Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 13363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1810 Xuất ngoại

❊ ❊ ❊

Vương Bảo Ngọc nghe vậy cũng thở dài một tiếng, nói: "Con hiếu thảo với cha mẹ thì có thể hiểu được, nhưng cứ thế bỏ nhà đi, chỉ khiến cha mẹ thêm lo lắng mà thôi, bởi vì bất cứ hình thức chia ly nào, cũng đều là nỗi đau khổ đã định sẵn của kẻ tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh."

"Đời người luôn phải có sự đánh đổi, tôi thường mơ tưởng rằng mình sẽ chết ở bên ngoài vì bệnh tật, như vậy là xong hết mọi chuyện, thế nhưng, mỗi lần đều gắng gượng vượt qua. Tôi cũng từng thử tuyệt thực ở bên ngoài cho đến chết, nhưng trên đời này luôn có người tốt, sẽ cho kẻ trông giống ăn mày như tôi chút đồ ăn thức uống, cuối cùng vẫn vì sợ người nhà lo lắng, tôi lại không cam lòng mà quay về." Hồng Lập nói.

"Hồng Lập, chúng ta tuy bèo nước gặp nhau, nhưng tôi rất khâm phục học vấn của anh, nếu anh không chê, chúng ta có thể làm bạn." Vương Bảo Ngọc chìa tay ra thể hiện tình hữu nghị.

Hồng Lập do dự đưa tay bắt lấy tay Vương Bảo Ngọc, nói: "Anh Vương, tuy tôi không biết xem tướng, nhưng anh trông rất lương thiện, hãy nghe tôi một câu, chuyện của tôi anh đừng tham gia vào, bệnh động kinh đến nay vẫn chưa có thuốc chữa."

"Khoan hãy nói đến chuyện chữa bệnh, chúng ta giao lưu học hỏi lẫn nhau, tóm lại là không có vấn đề gì chứ nhỉ." Vương Bảo Ngọc nói.

"Ha ha, tất nhiên là không vấn đề gì." Hồng Lập cuối cùng cũng vui vẻ cười lên.

"Ngoài lịch sử ra, anh còn thích kiến thức về lĩnh vực nào nữa?" Vương Bảo Ngọc hỏi.

"Quân sự."

Sở dĩ Vương Bảo Ngọc đồng ý với cục trưởng Hồng Nhân Việt, thực ra trong lòng anh có tính toán riêng. Anh đã lấy được phương thuốc chữa bệnh động kinh từ chỗ Lão Thần Tiên, định bảo Tiểu Nguyệt thử ngay, nhưng trong lòng vẫn thấy không yên tâm. Dẫu sao Lão Thần Tiên cũng là bác sĩ thú y, mà Tiểu Nguyệt lại là bạn tốt của mình, vì vậy, xét từ góc độ tư lợi, anh muốn tìm một người thử trước, giờ đây, cơ hội đang ở ngay trước mắt.

Vương Bảo Ngọc không nói ngay chuyện chữa bệnh, là sợ Hồng Lập nghi ngờ không chịu đồng ý, thế nên anh đổi cách khác, làm bạn trước đã, vì hy vọng mong manh đó, anh tin rằng sớm muộn gì Hồng Lập cũng sẽ thử phương thuốc kia.

Hai người trò chuyện về văn hóa cổ đại, đặc biệt là "Dịch Kinh", Hồng Lập tỏ ra cực kỳ hứng thú. Cậu ta nói mình đã xem rất nhiều sách cổ, duy chỉ có "Dịch Kinh" là không thể hiểu sâu sắc, mà Vương Bảo Ngọc những thứ khác thì chỉ biết nửa vời, riêng món này lại từng nghiên cứu mấy năm, có chút tâm đắc, thế là không giấu giếm mà truyền thụ hết, đồng thời cũng cố ý hoặc vô ý điểm hóa cho Hồng Lập, rằng "phủ cực thái lai", "bác cực tất phục", vận mệnh một người dù thấp đến cực điểm, chỉ cần có thể kiên trì, sự việc sẽ có chuyển biến.

Vốn kiến thức về văn hóa cổ đại của Hồng Lập tất nhiên không thể xem thường, đối với những từ ngữ khó hiểu trong "Dịch Kinh" mà Vương Bảo Ngọc không hiểu được, cậu ta đều giải thích theo cách hiểu của mình, ngược lại khiến Vương Bảo Ngọc cũng thu hoạch được rất nhiều.

Nói đi cũng phải nói lại, Vương Bảo Ngọc có một đám đại ca lớn tuổi, thực sự không có người bạn nào cùng trang lứa, hai người gặp nhau mà thấy hận vì gặp quá muộn, trò chuyện say sưa suốt một buổi chiều, lại cùng nhau đi ăn tối, khi chia tay đã có cảm giác tâm đầu ý hợp.

Dù Vương Bảo Ngọc chưa thể trừ tà chữa bệnh cho Hồng Lập, nhưng Hồng Lập vẫn nói với cha rằng mình đã kết bạn với Vương Bảo Ngọc. Hồng Nhân Việt tất nhiên rất vui mừng, đứa con trai vốn dĩ cô độc từ trước tới nay, nay có thể có người để trò chuyện giao lưu, tóm lại là có lợi cho bệnh tình.

Trước kia ông cũng từng đưa con đi du lịch mở mang tầm mắt, thế nhưng Hồng Lập về đến nhà cũng không hề thay đổi gì. Cũng do lòng tự trọng quá cao, cộng thêm đọc nhiều sách vở, tự cho mình là người không tầm thường, nên chưa bao giờ có bạn tri kỷ.

Mà sự xuất hiện của Vương Bảo Ngọc đã thay đổi tất cả những điều này, Hồng Nhân Việt lần đầu tiên thấy con trai vui vẻ như vậy, còn chủ động về nhà ăn cơm, người vợ vui mừng đến mức trông như trẻ ra không ít. Vì thế, mặc dù Vương Bảo Ngọc nói không lấy tiền, ông vẫn phái người mang tới hai vạn tệ để tỏ lòng cảm ơn.

Sau vài lần tiếp xúc, Vương Bảo Ngọc và Hồng Lập gần như đã trở thành bạn tốt không có gì không nói. Vương Bảo Ngọc cũng biết được, thực ra trong lòng Hồng Lập cũng muốn có bạn gái, ai mà chẳng muốn có tình yêu cơ chứ, chỉ là vì mình mang bệnh, sợ bị từ chối, nên mới dập tắt ý nghĩ này, tình cảnh gần như y hệt với Tiểu Nguyệt.

Một tuần tiếp theo, ngày nào Vương Bảo Ngọc cũng nghiên cứu phương thuốc chữa bệnh động kinh kia, không có chỗ sắc thuốc, cũng chỉ có thể làm ở nhà. Tuy nhiên, Lão Thần Tiên đúng là có trình độ, mùi thuốc không hề khó ngửi, ngược lại còn khiến người ta thấy tinh thần sảng khoái.

Sắc thuốc viên xong xuôi theo phương thuốc, Vương Bảo Ngọc không vội đưa cho Hồng Lập dùng, chuyện này nhất định phải tìm cơ hội thích hợp mới được. Hồng Lập nhạy bén hơn người, lại không có ham muốn sống quá mãnh liệt, một khi bị cậu ta từ chối, tất cả công sức đều sẽ đổ sông đổ biển.

Ngay lúc Vương Bảo Ngọc đang cẩn thận nghiên cứu thuốc thang, các hoạt động giải trí toàn dân cũng dần dần đẩy lên cao trào. Không biết là trùng hợp hay có sự sắp đặt cố ý, trận chung kết của Giải ca sĩ quần chúng, Giải tranh bá vua bài và Giải chạy marathon đều diễn ra cùng một ngày. Người dân thành phố Bình Xuyên đều vây quanh tivi, chờ đợi kết quả người chiến thắng cuối cùng, vì thế trên đường phố người đi lại thưa thớt, còn sáng sủa hơn cả đêm Giao thừa, rất thích hợp cho người mới tập lái xe.

Ngày chung kết, Vương Bảo Ngọc sau khi ở nhà được mấy ngày thì dọn dẹp sạch sẽ, đang chuẩn bị đi đến Quái Quán, thì nhận được điện thoại của Đại Manh.

"Bảo Ngọc, hôm nay anh có thời gian không?" Đại Manh hỏi.

"Đang định đến Quái Quán, tiện thể xem thi đấu." Vương Bảo Ngọc nói.

"Thi đấu thì có gì hay mà xem, đưa em ra sân bay đi." Đại Manh nói.

"Cô sắp xuất ngoại rồi à?" Vương Bảo Ngọc ngạc nhiên hỏi.

"Phải rồi, đi Mỹ gặp mẹ chồng tương lai của em, cũng chính là bà nội anh đấy, hì hì, về sau, một triệu sẽ vào tay." Đại Manh đắc ý cười hì hì.

"Bà nội cô đấy." Vương Bảo Ngọc chửi.

"Hì hì, em biết anh không thân thiết với bà nội kế đó, nhưng cũng không cần kích động thế chứ. Yên tâm đi, em cũng sẽ không gọi bà ta là bà nội đâu, ai bảo bà ta là người Nhật Bản chứ, Kiến Nam nói rồi, em có thể gọi thẳng tên bà ta." Đại Manh cười không cho là đúng.

"Lưu Kiến Nam cũng về cùng cô à?" Vương Bảo Ngọc hỏi.

"Hôm nay là ngày chung kết của tất cả các giải đấu, anh ấy bận lắm, em tự đi Mỹ, đằng nào bên đó cũng có người đón, hì hì, còn là hạng nhất đấy, đồ ăn thức uống trên máy bay đều miễn phí cả đấy." Đại Manh hào hứng nói.

"Cẩn thận ăn chết cô bây giờ." Vương Bảo Ngọc không nể nang nói.

"Anh cứ ghen tị hờn dỗi đi." Đại Manh nói.

"Visa đã làm xong hết cả rồi à?"

"Em là thư ký thị trưởng, việc này tất nhiên là chuyện nhỏ như con thỏ." Đại Manh nói.

"Đồ ngốc, nghe tôi một câu, nơi đó lạ nước lạ cái, tốt nhất là đừng đi." Vương Bảo Ngọc không khỏi lo lắng nói.

"Có nhầm không đấy, anh Kiến Nam đưa em đi cùng, anh sợ em bị bán à? Giờ người ta trả lộ phí, còn đưa tiền du lịch, còn có gì phải lo lắng nữa chứ." Đại Manh bất mãn lầm bầm.

"Nhưng mà đều trì hoãn lâu như vậy rồi, đột nhiên lại để cô tự đi ra nước ngoài, điều này không hợp lý lắm đâu." Vương Bảo Ngọc không khỏi lo lắng.

"Trong nước không hợp lý, chứ người ta nước ngoài đâu có chú trọng mấy cái này. Hi hi, Bảo Ngọc, nghĩ mà xem, đó là một triệu đấy, phải phấn đấu bao nhiêu năm mới kiếm được chứ? Biết đâu đi rồi còn được cho một bao lì xì lớn, gia tộc lớn như vậy, ít nhất cũng phải mười vạn đô la Mỹ chứ nhỉ." Đại Manh bị tiền làm cho mờ mắt, căn bản là không lọt tai lời nào.

Haizz, mặc dù không hợp lý lắm, Đại Manh tự mình đi, ngược lại còn an toàn hơn là đi cùng Lưu Kiến Nam, Vương Bảo Ngọc chỉ đành thở dài, lại hỏi: "Đến đâu đón cô?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1797
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.