Dặn dò Phạm Lâm đi sắc thuốc tắm, một bận rộn như vậy, chớp mắt đã đến đêm khuya.
Khi Phượng Cửu rời khỏi phòng của Phi Phi, không nhịn được xoa xoa cổ và tay, một ngày này cơ hồ cũng không được nghỉ ngơi, từ chuyện của Mặc Trạch đến vết thương của Cầm Tâm và Phi Phi, cả ngày cứ thế trôi qua.
Cũng may, sau lần trị liệu tối nay, Phi Phi cũng đã đỡ được gần sáu bảy phần, ngày mai trị liệu thêm cho cô ấy một chút nữa là gần như khỏe hẳn.
"Chủ tử, người uống chén canh trước đi ạ!" Lãnh Sương bưng một bát canh nóng đi vào, nói: "Chủ tử uống canh xong thì tắm nước nóng rồi nghỉ ngơi sớm đi, chỗ Diêm Chủ chúng con sẽ trông coi."
Phượng Cửu mỉm cười, nói: "Được." Mệt mỏi cả một ngày, ăn thứ khác cũng không trôi, sau khi uống một bát canh hầm, liền dưới sự sắp xếp của Lãnh Sương mà ngâm mình trong bồn nước nóng.
Trước kia Phượng Cửu tắm rửa đều không cần người hầu hạ, hôm nay thấy trời đã muộn thế này, lại thấy nàng thỉnh thoảng xoa bóp cổ, Lãnh Sương liền ở lại.
"Chủ tử, để con xoa bóp vai giúp người."
Phượng Cửu tựa vào trong thùng nước nóng, nghe nàng nói vậy cũng không bảo nàng ra ngoài, mà là nhắm mắt lại, lười biếng đáp một tiếng: "Ừm."
Thủ pháp xoa bóp thoải mái khiến cả người nàng thả lỏng, lại thêm nước nóng ngâm mình, nàng chỉ cảm thấy toàn thân một trận sảng khoái. Nàng vẫn nhắm mắt tựa vào đó, vừa lười biếng nói: "Lãnh Sương, ta không biết ngươi còn có thủ pháp này, ấn rất thoải mái."
Nghe vậy, trên môi Lãnh Sương lộ ra một nụ cười nhạt, nói: "Là học từ Cầm Tâm, cô ấy nói thủ pháp này có thể khiến người ta thả lỏng, hơn nữa cũng có thể giãn gân cốt, mấy năm nay chủ tử không ở đây, con bình thường cũng không có việc gì, liền theo cô ấy học một ít."
"Chủ tử, người ở Thượng Tiên Giới vẫn ổn chứ? Mấy năm nay chúng con đều không có tin tức của người, rất nhớ người."
"Nơi nào mà chẳng có tranh chấp, lúc phi thăng từng có Tứ Phương Đại Đế của Thượng Tiên Giới muốn giết ta, bất quá sau khi ta phi thăng cũng chuẩn bị thu thập bọn họ, chỉ là bọn họ đều trốn rất xa, mấy năm nay cũng không có động tĩnh gì và tin tức gì, có điều một trong số các Đại Đế đã bị ta giết, địa giới mà hắn cai quản cũng bị ta tiếp quản rồi."
Phượng Cửu không nhanh không chậm nói, lại nói: "Những năm ở Thượng Tiên Giới, tuy rằng Mạch Trần cũng ở đó, nhưng cũng chẳng gặp mặt mấy lần, vẫn luôn nhớ nhung các ngươi ở Hạ Tiên Giới này, để phá vỡ hư không kết giới kia, ta đã tốn trọn vẹn mấy năm thời gian."
Nói đến đây, nàng bật cười, mở mắt ra, trong mắt tràn đầy ánh sáng rực rỡ, nói: "Ta là trực tiếp từ tiên đảo của mình xuống, đoán chừng không ai hay biết, bọn họ chắc chắn cũng không ngờ tới, ta còn có thể trở lại."
Nói đoạn, giọng nàng khựng lại, hơi quay đầu nhìn Lãnh Sương, cười hỏi: "Lãnh Sương, có muốn đến Thượng Tiên Giới không?"
Lãnh Sương hơi sững sờ, nhìn nàng nói: "Con chỉ hy vọng có thể ở bên cạnh hầu hạ chủ tử, Thượng Tiên Giới và Hạ Tiên Giới đối với con đều như nhau, nơi nào có chủ tử, Lãnh Sương mới muốn đi."
Nghe lời này, Phượng Cửu khẽ cười thành tiếng: "Các ngươi theo ta nhiều năm như vậy, ta đã phi thăng, tự nhiên sẽ không quên các ngươi, hiện giờ ta đã phá được hư không kết giới kia, tìm được cách thông thương, tự nhiên có thể mang các ngươi cùng đi Thượng Tiên Giới."
Nàng mỉm cười, nằm bò bên thành thùng nước, nói: "Chỉ có điều, trước khi rời đi, mọi việc ở đây đều phải chỉnh đốn lại một lượt."
Lãnh Sương thấy nàng đang suy nghĩ chuyện, liền không nói thêm gì nữa, chỉ giúp nàng xoa bóp, đợi thấy nước dần nguội đi, liền nói: "Chủ tử, nước nguội rồi, người đi nghỉ ngơi trước đi!"