Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 4472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
351 Mỹ Phượng thay đổi rồi?

❊ ❊ ❊

Khi Vương Bảo Ngọc tỉnh dậy, đã là chín giờ sáng, Diệp Liên Hương không biết đã đi từ lúc nào, nhưng trong phòng vẫn tràn đầy cảm giác ấm áp, khiến lòng người rất bình yên.

Có lẽ thực sự cần một mái nhà của riêng mình, kể từ khi rời Đông Phong Thôn, Vương Bảo Ngọc luôn có một cảm giác phiêu bạt, cảm giác này khiến anh thường thấy trong lòng trống rỗng.

Cảm giác này giống như bèo dạt không rễ, lại giống như chim nhạn lạc đàn, nói tục một chút, thì giống như đi đại tiện ở bãi đất trống không có tường bao vậy, thiếu hẳn một cảm giác an toàn.

Từ trên giường bò dậy, Vương Bảo Ngọc vạch màn cửa ra một khe nhỏ, chỉ thấy ngoài cửa sổ tuyết đang rơi lả tả, trong sân đã phủ một lớp trắng xóa dày đặc, trông vô cùng sạch sẽ.

Vừa nhìn thấy tuyết lớn như vậy, Vương Bảo Ngọc lập tức thấy tâm trạng thoải mái hơn nhiều, bởi vì cảnh tượng này rất giống cảm giác lúc ở nhà. Anh vội vàng mặc quần áo, tùy tiện ăn vài miếng điểm tâm Diệp Liên Hương đã chuẩn bị, rồi cẩn thận rời khỏi nhà cô.

Đi trên nền tuyết trắng tinh, hít thở bầu không khí vô cùng trong lành, nhìn mọi thứ mờ ảo mà thánh thiện, lắng nghe bông tuyết bay múa mà không một tiếng động, vào khoảnh khắc này, Vương Bảo Ngọc quên đi sự bôn ba và khó chịu mấy ngày qua, không kìm được khẽ hát theo bài hát quen thuộc từng nghe trên phố.

“Bắc phong tiêu tiêu, bạch tuyết phiêu linh, trường lộ mạn mạn, đạp ca nhi hành, hồi thủ vọng tinh thần, vãng sự như vân yên, do ký biệt ly cảnh…” Vương Bảo Ngọc vừa hát vừa đi, ngay cả bước chân cũng đặc biệt nhẹ nhàng.

“Vương chủ nhiệm, có chuyện gì vui thế?” Vương Bảo Ngọc vừa đi tới cổng chính quyền trấn, Lão Ngô trông cửa đã cười tươi đón chào hỏi.

Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói: “Ngô đại gia, người ta sống là phải tự tìm niềm vui. Chẳng phải ngày nào cũng thế cả thôi!”

Vương Bảo Ngọc vừa nói vừa đi về phía văn phòng của mình, sau khi vào phòng, anh phủi lớp tuyết trên quần áo, trên bàn đã sớm đặt sẵn chén trà thơm Mã Hiểu Lệ pha cho anh, anh vừa nâng lên uống một ngụm, thì tiếng gõ cửa vang lên.

Chỉ thấy Cương Đản có thân hình như tháp sắt, mặc áo khoác da cừu, cả người đầy tuyết đi vào, trên mặt mang theo nụ cười ngây ngô.

Vương Bảo Ngọc không khỏi vui vẻ, nói đùa: “Cương Đản, sớm thế nhỉ! Giờ càng lớn càng hiểu chuyện rồi đấy!”

“Hì hì, anh bảo em dậy canh tư, em không dám quá canh năm, đây không phải năm giờ sáng đã xuất phát rồi sao.” Cương Đản cởi áo khoác ra, vừa dậm tuyết trên giày, vừa nói.

“Ừ! Thế mới giống người làm được việc chứ. Sao rồi, số tiền lần trước để lại còn đủ dùng không?” Vương Bảo Ngọc khen ngợi Cương Đản một câu, ném cho cậu ta một điếu thuốc.

Cương Đản rít thuốc phì phèo, cười hì hì: “Nhiều tiền thế này, em tiêu làm sao hết được, biết đâu sau này còn phải dùng nữa ấy chứ?”

Vương Bảo Ngọc vung tay lớn nói: “Chẳng phải là cưới vợ thôi sao, bây giờ cậu cứ ăn cứ uống, tiêu hết thì chúng ta lại kiếm, cậu xem, đây chẳng phải lại có việc làm rồi đấy thôi!”

Cương Đản hào hứng nói: “Ở trong thôn lâu quá, thực sự thấy rất bí bách, sớm đã muốn ra ngoài hít thở không khí rồi.”

“Thế chuyện căn cứ giống nấm trong thôn chúng ta đã sắp xếp ổn thỏa cả chưa?” Vương Bảo Ngọc lại hỏi tiếp.

“Anh yên tâm, giờ em ở trong thôn cũng là người nói năng có trọng lượng rồi.” Cương Đản khá đắc ý nói, “Hay là cứ để Trương Đại Trụ quản trước đi! Thằng chó này cứ đến tìm em, cũng học được gần hết rồi. Anh thấy thế nào?”

“Hì hì, cậu quyết là được rồi! Nhưng cũng đừng quên bảo Mỹ Phượng thường xuyên qua xem chừng một chút.” Vương Bảo Ngọc nhắc nhở.

“Cái này em đã dặn rồi, mùa đông lạnh giá thế này, Mỹ Phượng cũng không có việc gì, vừa vặn có thể trông coi, quản lý sổ sách.” Cương Đản tỏ ra vẻ đã nắm chắc mọi thứ trong lòng bàn tay.

“Mỹ Phượng cô ấy vẫn khỏe chứ?” Nhắc đến Tiền Mỹ Phượng, Vương Bảo Ngọc lại cảm thấy trong lòng hơi khó chịu, anh không nói rõ được Tiền Mỹ Phượng không tốt ở chỗ nào, chỉ là giữa mình và cô ấy, luôn thiếu mất một chút cảm giác. Thậm chí anh còn không muốn biết tin tức về Mỹ Phượng, chỉ là vì nể mặt Cương Đản, không thể không hỏi thăm một chút.

Cương Đản rít mạnh vài hơi thuốc, cúi đầu một lúc lâu mới nói: “Bảo Ngọc, em nói thật lòng anh đừng giận, từ sau lần thấy anh về, Mỹ Phượng hình như đã biến thành một người khác.”

“Sao thế? Lúc đến chỗ tôi vẫn bình thường mà.” Vương Bảo Ngọc không nhịn được lo lắng hỏi, nghĩ lại cũng phải, gần đây thời gian dài như vậy, Mỹ Phượng vừa không có điện thoại, cũng chẳng có tin tức gì. Về việc này Vương Bảo Ngọc cũng cảm thấy rất lạ, mấy lần muốn hỏi thăm tình hình, nhưng đều vì bận việc mà bỏ lỡ.

Cương Đản nặn ra một nụ cười, nói: “Em gái của em lớn rồi, từ nhỏ em đã không quản được nó, giờ lại càng không nghe lời em. Nó bây giờ ngày nào cũng cáu kỉnh, hơi tí là nổi nóng với em, hì hì! Em cũng chỉ đành nhẫn nhịn thôi.”

“Hôm nào dẫn cô ấy đến, vào bệnh viện trấn kiểm tra sức khỏe xem, có phải trong người không khỏe không?” Vương Bảo Ngọc quan tâm nói.

“Bảo Ngọc, bất kể anh và Mỹ Phượng sau này có thành hay không, Cương Đản em vẫn sẽ luôn đi theo anh.” Cương Đản đột nhiên vỗ ngực, thốt ra một câu như vậy.

“Nói nhảm gì đấy! Đừng làm tôi không vui.” Mặt Vương Bảo Ngọc lập tức trầm xuống, lòng cũng chùng xuống theo, từ lời nói của Cương Đản, anh loáng thoáng cảm thấy, Mỹ Phượng đã thay đổi rồi.

Chẳng lẽ lần trước Mỹ Phượng đến, gặp được bạn học hoặc bạn bè cũ, nên chê mình rồi? Nghĩ đến đây, Vương Bảo Ngọc càng cảm thấy không thoải mái trong lòng, Tiền Mỹ Phượng này là một cô nàng ngốc chính hiệu, gả cho ai cũng không có tâm cơ, đừng để bị người ta lừa!

Vương Bảo Ngọc nghĩ lại một lượt, cũng không đúng, dù sao Mỹ Phượng cũng một lòng một dạ với mình, không thể thay lòng nhanh như vậy được, biết đâu có chuyện gì đó!

Thấy Vương Bảo Ngọc sầm mặt, Cương Đản cười hì hì, đưa tay tát mình một cái, vội vàng nói: “Nhìn cái miệng của em này, toàn nói nhảm.”

Vương Bảo Ngọc không muốn tiếp tục chủ đề này, kết quả thế nào anh cũng không suy nghĩ ra đầu đuôi, chi bằng tạm thời né tránh một chút. Anh nói tiếp với Cương Đản: “Cương Đản, trấn đã xác định triển khai dự án phổ biến nấm mèo trồng trên đất ở toàn trấn, cậu cứ làm người phụ trách dự án này đi!”

“Nhất định hoàn thành tốt nhiệm vụ.” Cương Đản đảm bảo chắc nịch.

Vương Bảo Ngọc cầm lấy điện thoại trên bàn, gọi cho Hàn Đào, nói lập tức triển khai dự án nấm mèo trồng đất, kỹ thuật nuôi cấy giống nấm, hãy dạy bảo kỹ cho người thân của mình là Tiền Chí Cương, làm phiền anh ta chạy theo hai thôn.

Hàn Đào đương nhiên đồng ý hết lòng, Vương Bảo Ngọc bảo Cương Đản lập tức đến trạm kỹ thuật nông nghiệp tìm Hàn Đào, dặn dò cậu ta nhất định phải học cho tốt, không được bất cẩn, nếu xảy ra vấn đề về giống nấm, gây ra tổn thất, thì chỉ biết hỏi tội cậu ta thôi.

Cương Đản làm theo chỉ thị của Vương Bảo Ngọc, đi tìm Hàn Đào. Vương Bảo Ngọc lại không nhịn được bắt đầu suy ngẫm, Mỹ Phượng rốt cuộc bị sao vậy? Lần trước cô ấy đến, ngoài việc đụng mặt Trình Tuyết Mạn, cũng đâu có xảy ra chuyện gì đâu!

Tâm tư con gái thật khó đoán, cứ để mặc cô ấy vậy! Đợi đến Tết về nhà, rồi hỏi kỹ lại sau.

Ngay lúc này, một cô gái khác xuất hiện ở cửa phòng Vương Bảo Ngọc, lập tức khiến Vương Bảo Ngọc quên đi sự khó chịu vừa rồi, Phùng Xuân Linh tới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:328
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.