quan thì thôi vậy, sau này còn nhiều thời gian.” Xoay người đưa tay mời Chu Lị lên xe.

Chu Lị nhìn xe sang của hắn, liếc qua đãi ngộ đoàn xe của hắn, mời hắn chờ một chút, vội vã quay lại trong lầu, lấy túi xách của mình, còn không quên cầm theo phần văn bản sửa đổi đó, mới dưới sự mời gọi nhiệt tình của La Khang An chui vào trong xe của La Khang An, hai người ngồi cạnh nhau cười nói.

Lâm Uyên đi đến ghế phụ lái quay đầu lại, lại chạm ánh mắt với Tấn Kiêu, sau đó mới mở cửa xe chui vào.

Đoàn xe rẽ hướng rời khỏi thị tấn, Tấn Kiêu xoay người, bước nhanh tới chỗ đỗ xe lái xe của Chu Lị, nhanh chóng đuổi theo đoàn xe, vẫn luôn đi theo phía sau.

Nơi ăn tối, La Khang An đã đặt xong, đương nhiên là chỗ khá tao nhã, toàn bộ tầng một nhà hàng đã được tên này bao trọn.

Thấy không có người khác, còn có hiện trường lãng mạn đã được bố trí tinh xảo, Chu Lị nhận ra có gì đó không ổn.

Tấn Kiêu muốn đi theo vào bị chặn lại, người giữ cửa từ chối khách, nói tầng này đã được bao trọn.

Lâm Uyên xuất hiện kịp lúc, chào hỏi người giữ cửa: “Là đi cùng nhau.”

Như vậy, Tấn Kiêu mới được vào, lúc lướt qua Lâm Uyên, ánh mắt hai người lại va chạm.

Vừa vào nhà hàng, Tấn Kiêu cũng cảm thấy không khí đã bố trí không đúng, thấy Chu Lị và La Khang An ngồi riêng cùng nhau, hắn lặng lẽ ngồi một bên chờ đợi, nhân viên phục vụ lại hỏi hắn muốn dùng gì, hắn nói không cần.

Lâm Uyên cũng chậm rãi đi tới, ngồi đối diện hắn, chủ động đưa tay qua bàn nói: “Tấn Kiêu? Tôi là trợ lý của Phó hội trưởng La, Lâm Uyên!”

Tay đưa qua rồi, hắn trao cho Tấn Kiêu cơ hội, mọi sự sắp đặt hôm nay đều là muốn tìm cách tạo cơ hội cho Tấn Kiêu bất cứ lúc nào, hy vọng xảy ra chuyện gì đó, hy vọng có thể giải trừ sự nghi ngờ của đối phương đối với mình, ít nhất có thể khiến đối phương trong tình huống không nắm chắc không thể dễ dàng lấy ra phần giám sát đó.

Đây cũng là lý do trước đó hắn liên lạc với Tấn Kiêu mà không tiết lộ thân phận.

Quả nhiên, đối phương không làm hắn thất vọng.

“Biết rồi.” Tấn Kiêu vô cảm đưa tay ra, sau khi bắt tay, đột nhiên vận pháp truyền tới, giữ chặt tay Lâm Uyên không buông.

Lâm Uyên lập tức ánh mắt lạnh lùng nhìn tới, “Ý cậu là gì?”

“Không có gì, làm quen chút thôi.” Tấn Kiêu đáp một câu, cũng chậm rãi buông tay, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc.

Hắn đích thân ra tay thăm dò tu vi của Lâm Uyên, phát hiện quả nhiên không ra sao.

Hắn có kênh tin tức của mình, sau lần giao thủ cách không đó, hắn đã có ý thăm dò tình hình của Lâm Uyên, phát hiện Lâm Uyên là học sinh kém ba trăm năm không thể tốt nghiệp Linh Sơn, cũng chỉ là tu vi Thái Thượng Chân Nhân, có chút không dám tin.

Lần này nhân cơ hội đích thân ra tay thăm dò một phen, phát hiện đối phương tu vi quả nhiên chỉ có cảnh giới Thái Thượng Chân Nhân, chuyện này là thế nào?

Tu vi thứ này có thể cố ý che giấu, bình thường có thể không lộ tẩy, nhưng tu vi tồn tại trong cơ thể lại là thật sự, không thể nào không có, có nghĩa là, vị này quả nhiên chỉ có cảnh giới Thái Thượng Chân Nhân.

Như vậy, cao thủ tu vi kinh khủng đến mức có thể “phá toái hư không” đêm đó là người nào? Là ai ra tay?

Đêm đó hắn khóa chặt khí tức pháp lực của Lục Hồng Yên rồi trực tiếp truy đuổi đến Nhất Lưu Quán, có thể khẳng định người can thiệp cách không vào nơi ở của Chu Lị là người của Nhất Lưu Quán, sau đó bản thân bị tấn công cũng nên là có người nhanh chóng khóa chặt khí tức pháp lực của hắn mà đuổi theo một kích.

Hắn đã từng nghi ngờ người ngoài Lâm Uyên, Nhất Lưu Quán còn một người, quán chủ Nhất Lưu Quán Trương Liệt Thần!

Nói cách khác, sau đêm đó, người của Nhất Lưu Quán đều liệt vào diện nghi vấn của hắn, đều nằm trong sự điều tra của hắn.

Trương Liệt Thần là người đầu tiên bị hắn loại trừ, thực sự là vì Trương Liệt Thần luôn ở lại Bất Khuyết Thành, lai lịch không ít người biết, có thể khẳng định tu vi cũng không ra sao.

Bây giờ Lâm Uyên cũng bị hắn loại trừ, vậy người ra tay đêm đó là ai? Chẳng lẽ gần Nhất Lưu Quán đêm đó còn có cao thủ sao? Cũng phải là ở gần, nếu không không thể khóa chặt khí tức pháp lực của hắn nhanh như vậy. Hắn cảm thấy cần phải tìm cơ hội xác nhận lại Trương Liệt Thần kia lần nữa.

Biết được lai lịch tu vi của Lâm Uyên, hắn bắt đầu nghi ngờ nội dung trên phần giám sát đó, bản thân và Chu Lị có thể đã phán đoán sai.

Nhưng phía Nhất Lưu Quán tại sao lại phải nhìn chằm chằm Chu Lị, tại sao lại phải truy đuổi phần giám sát đó?

Hắn nghiêng đầu nhìn La Khang An đang cười nói với Chu Lị, chẳng lẽ cuộc đấu thầu đó thực sự là La Khang An đích thân ra tay?

Trong lòng hắn nghi hoặc bất định, đối với lai lịch của La Khang An này, hắn cảm thấy cần thiết phải điều tra sâu hơn.

Sự nghi ngờ của hắn không phải không có lý, lại không biết, có thể che giấu tu vi bản thân chính là nguyên nhân quan trọng khiến Lâm Uyên và Trương Liệt Thần nhiều năm như vậy có thể không bị người phát hiện, có thể bị người ta kiểm tra nhiều lần mà lại bỏ qua...

Bữa cơm này, ăn đến mức Chu Lị thấy thật xấu hổ, cô muốn bàn công việc, La Khang An lại ở đó bày tỏ tình cảm ái mộ.

Sau đó dưới sự kiên trì của Chu Lị, La Khang An mới buộc phải bàn công việc với cô, nhưng La Khang An đổi vị trí, ngồi cạnh Chu Lị, hơn nữa lại sát rất gần, hai người chen chúc cùng nhau thảo luận ý kiến sửa đổi trên văn bản, thực ra phần nhiều là Chu Lị đang giải thích cho La Khang An.

La Khang An thỉnh thoảng gật đầu, tâm tư hoàn toàn không ở trên văn bản, ánh mắt phần nhiều là đang nhân cơ hội đánh giá người phụ nữ bên cạnh, phải thừa nhận, Chu Lị có phong tình của Chu Lị, hắn khá rung động, trước kia đã để ý Chu Lị, lúc này cũng nhanh chóng nhập cuộc, hắn muốn nhân cơ hội diễn giả thành thật...

Sự tiếp xúc cự ly gần thân mật như vậy giữa nam nữ, khiến Tấn Kiêu đang quan sát bên cạnh khó mà kiểm soát được sắc mặt không tốt.

Lâm Uyên gọi chút đồ ăn, trong lúc chậm rãi thưởng thức, đang quan sát kỹ Tấn Kiêu, thỉnh thoảng quay đầu nhìn phía La Khang An, phát hiện tên đó diễn đúng là giống thật, đột ngột thốt ra một câu: “Phó hội trưởng chúng tôi là thực sự thích cô Chu Lị, nhớ hồi đó còn ở trên thuyền Côn đến Bất Khuyết Thành, gặp phải tập kích, hai người liền ôm nhau, kết thành duyên phận, nếu họ thực sự có thể ở bên nhau, sau này chính là người một nhà.” Ánh mắt liếc liếc nắm đấm đang vô thức siết chặt của Tấn Kiêu.

Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tan, La Khang An cũng không cách nào cứ dính lấy Chu Lị mãi, cuối cùng vẫn phải chia tay.

Chu Lị có chút dở khóc dở cười, phát hiện mình giải thích nửa ngày đều là vô ích, La Khang An cuối cùng buông một câu mình là người ngoại đạo, hắn quay đầu để bên bộ phận quảng cáo trao đổi với thị tấn Khuyết Thành.

Lúc rời đi, La Khang An muốn đưa Chu Lị, lần này Chu Lị từ chối, ngồi xe của mình, cùng Tấn Kiêu rời đi.

Trong sân, La Khang An vẫn còn đang lưu luyến không rời đưa mắt nhìn theo, Lâm Uyên đi đến bên cạnh, hạ giọng nói: “Diễn không tệ.”

“Ừm...” La Khang An bừng tỉnh, vội hạ giọng khiêm tốn nói: “Chuyện của Lâm huynh chính là chuyện của tôi, đương nhiên là phải để tâm. Nhưng ánh mắt người phụ nữ này cứ liếc về phía anh, vẫn là Lâm huynh có sức hút hơn a!” Lời nịnh hót này không khiến Lâm Uyên hài lòng.

Bên này sau đó cũng rời đi.

Trở về Nhất Lưu Quán, trời đã tối mịt, Lục Hồng Yên đang đợi, sau khi cùng Lâm Uyên về phòng, hỏi: “Hôm nay sao về muộn thế?”

Lâm Uyên không giải thích, “Bất kể là người của bên nào ra tay, tung tin cho họ, nói bí pháp luyện chế phần dự phòng của trận pháp Cự Linh Thần Tần thị, đã được cất giấu trong tay La Khang An.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:184
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.