Một bóng hình y phục đỏ rực chói mắt, dung nhan vô song như Phượng Cửu đi tới bờ biển. Khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn chém giết trên mặt biển, ánh mắt nàng lạnh đi, một luồng khí tức mạnh mẽ tỏa ra từ trên thân thể nàng, uy áp cường đại cuồn cuộn lan tràn về phía chân trời, gần như bao trùm cả vùng trời đất này vào trong đó. Giọng nói nhè nhẹ mang theo vài phần lạnh lẽo cùng sát khí nồng đậm vào khoảnh khắc này truyền ra.
"Thật náo nhiệt a!"
Giọng nói đó, không nhanh không chậm, lại ẩn chứa uy áp khiến người ta kinh tâm động phách cùng sự lạnh lẽo thấu xương. Rõ ràng chỉ là một câu nói nhẹ nhàng, nhưng nghe trong tai chúng nhân, lại như một tiếng sét nổ vang bên tai, thần sắc kinh hãi cùng không thể tin nổi vào khoảnh khắc này xuất hiện trên gương mặt của các vị quân chủ.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy, những quân chủ kia, thậm chí là những tu sĩ, tất cả đều cảm thấy một luồng hàn ý lạnh thấu xương xông thẳng từ dưới lòng bàn chân lên tận tâm can.
Cũng chẳng biết là vì quá kinh ngạc, hay quá kinh hãi, hoặc giả là quá sợ hãi, hay do bị uy áp mạnh mẽ đang lan tỏa trong không khí trấn nhiếp, vào khoảnh khắc này, những người đang hỗn chiến kịch liệt lúc trước, toàn bộ đều cứng đờ cả người.
Từng người một đều dừng lại, mặt biển vốn đang không ngừng vang vọng tiếng kêu thảm thiết và tiếng binh khí va chạm keng keng, cùng tiếng trống trận đánh dồn dập, giờ phút này tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng sóng biển vỗ rì rào đang vang vọng.
Tất cả mọi người giữ nguyên tư thế chiến đấu ban đầu không hề thay đổi, chỉ có thể cứng đờ quay đầu nhìn về phía phát ra giọng nói kia. Vừa nhìn một cái, ánh mắt lập tức co rút dữ dội.
Nơi bờ biển ấy, một bóng hình màu đỏ rực rỡ đang chậm rãi bước về phía mặt biển, theo từng bước chân của nàng, thân ảnh lướt nhẹ bay lên không trung, tà áo đỏ rực nổi bật bay phấp phới trong gió biển, mái tóc đen tung bay, dung nhan tuyệt mỹ khuynh thành càng trở nên rõ nét trong mắt mọi người!
Phượng Cửu! Cái, cái này sao có thể!
Trong lòng các vị quân chủ chấn động mạnh, lúc này, người nữ tử y phục đỏ rực mang phong thái khuynh thành tuyệt thế kia trong mắt bọn họ, chẳng khác nào Diêm Vương và La Sát đến lấy mạng mình, khiến họ kinh hãi đến mức mặt mày tái mét, ngay cả dũng khí muốn bỏ chạy cũng không có.
“Xem ra ta đến đúng lúc thật.” Phượng Cửu đạp gió bay trên mặt biển, giọng nói thanh lãnh lúc này lại vang lên lần nữa.
Trái ngược với sự kinh hãi và sợ hãi của đám quân chủ cùng tu sĩ kia, La Vũ và những người khác nhìn thấy nàng, chỉ có sự mừng rỡ cùng kích động.
Nhìn bóng hình y phục đỏ rực quen thuộc chói mắt ấy, nhìn gương mặt tuyệt mỹ quen thuộc kia, cùng với thần thái và giọng nói quen thuộc đó, sự kích động trong lòng họ không sao kể xiết.
Từng tiếng gọi "Chủ tử" mang theo sự kích động cùng mừng rỡ không thể che giấu vang lên, gần như ngay khoảnh khắc giọng nói cất lên, họ lập tức lao nhanh về phía bóng hình màu đỏ kia. Dẫu đang ở trên không trung mặt biển, nhưng vào khoảnh khắc này, bọn họ vẫn cung kính và kích động tiến lên hành lễ.
"Thuộc hạ cung nghênh Chủ tử trở về!"
Giọng nói đồng thanh, dõng dạc và đầy uy lực, mang theo sự kích động cùng vui mừng vang ra từ miệng của La Vũ và những người khác, vang vọng khắp vùng không trung trên mặt biển.
Phượng Cửu đứng trên ngọn gió, một tay đặt trước bụng, một tay chắp sau lưng, nàng cứ lẳng lặng đứng đó giữa hư không, nhưng uy áp mạnh mẽ cùng khí tức nhiếp người tỏa ra trên cơ thể nàng, mạnh đến mức khiến người ta sinh lòng thần phục, không dám nhìn thẳng.
Y phục đỏ rực, mái tóc đen bay phấp phới trong gió, ánh mắt nàng dừng lại trên người La Vũ và những người đang quỳ một gối, tay cầm kiếm chắp tay hành lễ trước mặt, đôi mắt thanh u nheo lại khi nhìn thấy những vết máu loang lổ trên người họ.