Tiền Nhiệm Vô Song

Lượt đọc: 4427 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 151
Dạo này cần thêm người ở

❊ ❊ ❊

Bạch Linh Lung ngắt tiếng chuông điện thoại. Tần Nghi rửa mặt thay đồ rồi đi ra ngoài, ánh mặt trời rực rỡ, lại là một ngày mới.

Thời gian không còn sớm, Tần Nghi vội vàng dùng bữa sáng, vẻ mặt không cảm xúc chui vào chiếc xe đang chờ sẵn, đoàn xe nhanh chóng chở cô - người cả đêm không ngủ - đi làm.

Để theo dõi và xoay chuyển xu hướng phát triển của vài sự việc, cô quả thực đã thức trắng đêm, ban ngày còn phải đi làm.

Tuy nhiên đối với cô mà nói, đây là chuyện rất bình thường, vì công việc thức đêm không phải là chuyện hiếm...

Trên bàn ăn, Bành Hi đang cùng mẹ dùng bữa tối cứ gọi liên hồi vào điện thoại của Bạch Linh Lung, đối phương vẫn không bắt máy, khuôn mặt anh ta dần vặn vẹo.

Chu Mãn Ngọc ngơ ngác nhìn đứa con trai vốn rất ít khi mất bình tĩnh, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Hi nhi, sao vậy?"

Tiếng kêu này rốt cuộc khiến Bành Hi bộc phát, đột ngột đứng dậy, "bộp" một tiếng, điện thoại bị ném mạnh xuống đất, vỡ nát.

Chu Mãn Ngọc giật thót, ngẩn người nhìn đứa con trai vô cùng bất thường, chưa từng thấy con mình như thế này bao giờ.

Bành Hi một tay vịn bàn ăn, vẻ không chịu nổi áp lực, thở hổn hển, sắc mặt vô cùng khó coi, tràn đầy phẫn nộ.

Phẫn nộ vì sự ngang ngược của Tần Nghi, đến bước này rồi mà còn dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy để ly gián.

Nhưng căn nguyên của phẫn nộ là vì thực sự bị đâm trúng tử huyệt, đối phương chỉ cần một câu nhẹ bẫng trúng ngay điểm yếu, khiến người vốn không dễ mất kiểm soát như anh ta nổi giận.

Lời Tần Nghi nói rất có trọng lượng.

Tần Nghi nói: Mạnh Túc, quả thực là con ruột của Chu Mãn Siêu!

Hai chữ "quả thực" khiến anh ta có chút lúng túng, rốt cuộc có nên xem là thật?

Giận Tần Nghi, cũng giận Chu Mãn Siêu, nếu Mạnh Túc thực sự là con của Chu Mãn Siêu, vậy Chu Mãn Siêu muốn làm gì đã không cần phải đoán nữa, chắc chắn là muốn bồi dưỡng con trai kế thừa Chu thị, chuyện này khiến anh ta sao có thể cam tâm?

Anh ta liên tục liên lạc với Bạch Linh Lung, là muốn liên lạc với Tần Nghi, muốn hỏi Tần Nghi, cô chắc chắn Mạnh Túc là con của Chu Mãn Siêu sao? Lý do ở đâu? Có bằng chứng gì?

Nhưng phía bên kia cứ không bắt máy, rõ ràng là muốn để tự anh ta lựa chọn.

Điều này khiến anh ta chọn thế nào đây? Tự mình điều tra? Chuyện không căn cứ như thế này tra kiểu gì? Dư địa để kiểm chứng không nhiều, Chu Mãn Siêu nếu thực sự làm chuyện này, tất nhiên đã che giấu rất kỹ lưỡng. Anh ta muốn điều tra, chỉ có một cách, trực tiếp nhắm vào đương sự.

Điều này nghĩa là gì? Nghĩa là anh ta phải động tay với người đàn bà của Chu Mãn Siêu là Hàn Thanh Nhi, hoặc động tay với chính Mạnh Túc, phải cạy miệng bọn họ ra để lấy sự thật.

Nhưng một khi làm vậy, anh ta coi như xé mặt với Chu Mãn Siêu, anh ta không còn đường lui!

Nếu không tra, Chu Mãn Siêu thực sự làm chuyện này, tương lai chắc chắn sẽ không để Bành Hi anh cản đường con trai hắn, chắc chắn sẽ trừ khử anh ta!

Đây là chuyện mất mạng!

Đặc biệt là vào lúc này, một khi Chu Mãn Siêu trở về, chắc chắn sẽ biết chuyện gia tộc Công Hổ có ý định đưa Bành Hi anh lên vị trí cao.

Anh ta đang rối rắm chuyện này đến lúc đó làm sao để Chu Mãn Siêu yên tâm, thì Tần Nghi lại tung ra chuyện này, lập tức khiến anh ta không chịu nổi áp lực, khoảnh khắc trở thành cọng rơm cuối cùng đè sập cán cân trong lòng anh ta.

Thủ đoạn âm hiểm của Tần Nghi, lần này anh ta thực sự đã đích thân nếm trải.

Ném ra một miếng mỡ béo bở, giữ chân gia tộc Công Hổ và gia tộc Tương La, dẫn đến hai đại gia tộc lại kìm hãm Chu thị và Phan thị, khiến Chu thị và Phan thị nhất thời không cách nào động thủ với Tần thị.

Một Tần thị cỏn con, vậy mà kéo chân được hai đại gia tộc và hai đại thương hội, nói ra đúng là trò cười.

Cũng giành được cơ hội thở dốc ung dung cho Tần thị, khiến Chu thị và Phan thị rơi vào thế bị động, mà Tần thị ngược lại công kích tới tấp bọn họ, không cho họ cơ hội thở, đánh đến mức họ không thể phản kích, chỉ có thể cam chịu.

Hiện giờ là cục diện chỉ có thể chịu đòn mà không thể đánh trả, thế này thì chơi bời gì nữa?

Tần Nghi đúng là nhân lúc hai đại thương hội rắn mất đầu, nhắm chuẩn hai đại gia tộc chỉ nhìn thấy lợi ích, nhắm chuẩn hai đại gia tộc vốn chẳng hề quan tâm ai là người chấp chưởng Chu thị và Phan thị.

Anh ta có thể khẳng định đây chỉ mới là bắt đầu, mục đích thực sự của Tần Nghi là muốn khiến Chu thị và Phan thị trong thời gian dài sắp tới không thể gây ra mối đe dọa với Tần thị, thuận tiện cho sự trỗi dậy ung dung của Tần thị.

Sự việc đến bước này, đối với anh ta mà nói đã là chiêu bài quá rõ ràng, tuy nhiên Tần Nghi nhắm chuẩn chỉ cần tung chiêu chính xác thì Bành Hi và Từ Tiềm không còn lựa chọn nào khác.

Dựa theo tin tức thu được, anh ta cơ bản đã khẳng định đối tượng bị hạ thủ bên phía Phan thị chính là Từ Tiềm.

Tóm lại, thời cơ ra tay và điểm cắt của Tần Nghi quá hiểm, chuẩn, thủ đoạn cao minh khiến anh ta tràn đầy phẫn nộ cũng đành cắn răng chấp nhận, khiến anh ta buộc phải thừa nhận Tần Nghi có thể làm ra "Cự Linh Thần" ngay dưới mắt mọi người tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên.

Với anh ta, bây giờ Tần Nghi tốt hay xấu, sau này còn muốn làm gì đã không còn quan trọng nữa, quan trọng là bản thân anh ta hiện tại trong Chu thị nên làm thế nào.

Không bảo vệ được mình, lo lắng Chu thị sau này làm sao đấu với Tần thị cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Thở hổn hển một trận, anh ta tìm điện thoại, phát hiện điện thoại đã bị đập hỏng, lại vội vã chạy ra ngoài tìm, anh ta muốn chủ động liên lạc với Từ Tiềm, đến lúc này anh ta cần cùng Từ Tiềm chung một chiến tuyến.

"Hi nhi!" Chu Mãn Ngọc đứng dậy gọi một tiếng, lần này con trai lại không để ý đến bà...

Tại văn phòng hội trưởng Phan thị, Phan Lăng Vi đang thay mặt hội trưởng hành xử quyền lực thì nhận được điện thoại, sắc mặt đại biến, vội vàng gọi vài cuộc điện thoại dặn dò một số hạng mục rồi đứng dậy bước đi.

Vừa ra khỏi cửa liền đụng phải chồng mình là Từ Tiềm đang vội vàng chạy tới.

Vợ chồng gặp nhau, Phan Lăng Vi có chút ngạc nhiên, cũng không màng đến những thứ khác, hỏi dồn: "Nghe nói Tương La Xá đã giam giữ lão nhị, chuyện này là sao?"

Từ Tiềm thấy vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhìn ra vợ mình vẫn chưa biết tình hình một số việc.

Phan Lăng Vi quả thực là không biết gì, trong nội bộ Phan thị, Phan Lăng Vi phụ trách hỗ trợ cha xử lý việc trong thương hội, còn Phan Lăng Nguyệt và Phan Lăng Vân thì phụ trách bên ngoài.

Có vài việc Từ Tiềm không dám nói với Phan Lăng Vi, mà Phan Lăng Nguyệt trong khi một số việc chưa xác định cũng không tiện nói bậy với chị gái, cho nên Phan Lăng Vi bây giờ vẫn còn như lọt vào sương mù.

Từ Tiềm không nói hai lời, kéo Phan Lăng Vi về lại văn phòng, xoay người đóng cửa lại.

Phan Lăng Vi đã có chút nóng ruột, hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì?"

Từ Tiềm: "Là Tần thị đang giở trò, Tần thị đang ly gián, lão nhị mắc mưu Tần thị, muốn giết anh, Tương La Xá can thiệp, tạm thời kiểm soát em gái lại trước."

Lúc này anh ta đã hiểu rõ, sau khi sự việc xảy ra anh ta tra một cái là biết, Phan Lăng Nguyệt vốn không hề bố trí nhân lực gì, nói cách khác, Phan Lăng Nguyệt vốn không hề muốn giết anh ta, là tự mình trúng gian kế của Tần Nghi. Tuy nhiên có vài việc giương cung không có đường lui, có vài việc một khi đã làm thì không có đường quay đầu.

Không nói đâu xa, chỉ riêng việc anh ta đã đồng ý với Tương La Xá về việc trở thành hội trưởng Phan thị, quay đầu lại cũng không gạt được Phan Khánh!

"Lão nhị muốn giết anh?" Phan Lăng Vi chấn kinh, cũng bị dọa sợ, "Rốt cuộc là chuyện gì?"

Từ Tiềm trầm giọng kể lại: "Anh ở Bất Khuyết thành đột nhiên nhận được liên lạc từ phía Tần Nghi, Tần Nghi nói có cách cứu cha ra, anh biết Tần Nghi có thể đang giở trò gì đó, nhưng trong tình cảnh đó, đành 'có bệnh vái tứ phương', anh buộc phải đến cửa thỉnh giáo..." Anh ta không giấu giếm cô về phương hướng lớn của sự việc.

Lý do không giấu, là vì anh ta muốn quan sát thái độ của vợ thế nào, liệu có đứng về phía anh ta ủng hộ anh ta lên nắm quyền hay không, nếu có thể nhận được sự ủng hộ của vợ, thì nhiều việc sắp tới cần thúc đẩy trong nội bộ Phan thị sẽ đơn giản hơn rất nhiều.

Phan Lăng Vi tiêu hóa hết nội dung lời nói của anh ta, nhìn chằm chằm vào anh ta, nghiêm giọng nói: "Việc Tần thị ly gián sao trước đó không nói cho em biết?"

Từ Tiềm phản vấn: "Vậy lão nhị tại sao không nói cho em?"

Phan Lăng Vi sững sờ.

Từ Tiềm nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, "Đạo lý là như nhau, đều là không muốn em lo lắng."

Phan Lăng Vi hất tay anh ra, "Vậy anh nói cho em biết, anh rốt cuộc có muốn làm hội trưởng Phan thị không?"

Từ Tiềm thái độ rất kiên quyết, "Không muốn!"

Trong Nhất Lưu Quán, Trương Liệt Thần đang nằm trên ghế dài liền kêu "Ơ" một tiếng, sau đó đứng dậy, vì nhìn thấy Lâm Uyên bước xuống từ một chiếc xe ở cửa.

Lâm Uyên bước vào cửa, ông cũng đi đến cửa, nhìn chiếc xe đánh giá một chút, "Xe mới, đâu ra vậy?"

Lâm Uyên: "Mới mua."

Trương Liệt Thần kinh ngạc, "Cậu lấy đâu ra nhiều tiền thế?"

Lâm Uyên: "Tần thị vừa phát cho một khoản tiền thưởng."

Trương Liệt Thần lập tức hai mắt sáng lên, đi theo vào trong, "Phát bao nhiêu tiền thưởng?"

Phát một triệu châu, nhưng Lâm Uyên sẽ không nói cho lão keo kiệt này, nếu không sẽ không được yên tĩnh, bèn đáp: "Khoảng vừa đủ mua xe."

Trương Liệt Thần tức thì đau lòng không thôi, "Đồ phá gia chi tử, cậu là tu sĩ mà tiêu tiền bậy bạ mua thứ này làm gì, con lừa nhỏ không dùng được sao."

Lâm Uyên lại lôi ra một tờ phiếu mệnh giá năm trăm châu đưa cho ông, "Dạo này cần thêm người ở, đây là tiền cơm nước thêm."

Trương Liệt Thần nhận tiền cất kỹ mới hỏi: "Thêm người? Người gì, nam hay nữ, có cần dọn dẹp căn phòng kia ra không? Nếu thêm phòng thì phải tính thêm tiền đấy."

Lâm Uyên lại lôi ra năm trăm đưa cho ông, "Đủ chưa?"

Trương Liệt Thần lại cầm lấy, ậm ừ nói: "Chắc là đủ rồi."

Lâm Uyên quay người bỏ đi, anh quay về một chuyến chính là để dặn trước chuyện này.

Ra khỏi cửa lên xe, lái xe một đường hướng về phía nam thành.

Ra khỏi thành, khi đến bãi đất trống Nam Bình ngoài thành, phát hiện đã có không ít người đang chờ đợi, đều là những người đón đưa đang chờ Côn thuyền.

Lâm Uyên đỗ xe sát lề, xuống xe đóng cửa, tung người nhảy lên nắp capo, xoay người ngồi trên nóc xe, tĩnh tọa chờ đợi.

Khoảng nửa canh giờ sau, trên không xa xuất hiện một chấm đen, chấm đen dần lớn hơn, một con Côn khổng lồ đi tới, mang theo sóng chấn động mênh mang, giáng lâm trên không trung Nam Bình.

Thân thể to lớn chậm rãi điều chỉnh phương hướng trên không, sau đó nhẹ nhàng vỗ đôi cánh thịt khổng lồ, chậm rãi hạ xuống, thân thể khổng lồ ngang bằng với vách núi thì cái miệng đối diện với vách núi chậm rãi mở ra.

Rất nhanh, bên trong có lượng lớn người lần lượt bước ra, rời khỏi miệng Côn, đổ bộ lên vách núi, trong đám đông đón khách xuất hiện tiếng reo hò vẫy tay không ngừng.

Khi một nữ tử mặc cổ trang khoan thai bước ra hiện thân, thu hút ánh nhìn của rất nhiều người.

Ăn mặc nhã nhặn, da thịt trắng ngần, dung mạo thực sự là tinh xảo diễm lệ, tuyệt đối đủ để thu hút ánh nhìn của đa số mọi người. Hai chiếc bông tai bạc tinh xảo rủ xuống tận xương quai xanh khẽ đung đưa, dáng vẻ khoan thai tao nhã khiến người bên trái phải lần lượt quay đầu nhìn lại, sự diễm lệ và tao nhã kết hợp không lộ vẻ tục tằn, mà là cao nhã.

Đầu ngón tay thon dài, móng tay đỏ rực, khẽ kéo tay áo sa mỏng, không ngừng mỉm cười gật đầu chào những người nhường đường.

Trong khi chào hỏi, đôi mắt trong như nước mùa thu thỉnh thoảng tìm kiếm gì đó trong đám đông xung quanh, ánh mắt dừng lại, khóa chặt vào người đang ngồi trên nóc xe, lập tức lộ ra nụ cười dịu dàng nhàn nhạt, trong mắt không còn ai khác, thẳng tiến bước tới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:146
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.