Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 13376 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1855 Cùng nhau đi

❊ ❊ ❊

Vừa bước vào nhà, hương vị món ăn đã sộc vào mũi. Lưu Ngọc Linh đã bày biện đầy cả bàn, nhiệt tình gọi Vương Bảo Ngọc vào dùng bữa. Kể từ khi nhận lại con trai, Lưu Ngọc Linh như trẻ ra vài tuổi, cộng thêm việc ngày thường chăm sóc bản thân kỹ càng, người không biết chắc chắn sẽ tưởng bà mới chỉ ngoài ba mươi.

Sau khi Vương Bảo Ngọc ngồi xuống, Vương Nhất Phu lấy ra một chai rượu ngon, rót đầy cho cậu. Tình thân của Vương Bảo Ngọc được nối lại cũng khiến Vương Nhất Phu trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Vương Lâm Lâm thì khỏi phải nói, vẫn luôn là cô gái lạc quan không biết ưu phiền là gì.

"Bảo Ngọc, hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của ta và mẹ con. Sống với nhau bao nhiêu năm nay, điều duy nhất ta thấy có lỗi chính là con." Vương Nhất Phu nâng ly nói.

"Vương bí thư, chuyện đã qua rồi thì đừng nhắc lại nữa. Nói thật lòng, con cũng thấy mẹ con ở bên bác rất tốt." Vương Bảo Ngọc cụng ly với Vương Nhất Phu, thẳng thắn đáp.

"Năm xưa mẹ theo ông ấy, đâu có được ngày nào sung sướng. Không người thân, không việc làm, con cái một ngày hai mươi bốn tiếng đều tự mình chăm sóc, chẳng có lấy một người lo lắng đỡ đần." Lưu Ngọc Linh vừa gắp thức ăn cho Vương Bảo Ngọc vừa lầm bầm.

"Hì hì, Ngọc Linh, em nói thế là anh không nghe được rồi. Hồi Lâm Lâm còn nhỏ, anh cũng thương con lắm chứ, bọn mình có ảnh chụp làm chứng đấy." Vương Nhất Phu tự bào chữa.

"Còn dám nhắc lại, suốt ngày bận rộn không thấy mặt mũi đâu. Giờ Lâm Lâm lớn rồi nên nó mới theo ông, chứ hồi nhỏ nó chẳng thèm bám ông đâu." Lưu Ngọc Linh hừ một tiếng.

"Hì hì, năm đó tình hình đặc thù, chẳng phải chúng ta cũng đã vượt qua rồi sao, huân chương quân công trên ngực là nhờ công của em cả." Vương Nhất Phu cười nói.

"Bố mẹ, năm đó hai người chưa cưới mà đã có thai, thật sự là gan to bằng trời." Vương Lâm Lâm cười khúc khích.

"Con nít con nôi, ăn nói lung tung." Lưu Ngọc Linh mắng.

"Con đâu có nói lung tung. À mà, hai người kết hôn thế nào vậy?" Vương Lâm Lâm tò mò hỏi, có vẻ chuyện này Vương Nhất Phu và Lưu Ngọc Linh đều giữ kín như bưng.

"Đi mà hỏi bố con ấy." Lưu Ngọc Linh nhắc đến chuyện xưa cũng đầy bất mãn.

"Nói ra thật xấu hổ, năm đó, vì ông bà nội phản đối nên ta và mẹ con đã làm đám cưới ngay tại ký túc xá đơn vị. Bạn bè đến chẳng được mấy người, sau đó có con, rồi con lớn dần, hoàn cảnh sau này thế nào chắc con đều biết cả rồi." Vương Nhất Phu cưng chiều xoa mũi con gái.

"Ông bà nội bình thường tốt bụng lắm mà, không ngờ năm đó lại ghê gớm vậy." Vương Lâm Lâm ngạc nhiên nói.

"Tốt cái gì mà tốt, có bao giờ thấy họ vác mặt đến nhà đâu." Lưu Ngọc Linh bực bội nói.

"Bố, vậy tại sao bây giờ ông bà nội lại quý con thế?" Vương Lâm Lâm lại hỏi.

"Đó là vì con là quỷ nhỏ thông minh. Bà nội con ban đầu vì mẹ con, ừm, có lẽ vì con là con gái nên cắn răng không nhận. Thế mà sau đó lại rất kỳ lạ, ngày nào không gặp con là bà lại ăn không ngon ngủ không yên. Con nói xem, tại sao lại vậy?" Vương Nhất Phu trêu chọc con gái.

"Bởi vì con là tiểu ma nữ ai gặp cũng yêu." Vương Lâm Lâm thốt lên đắc ý. Cô bé không ít lần thấy người khác vì không gặp mình mà nhớ nhung, nhưng khi thấy anh trai ném cho cái nhìn đầy ẩn ý, cô bé liền đỏ mặt im bặt, chớp mắt ra hiệu cho anh trai đừng có nói linh tinh.

Thực ra Vương Bảo Ngọc cũng chẳng có gì để nói, suy cho cùng đây là chuyện nhà người ta, cậu không tiện xen vào, chỉ cúi đầu ăn cơm. Tuy nhiên, nghe qua thì Vương Nhất Phu và mẹ cậu cũng có tình cảm thật lòng, chứ không phải chỉ vì cảm xúc nhất thời mà có được cô em gái này.

"Cũng phải, qua bao nhiêu năm rồi, hai ông bà già vẫn không thể buông bỏ, thật là đáng tiếc." Vương Nhất Phu không bênh vực cha mẹ, có lẽ chính ông cũng cảm thấy việc cha mẹ đối xử với Lưu Ngọc Linh thực sự là quá quắt.

Đang trò chuyện về chuyện cũ, đột nhiên điện thoại trong nhà reo lên. Vương Lâm Lâm đứng dậy bắt máy, cười ha hả nói: "Bà nội, bà về rồi ạ, Tam Á ngoài đó dễ chịu chứ, lần sau bà cho con đi cùng với nhé."

Đó là điện thoại của cha mẹ Vương Nhất Phu gọi đến. Vương Lâm Lâm nói vài câu rồi đưa máy cho Vương Nhất Phu. Vương Nhất Phu rất khách sáo với cha mẹ. Sau khi gác máy, ông bàn bạc: "Ngọc Linh, bố mẹ đã về rồi, chúng ta có nên qua thăm một chút không?"

"Thăm với chả hỏi, lần nào đến cũng chẳng được cái mặt tử tế nào." Lưu Ngọc Linh buồn bực nói.

"Hì hì, không qua thăm thì không lịch sự lắm, đúng không Lâm Lâm?" Vương Nhất Phu cầu cứu con gái.

"Đúng vậy ạ mẹ, con nhớ ông bà nội lắm, mình cùng qua xem sao đi. Bà nội bảo sẽ mang quà cho con, con muốn quà cơ." Vương Lâm Lâm lắc cánh tay Lưu Ngọc Linh nũng nịu.

Lưu Ngọc Linh cuối cùng vẫn chiều cô con gái này, dù muốn đi nhưng vẫn do dự: "Bảo Ngọc vẫn còn ở đây, để mai đi."

"Hai người cứ đi đi, con về đây." Vương Bảo Ngọc đứng dậy nói.

"Hay là mai đi, con đã vất vả lắm mới đến ăn bữa cơm." Lưu Ngọc Linh kiên trì.

"Bảo Ngọc, đi cùng với chúng ta đi, có một số chuyện cũng nên nói cho rõ ràng. Dù sao sớm muộn gì cũng phải truyền đến tai họ thôi." Vương Nhất Phu nói.

"Ông không sợ tôi đã có con trai rồi, bố mẹ ông sẽ nổi điên sao?" Lưu Ngọc Linh nghi ngờ hỏi.

"Trước kia thì sợ, vì có tư tâm. Còn bây giờ thì không sợ nữa." Vương Nhất Phu kiên định nói.

Đối với cách làm của Vương Nhất Phu, Vương Bảo Ngọc cảm thấy tán thưởng, điều này chứng tỏ Vương Nhất Phu thực sự coi cậu là người một nhà. Nhưng đi gặp ông bà nội, cảm giác vẫn rất kỳ lạ, nên cậu thoái thác: "Con còn có chút việc..."

"Haha, anh trai à, anh có cái quái gì mà việc, hôm nay không được đi đâu cả, phải ở lại cùng em. Yên tâm, có chuyện gì xảy ra thì đã có em bảo kê cho anh." Vương Lâm Lâm ngay lập tức chặn đường lui của Vương Bảo Ngọc.

Nhìn ánh mắt mong chờ của cả gia đình ba người, Vương Bảo Ngọc cảm thấy nếu cứ thoái thác nữa thì lại thành ra nhỏ nhen, nên đành miễn cưỡng đồng ý.

Thế là bốn người rời nhà, lái hai chiếc xe rời khỏi Tầm Phương Viên, đi thẳng đến nhà cha mẹ Vương Nhất Phu. Trên đường đi, Lưu Ngọc Linh ngồi cùng xe với Vương Bảo Ngọc liền bảo: "Bảo Ngọc, đến đó rồi đừng có cáu gắt, chuyện gì cũng nhẫn nhịn một chút."

"Họ bắt nạt mẹ như vậy, con phải báo thù cho mẹ chứ, hì hì, có phải rất cảm động không, chị Linh xinh đẹp?" Vương Bảo Ngọc đùa cợt.

Lưu Ngọc Linh không nhịn được cười, nói: "Con đúng là giống hệt Lâm Lâm, đúng là cặp bảo bối của mẹ. Mẹ nói thật đấy, coi như là vì bố của Lâm Lâm đi."

"Mẹ, mẹ nói gì thế, họ đều là người già, con sẽ không so đo với họ đâu." Vương Bảo Ngọc nói.

"Bảo Ngọc thật sự lớn rồi, mẹ cảm thấy có con bên cạnh, cái gì cũng không sợ nữa." Lưu Ngọc Linh nắm lấy tay con trai, cứ thế nắm chặt, như sợ chỉ cần buông tay ra là cậu sẽ bay mất.

Vương Bảo Ngọc một tay lái xe đến nhà cha mẹ Vương Nhất Phu. Thực ra nhà họ cách nhà ông Mạnh có một tòa nhà. Ba người lên tầng hai, Vương Lâm Lâm cười tươi rói gõ cửa.

Ở cửa xuất hiện một bà lão tóc bạc trắng, tuy mặt đầy nếp nhăn nhưng vẫn rất có phong thái, chính là mẹ của Vương Nhất Phu, tên là Trương Hoa, từng là Phó chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Chính trị thành phố Bình Xuyên.

"Bà nội, con nhớ bà quá đi." Vương Lâm Lâm lao ngay vào lòng bà nội. Bà lão đương nhiên ôm cháu gái cười tươi rói. Tuy nhiên, vừa nhìn thấy Lưu Ngọc Linh, sắc mặt bà liền trở nên lạnh băng. Trên mặt Lưu Ngọc Linh thoáng lộ ra vẻ lúng túng, còn Vương Bảo Ngọc thì nắm lấy tay mẹ, siết thật chặt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1826
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.