Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 4472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
309 Thiên Thủy Tụng

❊ ❊ ❊

Hầu Tứ ở đầu dây bên kia trầm mặc một lát, hỏi: "Huynh đệ, có người chết không?"

Lời của Hầu Tứ đã hỏi đúng vào điểm mấu chốt, sự việc ngộ độc tập thể tuy rất lớn, nhưng nếu không có người chết thì rất nhanh sẽ biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ. Nếu xuất hiện hiện tượng chết người, thì bản chất của toàn bộ sự việc sẽ thay đổi, thực sự trở thành một sự kiện ác tính.

"Trong canh có bỏ một loại thuốc xổ nồng độ cao, ai nấy đều bị tào tháo đuổi, chắc là không chết người được đâu." Vương Bảo Ngọc nói.

"Thế thì tốt, xem ra Tứ ca cũng phải chấp nhận điều tra rồi. Huynh đệ yên tâm, Tứ ca không sao đâu." Hầu Tứ ở đầu dây bên kia bình tĩnh nói, một bộ dáng đã quen nhìn thấy sóng to gió lớn.

"Tứ ca, đệ cứ cảm thấy việc này là có người đang cố tình gây khó dễ với chúng ta." Vương Bảo Ngọc nhắc nhở.

"Đúng vậy! Chủ nghĩa đế quốc lúc nào cũng không quên ra tay với chúng ta. Việc này, ta cũng sẽ sắp xếp huynh đệ bên dưới đi tra, là kẻ nào làm, nhất định phải tra cho ra manh mối." Hầu Tứ kiên quyết nói.

Đặt điện thoại xuống, Vương Bảo Ngọc mới nhớ ra chưa ăn tối, đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi, vừa đói vừa mệt, tìm kiếm xung quanh cũng không thấy gì ăn, đành chịu đói, cứ mặc nguyên quần áo nằm trên ghế sofa.

Vương Bảo Ngọc trằn trọc mãi, nửa ngày cũng không ngủ được, đột nhiên vài vật cứng cấn vào người Vương Bảo Ngọc, cậu thuận tay sờ vào túi quần, là ba đồng tiền xu đó, Vương Bảo Ngọc lập tức phấn chấn hẳn lên, bật dậy ngồi lên, cậu muốn gieo một quẻ.

Về mặt lý thuyết, trước khi bói quẻ phải rửa tay sạch sẽ, nếu có điều kiện còn nên thắp hương, để biểu thị sự tôn trọng đối với thần linh. Đã gần nửa đêm, Vương Bảo Ngọc lười đi phòng nước rửa tay, liền dùng nước trà còn thừa trong cốc rửa tay qua loa, dù sao đây cũng chỉ là hình thức, quan trọng là tâm không tạp niệm, tâm thành thì linh, Vương Bảo Ngọc tự an ủi mình.

Xoảng! Xoảng! Ba đồng tiền xu vang lên trong tay Vương Bảo Ngọc hết lần này đến lần khác. Ông trời phù hộ, đại cát đại lợi! Vương Bảo Ngọc nhắm mắt cầu nguyện.

Sáu lần gieo quẻ, một quẻ tượng liền hiện lên trong đầu Vương Bảo Ngọc. Mẹ kiếp, lại là quẻ "Thiên Thủy Tụng", Vương Bảo Ngọc không khỏi cười khổ một tiếng, sớm biết không phải chuyện tốt lành gì, cảm thấy quẻ này đúng là linh nghiệm thật.

"Thiên Thủy Tụng", trời và nước đi ngược chiều nhau, tượng trưng cho sự bắt đầu của tranh tụng. Trong quẻ từ có thuyết "chung hung", còn trong hào từ câu cuối cùng, lại có ý nghĩa mất chức.

Vương Bảo Ngọc cẩn thận phân tích quẻ tượng, muốn thông qua quẻ này nhìn ra vài manh mối của "sự kiện ngộ độc". Không nói điêu, quả nhiên nhìn thấy một vài thứ, "Thiên Thủy Tụng" có thượng quẻ là Càn là trời, tượng trưng cho vật hình tròn, cũng tượng trưng cho cái mai tròn của ba ba; hạ quẻ là Khảm là nước, cũng tượng trưng cho canh, cộng lại chính là canh ba ba, xem ra vấn đề hẳn là xuất phát từ canh ba ba.

Dựa theo phân tích "sinh vượng hưu tù" của ngũ hành trong quẻ, lại quan sát từ quẻ tượng, hẳn là có một người cấp lãnh đạo tham gia vào, nhưng lại hiện ra tướng "vượng", xem ra việc này không ảnh hưởng nhiều đến người đó.

Trong quẻ có một hiện tượng khiến Vương Bảo Ngọc chú ý, đó chính là huynh đệ hào "vượng nhi nhập mộ", phân tích nửa ngày, Vương Bảo Ngọc đột nhiên hiểu ra hàm nghĩa bên trong, không khỏi trong lòng kinh ngạc.

Vương Bảo Ngọc nghĩ, người có thể xưng huynh gọi đệ với mình, chỉ có Hầu Tứ mà thôi, quẻ trên nói rõ, Hầu Tứ gặp tai ương trong chuyện này. Cũng may "huynh đệ hào" tượng trưng cho Hầu Tứ hiện ra tướng vượng, xem ra tai nạn tù tội có thể tránh được, hẳn là thuộc tình huống có kinh mà không hiểm.

Vương Bảo Ngọc lại suy nghĩ kỹ thêm một lúc về quẻ tượng, còn muốn có thêm gợi ý từ quẻ, chỉ là một cơn buồn ngủ khó lòng chịu nổi ập đến, cậu ngáp mấy cái thật dài, không nhịn được ngả người trên ghế sofa chìm vào giấc ngủ sâu.

Sáng sớm hôm sau, Vương Bảo Ngọc vẫn còn đang mơ màng, Mã Hiểu Lệ đã mở cửa đi vào đánh thức cậu.

"Trình bí thư gọi cậu qua, cùng ông ấy tiếp đón tổ chuyên án từ huyện xuống." Mã Hiểu Lệ nói.

"Đệ qua đó làm gì? Chẳng phải còn có Lý Truyền Tông sao?" Vương Bảo Ngọc lười biếng trở mình, miệng lầm bầm nói, nhưng nhất quyết không chịu dậy.

Mã Hiểu Lệ vừa giận vừa buồn cười, kéo phắt Vương Bảo Ngọc dậy, giải thích: "Lý Truyền Tông cáo bệnh ở nhà, Trình bí thư một mình sợ không tiếp đón nổi, các lãnh đạo khác trong đại viện đều gục hết cả rồi, không dùng cậu thì dùng ai!"

Vương Bảo Ngọc nghĩ lại, quả đúng là như vậy, vội vàng ngồi dậy, đi rửa mặt, chấn chỉnh lại tinh thần, liền vội vã chạy về phía chỗ Trình Quốc Đống.

Vừa vào phòng, Vương Bảo Ngọc liền phát hiện, Trình Quốc Đống vẻ mặt mệt mỏi, trong mắt toàn là tia máu, tinh thần trông không tốt lắm. Có thể tưởng tượng, trấn Liễu Hà xảy ra chuyện lớn như vậy, ông ta với tư cách là bí thư đảng ủy, khó mà chối bỏ trách nhiệm, hôm qua chắc cũng là ăn không ngon ngủ không yên.

"Bảo Ngọc, may mà cậu không sao, cậu giúp tôi nghĩ xem, sự kiện ngộ độc lần này, rốt cuộc là vấn đề xuất hiện ở đâu?" Trình Quốc Đống trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, nhìn Vương Bảo Ngọc rất nghiêm túc, giọng nói có lẽ vì mệt mỏi mà nghe hơi khàn khàn.

Vương Bảo Ngọc vừa định nói "canh ba ba", lời đến bên miệng lại nuốt trở về, cảm thấy bây giờ không phải lúc nói, dễ rước họa vào thân, giống như mình hiểu rất rõ ngọn ngành sự việc vậy.

"Trình bí thư, nói thật, việc này tôi cũng vò đầu bứt tai không hiểu nổi, tình hình vệ sinh bình thường của tửu lâu Hưng Long khá tốt, sao lại xảy ra chuyện như thế này." Vương Bảo Ngọc giả vờ thái độ hoàn toàn không biết gì.

"Tửu lâu Hưng Long chắc không có vấn đề gì, vấn đề nhất định xuất hiện ở cá nhân nào đó, tôi đang nghĩ, liệu có phải Hầu Tứ kết thù với ai, có người muốn hại cậu ta không? Tôi cảm thấy, giống như là có người cố ý hạ độc." Trình Quốc Đống trước mặt Vương Bảo Ngọc, nói thẳng không kiêng dè, không hề che giấu mà hỏi.

"Cũng có khả năng này, Hầu Tứ lăn lộn xã hội, đắc tội với người ta cũng không ít." Vương Bảo Ngọc tùy tiện ứng phó, dù Trình Quốc Đống tương lai có thể trở thành bố vợ của mình, nhưng lòng đề phòng vẫn phải có.

Trình Quốc Đống ngập ngừng một lát, nói: "Hoặc là có ai đó muốn trả thù một vị cán bộ nào đó trong chúng ta?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:306
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.