Tiền Nhiệm Vô Song

Lượt đọc: 3994 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 131
Tần Nghi thích phụ nữ

❊ ❊ ❊

Vì những lời này, Lạc Thiên Hà trầm mặc, nhưng nhíu mày, vẫn không nhịn được nói: "Không có bất cứ chứng cứ nào chứng minh hai nhà kia phạm sai lầm, liền trực tiếp bắt người, điều này không hợp quy củ. Ta kiên trì quy củ mới bị biếm tới nơi này, nếu như cũng không tuân thủ quy củ, há chẳng phải thành trò cười?"

Nam Nhu có chút cạn lời, cuối cùng thở dài: "Thầy, thứ cho đệ tử nói thẳng, thầy quá bảo thủ rồi, thầy tưởng thầy nói quy củ, người khác cũng sẽ nói chuyện quy củ với thầy sao? Với kẻ không giữ quy củ, thì không cần thiết phải nói quy củ, phải biết biến thông. Thầy vừa rồi cũng nói, hai nhà đó sau lưng có người, dù là Phan thị, Chu thị hay là người đứng sau họ, đều sẽ không ngồi nhìn Tần thị lớn mạnh, tất nhiên là chó cùng rứt giậu. Năng lượng của những người đó thầy cũng biết, họ chê thầy cản tay cản chân, rất có thể sẽ nghĩ biện pháp điều thầy rời khỏi thành Bất Khuyết, để dễ bề ra tay với Tần thị."

Lạc Thiên Hà nổi giận, "Hai nhà thương hội cỏn con, có tư cách gì nhúng tay vào việc bổ nhiệm quan viên Tiên đình?"

Nam Nhu: "Đây không phải là vấn đề tư cách hay không, mà là thế lực sau lưng họ có thực lực đó. Không gạt thầy, đệ tử vừa nhận được cảnh báo từ trong cung truyền ra, nương nương bên đó đã nhận được tin cơ mật, gia tộc Công Hổ sau lưng Phan thị, gia tộc Tương La sau lưng Chu thị, đã đang ủ mưu gây khó dễ cho thầy trên triều đường, lý do chính là thành Bất Khuyết liên tiếp xảy ra án mạng cùng với lần này Thần Vệ Doanh xuất hiện nội gián, muốn lấy đó để chỉ trích thầy không đủ năng lực, muốn lấy đó để điều thầy đi."

Lạc Thiên Hà chấn nộ, sắc mặt tối sầm lại, thực sự nếu dùng những vấn đề liên tiếp này để chỉ trích ông, ông đúng là không thể nói mình không có trách nhiệm.

Nam Nhu tiếp tục nói: "Nói thật, Tần thị và họ đấu, ai thắng ai thua, ai sống ai chết, đệ tử căn bản không quan tâm, đệ tử cũng không có lý do gì phải quan tâm, nhưng đệ tử phải cân nhắc những thứ khác. Người sáng mắt đều biết, thầy và đệ tử đều là người của nương nương, thầy bị biếm tới đây, bị biếm đến dưới tay đệ tử, đó cũng là nương nương muốn chăm sóc thầy. Nếu thầy ở đây xảy ra chuyện, dễ dàng bị hai nhà thương hội thu thập, để người khác nhìn nương nương thế nào? Đệ tử lại phải giải thích với nương nương thế nào? Thầy, để hai nhà thương hội làm vấp ngã thầy, mặt mũi của nương nương để ở đâu?"

Nghe vậy, ý giận trên mặt Lạc Thiên Hà dần tan, trầm mặc không nói.

Nam Nhu cúi người với ông, "Thầy, đã biết tình hình, đệ tử không thể không cân nhắc làm sao để bảo vệ thầy, không thể ngồi nhìn họ đắc ý, càng không thể ngồi chờ chết, phải tiên phát chế nhân, ra tay trước chiếm lợi thế!"

Lạc Thiên Hà thở dài thườn thượt, "Cưỡng ép bắt họ là có thể giải quyết vấn đề sao?"

Nam Nhu đanh thép nói: "Đương nhiên! Thầy thử nghĩ xem, thầy giành trước khi họ gây khó dễ mà bắt họ, gia tộc Công Hổ và Tương La nếu muốn gây khó dễ cho thầy, thì tính chất gây khó dễ của gia tộc Công Hổ và Tương La đối với thầy đã thay đổi rồi, còn có thể danh chính ngôn thuận gây khó dễ cho thầy nữa không?"

Ánh mắt Lạc Thiên Hà lóe lên, như đang suy tư, trong nháy mắt đã hiểu ra điều gì đó.

Nam Nhu tiếp tục: "Vụ án này, người sáng mắt đều biết, kẻ đứng sau màn chính là Phan thị và Chu thị, nhưng muốn xử lý họ lại không có chứng cứ. Hai nhà thương hội cỏn con vì đấu thầu, hơn nữa còn là đấu thầu do Tiên đình tổ chức, lại dám nhúng tay vào Thần Vệ Doanh, đã là phạm vào kỵ húy, nếu ai ai cũng dựa vào việc có chút thế lực mà làm theo, thì còn ra thể thống gì nữa?

Cho nên thầy ra tay lúc này là thích hợp nhất! Nếu phạt nhỏ răn lớn có lợi cho uy quyền và trật tự của Tiên đình, phản ứng trên triều đường đối với thầy chắc sẽ không quá lớn, ít nhất Bệ hạ sẽ không có ý kiến gì. Gia tộc Công Hổ và gia tộc Tương La chính họ cũng phải cân nhắc nặng nhẹ... Thầy, đây chính là khoảng cách giữa ra tay trước và ra tay sau, khác biệt một trời một vực!"

Hiểu rồi! Lạc Thiên Hà cũng nghe hiểu, trên mặt lại hiện lên vài phần vẻ suy sụp, đánh giá cậu học trò đắc ý này của mình.

Coi như lại được lĩnh giáo một lần nữa, cậu học trò này nhìn như thư sinh văn nhược, trông có vẻ tao nhã, thực chất lại là kẻ ngoài mềm trong cứng, sát phạt quyết đoán tụ hội một thân, cực kỳ có khí phách!

Ông cuối cùng cũng thỏa hiệp, thở dài than ngắn: "Con lúc nào cũng khéo ăn khéo nói, lần nào cũng vậy, ta luôn không nói lại con, xem ra ta thật sự già rồi."

Nam Nhu lập tức dở khóc dở cười, y rất muốn nói, đây đâu phải là vấn đề nói lại hay không nói lại, rõ ràng là sự thật, nếu không với cái tính khí này của thầy, sao có thể nghe lời con được chứ?

Một số vấn đề cũng không cần nói nhiều, Nam Nhu chắp tay, cúi chào thật sâu.

---❊ ❖ ❊---

Chuyện Cự Linh Thần của Tần thị bị người ta giở trò, cơ bản đã có kết luận, không liên quan đến nhiều người bị khống chế.

Cuối cùng cũng ra khỏi phòng thẩm vấn, lại nhìn thấy ánh mặt trời, La Khang An thở hắt ra một hơi, cũng liếc mắt nhìn thấy Lâm Uyên đang đợi bên ngoài sớm hơn hắn, phát hiện thật sự giống như trợ lý và tùy tùng của mình, nhưng không thể kìm nén sự oán trách thầm lặng trong lòng.

Hắn bước nhanh về phía Lâm Uyên, hai người gặp nhau liền rời đi, trên đường Lâm Uyên hỏi hắn tình hình.

Vừa về đến cửa kho hàng nơi Cự Linh Thần của Tần thị, lại nhìn thấy Tần Nghi và Bạch Linh Lung đang chờ.

Hai bên gặp nhau ở cửa, ánh mắt Tần Nghi nhìn về phía La Khang An rất sâu sắc, như dao muốn phẫu thuật hắn một phen vậy.

Trong ánh mắt của Bạch Linh Lung lại thoáng qua vẻ khinh bỉ mơ hồ.

La Khang An quá xấu hổ, trong lòng oán giận Lâm Uyên quả thực vô hạn, nhiều chuyện lúc làm thì không thấy gì, đến khi đối mặt với hậu quả mới phát hiện không phải xấu hổ bình thường, nhưng lại không thể trốn tránh, chỉ có thể cố gắng giả vờ như không có chuyện gì mà khách sáo: "Hội trưởng."

Tần Nghi chằm chằm nhìn hắn: "Chuyện của Tuyết Lan, ta không hy vọng tái diễn lần thứ hai, ta không đùa đâu!"

Nói như vậy rồi, tức là không sao nữa, La Khang An thở phào nhẹ nhõm, giả vờ xấu hổ tiếc nuối nói: "Thất sót, trúng mỹ nhân kế!"

Lâm Uyên lập tức cụp mắt, như thể không nghe thấy gì.

"..." Tần Nghi cạn lời, suy cho cùng hiện tại không tiện làm gì La Khang An, không tiếp tục nói về chuyện này nữa, đổi chủ đề: "Sắp xếp chuẩn bị đi, chiều cùng nhau trở về thành Bất Khuyết."

La Khang An ồ một tiếng, đợi hai người phụ nữ đi rồi, lập tức quay đầu hỏi Lâm Uyên: "Đấu thầu có kết quả chưa?"

Lâm Uyên: "Vẫn chưa, các thương hội khác phải chọn ngày tiếp tục quan ải thứ hai, tạm thời không còn chuyện gì của Tần thị nữa."

La Khang An nhìn thấy nhân viên kiểm tu bận rộn trong kho, lại nhìn quanh, mới thấp giọng hỏi: "Chuyện của tôi với Tuyết Lan, công khai rồi sao?"

Lâm Uyên: "Giấu được sao? Lúc thẩm vấn chắc đều đã bị hỏi qua rồi."

La Khang An thở dài than ngắn: "Chuyện tốt chuyện xấu đều bắt tôi cõng nồi, Lâm huynh, lần này tôi bỏ ra cái giá không nhỏ đâu!" Cũng không biết là muốn đòi hỏi chỗ tốt gì.

"Tự tìm thôi." Lâm Uyên liếc hắn một cái rồi đi, bước vào trong kho.

Người bên trong nhìn thấy La Khang An, từng người một vẻ mặt quái dị.

La Khang An trên mặt nặn ra nụ cười, bước vào trong, vẫy tay chào hỏi mọi người.

Lâm Uyên ngồi bên cạnh liếc nhìn, phát hiện tên này da mặt đúng là dày.

---❊ ❖ ❊---

Bên hồ, Quy Lâu, hiện tại đã trở thành nơi dừng chân của Nam Tê Như An.

Mấy chiếc xe đến, dừng lại bên hồ, Tần Nghi xuống xe, gật đầu mỉm cười với Nam Tê Như An đang đứng ở đầu cầu bên bờ thân mình nghênh đón.

Tần Nghi đến lần này, một là từ biệt, hai là chuyện đã đến nước này cũng bắt buộc phải cho gia tộc Nam Tê một câu trả lời xác thực, một số việc cần được chốt hạ trước khi cô rời đi. Nam Tê Như An cũng cần chốt hạ một số việc để cho gia tộc, cho Tần thị một câu trả lời.

Nắng gắt thiêu đốt, hai người gặp mặt xã giao, Nam Tê Như An sau đó đưa tay, mời vào trong.

Khi hai người sóng vai lên cầu, Nam Tê Như An hư không biến ra một cây dù, Tần Nghi liếc mắt nhìn, phát hiện người này thực sự khá cầu kỳ.

Nào ngờ, Nam Tê Như An bung dù lên lại đưa dù về phía đỉnh đầu cô, vậy mà lại là đang che nắng cho cô.

Người trong ngoài Quy Lâu nhìn thấy cảnh này đều có chút kinh ngạc, Bạch Linh Lung theo sau cũng ngẩn người.

Thử hỏi Nam Tê Như An là gia thế bối cảnh gì, bằng thân phận của hắn mà che dù cho Tần Nghi thì khá là mờ ám, e là muốn người khác không nghĩ nhiều cũng khó.

Tần Nghi cũng ý thức được hành động này không thỏa đáng, sẽ lộ ra mờ ám, bèn nghiêng sang một bên, nhưng cầu hẹp có hạn, lại có lan can, cô không tránh được, đi lên trước hay lùi về sau đều không thích hợp, cực chẳng đã đành để cây dù của Nam Tê Như An che chở.

Tần Nghi lập tức mở lời: "Sao không thấy Thanh Thúy tiên tử?"

Thực ra là đang nhắc nhở Nam Tê Như An, anh đã có phụ nữ rồi, chú ý ảnh hưởng.

Nam Tê Như An lại không hề để tâm, mỉm cười nói: "Cô ấy là người không chịu ngồi yên, bảo cô ấy ở lì trong Quy Lâu mỗi ngày thì không chịu nổi, có người đi cùng đến trong thành chơi rồi. Một số chính sự, cô ấy cũng không thích hợp nghe ké."

Tần Nghi: "Nhìn ra được, Thanh Thúy tiên tử đối với công tử là một tấm chân tình." Vẫn còn đang nhắc nhở.

Nam Tê Như An ha ha cười: "Có thật hay không thì không biết, các bên cùng có lợi thì đúng là thật, ta không tin bằng ánh mắt của hội trưởng Tần mà không nhìn ra. Thực ra, ta lại thấy ta và hội trưởng Tần là người cùng đường, chúng ta đi cùng nhau khá thích hợp, cô nói xem?" Hắn cũng đang biểu đạt và ám chỉ điều gì đó.

Tần Nghi: "Công tử nói đùa rồi. Xem ra công tử không hiểu rõ về tôi, nói thật, tôi không có hứng thú với đàn ông, thích phụ nữ!"

"..." Nam Tê Như An thần tình cứng đờ, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Bạch Linh Lung, biểu cảm gọi là đặc sắc, có chút bị chấn kinh rồi.

Trong lòng lầm bầm, hèn gì, dựa theo tin tức thu thập được, chưa từng phát hiện vị hội trưởng Tần này từng có đàn ông, hóa ra là thích kiểu đó.

Haizz! Bạch Linh Lung trong lòng dở khóc dở cười, rất muốn nói với Tần Nghi, cô từ chối người ta thì thôi, đừng hủy hoại danh tiếng của tôi chứ!

Nhưng trên bề mặt cô vẫn phải mỉm cười với Nam Tê Như An đang nhìn lại, như ngầm xác nhận điều đó.

Thực ra, cô nhìn bóng lưng Tần Nghi và Nam Tê Như An từ phía sau, một người là giai công tử nho nhã áo trắng như tuyết, một người là giai nhân thướt tha trang phục hiện đại, hai người hai phong cách sánh vai đi cùng nhau lại không hề có chút cảm giác lạc quẻ, cô cảm thấy vẫn khá xứng đôi.

Cộng thêm gia thế bối cảnh của Nam Tê Như An, thật sự có thể ở bên nhau, sự trợ giúp đối với Tần thị có thể nghĩ mà biết.

Đương nhiên, cô biết chức trách và thân phận của mình, cũng từng nhận lời dặn dò của ông nội, chưa bao giờ vượt quá giới hạn, sẽ không giúp Tần Nghi đưa ra quyết định gì, cùng lắm là thỉnh thoảng khuyên vài câu.

Một nhóm người tiến vào Quy Lâu, Nam Tê Như An cũng thu dù, mời khách lên lầu cao.

Lên cao nhìn xa, ngồi xuống trên lầu, có thể ngắm hồ quang sơn sắc, cảnh đẹp bốn phía thu hết vào mắt.

Nam Tê Như An tự tay rót trà, cười hỏi: "Chiều nay đi rồi? Sao vội vã trở về vậy?"

Tần Nghi: "Phải đề phòng còn có thương hội khác vượt qua cửa ải xông ra cạnh tranh, Cự Linh Thần của Tần thị hỏng thành như vậy, phải về tiến hành chuẩn bị sửa chữa. Tôi rời thương hội quá lâu, nhiều chuyện còn phải về xử lý."

Nam Tê Như An đẩy chén trà thủy tinh cho cô: "Tình hình gia sản của các thương hội đó gia tộc Nam Tê đều có nắm giữ, dựa vào thực lực cứng e là không ai có thể theo tiêu chuẩn của Tần thị vượt qua quan ải thứ hai, bên chỗ ta chỉ cần giám sát chặt quan ải thứ hai, ngăn chặn kẻ nào gian lận, kết quả đấu thầu sẽ không có vấn đề gì, không cần quá lo lắng."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:115
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.