Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 4472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
383 Thế nào là nghệ thuật

❊ ❊ ❊

Nghĩ đến những điều này, Vương Bảo Ngọc cảm thấy những cuốn sách này vô cùng thân thiết, ngay cả mùi hương tỏa ra từ đó cũng thấy dễ chịu, không kìm được mà nâng niu cuốn sách trong tay, tỉ mỉ lật xem lại một lần nữa.

Ngoảnh lại nhìn những cuốn sách này, cảm giác đã có chút khác biệt. Trước kia Vương Bảo Ngọc không có trải nghiệm gì, chỉ có thể suy đoán nội dung viết trong sách, đối với một số lời then chốt vẫn mơ mơ hồ hồ, không rõ ngọn ngành. Nhưng Vương Bảo Ngọc của ngày hôm nay, trước là trải qua gian nan khi triển khai dự án mộc nhĩ đen, sau lại tham gia vào sự kiện trọng đại Hầu Tứ bị bắt, tư tưởng đã trưởng thành hơn rất nhiều, đối với nội dung trong sách, đã có những cảm ngộ sâu sắc hơn một tầng.

Trong đống sách này, còn có mấy cuốn Gia Cát Xuân đưa cho cậu. Nghĩ tới nhân vật thần bí này, không biết còn ở nhân thế hay không, trong lòng Vương Bảo Ngọc dâng lên vài phần cảm khái, nhân sinh thật giống như một giấc mộng, đến cuối cùng có người nhớ tới mình đã là điều không dễ dàng. Đọc một lúc "Tam Quốc Diễn Nghĩa", cơn buồn ngủ ập đến, Vương Bảo Ngọc quên cả tắt đèn, cứ như vậy ngủ thiếp đi ngon lành.

Sáng hôm sau ăn sáng xong, thôn trưởng Điền Phú Quý vội vã chạy đến, nói là muốn mời Vương Bảo Ngọc trưa nay đến nhà ăn cơm. Nghĩ đến chuyện Điền Phú Quý từng liên kết với Mã Thuận Hỷ hãm hại mình, ép Hồng Hồng phải bỏ đi, Vương Bảo Ngọc liền tức không đánh lại, rất muốn xông lên tát cho Điền Phú Quý mấy cái bạt tai.

Vương Bảo Ngọc thoái thác rằng cơ thể không khỏe, không muốn đi. Điền Phú Quý tự nhiên cứ nài nỉ mời mọc nhiệt tình, chỉ thiếu nước quỳ xuống dập đầu, còn nói đã mời tất cả cán bộ thôn, mong Vương Bảo Ngọc nhất định nể mặt.

Vương Bảo Ngọc tuy không phải người lòng dạ sắt đá, nhưng cũng là kẻ yêu ghét phân minh. Lúc này, cậu chán ghét Điền Phú Quý từ tận đáy lòng, Điền Phú Quý càng cười nói đón tiếp, cậu lại càng thấy nội tâm hắn dơ bẩn hiểm ác, tự nhiên càng không muốn tham gia bữa tiệc này.

Hai người đang tranh chấp, nghĩa phụ lại cho rằng thôn trưởng mời là nể mặt lắm, mặc kệ Vương Bảo Ngọc phản đối, thay mặt Vương Bảo Ngọc đồng ý ngay, nói: "Điền thúc à, Bảo Ngọc được mọi người chăm sóc là phúc phận của thằng bé, trưa nay nó sẽ qua." Điền Phú Quý lúc này mới hài lòng rời đi.

"Cha, sau này chuyện của con cha bớt quản đi!" Vương Bảo Ngọc nhíu mày, tựa vào bên cửa không vui nói.

Giả Chính Đạo trầm mặc một lát, nói: "Sao thế, đi ra ngoài vài ngày, đã không nhận ra người trong thôn rồi à? Con nhìn xem người ta Điền thôn trưởng đã nói bao nhiêu lời tử tế, dù thế nào cũng phải nể mặt chứ."

Vương Bảo Ngọc thấy nghĩa phụ có chút không vui, vội vàng tươi cười, châm ống điếu thuốc lào cho nghĩa phụ rồi đưa qua, nói: "Cha, nhiều chuyện cha không biết đâu. Nói thế nào nhỉ, con bây giờ cũng có chút tiền đồ, nhưng cũng bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm vào. Suốt ngày tụ tập ăn uống nhậu nhẹt, để lãnh đạo nhìn thấy lại tưởng là bè phái, sau này chẳng phải gây khó dễ cho con sao?"

Giả Chính Đạo lúc này mới lộ ra vẻ mặt tươi cười, nói: "Con trai à, con nói cũng có lý, nhưng ngày tết ngày nhất náo nhiệt một chút, ai nói được gì đâu. Sau này nhỡ đâu lại được người ta giúp đỡ một tay!" Vương Bảo Ngọc đành gật đầu đồng ý.

Đến trưa, Vương Bảo Ngọc thong thả đi đến rất muộn, vừa vào nhà Điền Phú Quý, đã thấy Lưu Tiểu Quyên và Điền Anh đang bận rộn trong bếp, gian nhà phía đông thì truyền đến tiếng ồn ào của đám cán bộ thôn, hình như đang đánh bài tú lơ khơ.

"Vương chủ nhiệm đến rồi, mau vào nhà!" Lưu Tiểu Quyên không gọi thẳng tên, mà vô cùng khách khí nói. Điền Anh vừa nhìn thấy Vương Bảo Ngọc, liền líu ríu nói: "Bảo Ngọc thối, làm cán bộ thôn rồi là không nhận ra tớ nữa à?"

"Con bé này, sao lại nói chuyện như thế!" Lưu Tiểu Quyên trách yêu, khẽ đánh vào người Điền Anh một cái.

"Hừ! Cho dù anh ta có làm tỉnh trưởng, trong mắt con cũng chỉ là Bảo Ngọc thối, Bảo Ngọc xấu xa." Điền Anh chu môi lè lưỡi về phía Vương Bảo Ngọc, khinh thường nói.

Vương Bảo Ngọc biết Điền Anh là người ruột để ngoài da, cũng không tức giận. Mặc dù cậu canh cánh trong lòng về những việc làm của Điền Phú Quý, nhưng với Điền Anh, cậu vẫn không hề chán ghét chút nào, ngược lại lúc này nhìn thấy cô bé còn thấy tâm trạng tốt hơn nhiều.

"Anh Tử, dạo này thế nào? Đúng là con gái mười tám tuổi, càng thay đổi càng khó nhìn." Vương Bảo Ngọc cười hì hì, không nhịn được đùa giỡn với Điền Anh.

"Chó không nhả được ngà voi! Ai, còn có thể thế nào nữa, cũng chỉ mấy chuyện ở trường thôi." Trong giọng điệu của Điền Anh có chút bất lực, Điền Anh không thay đổi nhiều lắm, trông vẫn khá đen, chỉ là đuôi ngựa trên đầu không còn nữa, đã uốn tóc, ăn mặc cũng thời thượng hơn không ít.

Vương Bảo Ngọc cũng nghe nói, Điền Anh thi đỗ vào một trường nghệ thuật ở phía Nam, học chuyên ngành âm nhạc. Điều này hơi nằm ngoài dự liệu của Vương Bảo Ngọc, cậu thế nào cũng không nhớ ra Điền Anh biết hát. Sau này vẫn là Trình Tuyết Mạn điểm cho cậu, điểm trúng tuyển của trường nghệ thuật khá thấp, thành tích thi đại học của Điền Anh không tốt, đành phải chọn loại trường này.

"Hê hê, sinh viên đại học đúng là chảnh thật. Lại đây, hát cho anh nghe hai câu xem nào, hát bài gì nổi tiếng ấy!" Vương Bảo Ngọc vừa nói vừa theo thói quen đưa tay véo mũi Điền Anh.

Điền Anh bất chợt né tránh, kêu lên: "Bảo Ngọc chết tiệt! Bỏ cái móng vuốt hèn hạ của anh ra! Anh biết cái gì là nghệ thuật hả? Còn hát hai câu, tưởng là dựng sân khấu hát kịch à! Đồ mù chữ! Hừ!"

"Hê hê, thế mới cần cô dạy cho tôi chứ! Tránh cho sau này nói là bạn học của cô, lại làm mất mặt cô!" Vương Bảo Ngọc mặt dày mày dạn nói.

Đang định tán gẫu thêm với Điền Anh vài câu, Điền Phú Quý nghe tiếng mở cửa đi ra, vô cùng nhiệt tình mời Vương Bảo Ngọc vào nhà. Quả nhiên, trên bàn tròn đặt dưới đất, mấy cán bộ thôn đang đánh bài tú lơ khơ, trên mặt kế toán Trương Thời Thú đã dán đầy giấy, mặt phó thôn trưởng kiêm liên trưởng dân binh Cung Hướng Quân cũng bị vẽ một con rùa ba chân, tân chủ nhiệm phụ nữ tên là Trịnh Phượng Kiều, là em vợ của Mã Thuận Hỷ, có lẽ là vì nể cô ta là phụ nữ, nên không dán giấy vẽ rùa lên mặt cô ta.

Nghe nói Trịnh Phượng Kiều này đã gả đến nơi khác, sau khi Vương Bảo Ngọc không làm chủ nhiệm phụ nữ nữa, Mã Thuận Hỷ liền để cô ta làm, có chuyện tốt thế này, Trịnh Phượng Kiều liền dọn cả nhà chuyển về Đông Phong thôn. Có nền tảng tốt mà Vương Bảo Ngọc đã gây dựng, công tác phụ nữ ở Đông Phong thôn rất dễ làm, cô ta ngược lại làm như cá gặp nước, rất là thư thái.

Trịnh Phượng Kiều và Trịnh Phượng Lan có vài phần giống nhau, cũng coi là xinh đẹp, chỉ là đôi mắt cô ta như hồ thu, cười trong chứa vẻ đưa tình, nhìn qua cũng chẳng phải thứ tốt lành gì. Vừa thấy Vương Bảo Ngọc vào, Trịnh Phượng Kiều không nói gì, chỉ cười liếc Vương Bảo Ngọc một cái, rõ ràng mang theo chút vị lẳng lơ.

Mã Thuận Hỷ không tham gia cuộc chơi bài, mà đang ngồi trên giường đất uống trà, Đông Phong thôn không còn Vương Bảo Ngọc, Mã Thuận Hỷ tự nhiên lại một tay che trời, cuộc sống trôi qua rất khoái hoạt. Vương Bảo Ngọc vừa vào nhà, Mã Thuận Hỷ lập tức xuống giường đất, vô cùng nhiệt tình bắt tay Vương Bảo Ngọc, cứ luôn miệng nói Vương Bảo Ngọc là niềm tự hào của Đông Phong thôn, những lời khách sáo kiểu như vậy.

Nói thật, Vương Bảo Ngọc đối với Mã Thuận Hỷ ngược lại không quá tức giận, dù sao hai người luôn luôn là đối thủ của nhau, Mã Thuận Hỷ không ít lần tính kế Vương Bảo Ngọc, Vương Bảo Ngọc cũng không ít lần chỉnh Mã Thuận Hỷ. Chỉ là Điền Phú Quý, Vương Bảo Ngọc cảm thấy mình luôn đối xử với ông ta không tệ, hai người trong khoảng thời gian khá dài trước kia còn là chiến hữu đồng minh, không ngờ ông ta lại là kẻ tráo trở, nhìn ai không thuận mắt là âm thầm ra tay hãm hại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:367
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.