Nói đoạn, giọng hắn khựng lại, lại nói: "Có chuyện, rất nhiều chuyện chỉ là chấp niệm mà thôi."
Nghe vậy, Phượng Cửu khẽ mỉm cười, nói: "Ta biết, ta cũng hiểu rõ mình đang làm gì."
Thấy thế, Thanh Đế cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cáo từ nàng xong, liền mang theo ba đứa trẻ rời đi.
Nhìn bóng dáng mấy người họ dần biến mất nơi sâu thẳm tầng mây cuối chân trời, Phượng Cửu lúc này mới thu hồi ánh nhìn, xoay người đi trở về.
"Chủ tử, sau này họ còn tới nữa không?" Mễ Nhi thấy nàng trở về, liền tiến lên hỏi.
"Nơi này là nhà của họ, sau này đương nhiên sẽ trở về, chỉ là, không ai biết, cái "sau này" đó là bao nhiêu năm sau nữa." Nàng cười cười, lắc lắc đầu, cũng không nói thêm gì nữa, xoay người đi về nơi ở, chuẩn bị bế quan lần nữa.
Nửa năm sau.
Tại một hòn đảo, nhìn mặt trời mọc lên từ mặt biển phía đông, Thanh Đế chắp tay đứng đó, cất tiếng hỏi: "Chuẩn bị xong chưa?"
Đứng cạnh ông là Mộ Thần trong bộ y phục nhỏ màu đen bó sát. Nửa năm nay, thằng bé lại cao thêm khoảng nửa cái đầu. Dù còn nhỏ tuổi nhưng nó đứng rất thẳng, gương mặt nhỏ nhắn căng chặt, trong ánh mắt lộ rõ sự kiên định cùng quyết tâm nắm chắc phần thắng.
"Chuẩn bị xong rồi!"
Thằng bé cất tiếng, giọng nói trang trọng và vang dội.
Cách hai người không xa phía sau, Hạo Nhi và Nguyệt Nhi đang đứng đó quan sát, không tiến lại gần.
Thanh Đế nghe xong, hơi nghiêng mặt, nhìn Mộ Thần bên cạnh, hỏi: "Đây là lần thứ mấy con xuống biển? Lại là lần thứ mấy chạm vào kiếm?"
"Bẩm sư tôn, là lần thứ chín mươi chín xuống biển! Mười một lần chạm vào kiếm, mười một lần đều không rút ra được, nhưng lần này, con nhất định có thể rút nó ra!" Giọng Mộ Thần kiên định, ánh mắt nhìn ra mặt biển phía trước, trong lòng chỉ có một ý niệm, lần này, nó nhất định phải rút được thanh thượng cổ thần kiếm Long Uyên kia ra!
Nửa năm trước, sư phụ mang họ rời khỏi tiên đảo, đến nơi này, nói với nó rằng trong đại dương này cắm một thanh kiếm, là thượng cổ thần kiếm, tên là Long Uyên, bảo nó đi rút thanh kiếm đó ra.
Nửa năm qua, nó tổng cộng xuống biển chín mươi chín lần. Trong chín mươi chín lần đó, chỉ có mười một lần là nắm được thanh kiếm. Những lần khác, hoặc là vì không chịu nổi áp lực khi lặn xuống dưới mà buộc phải lên, hoặc là không tìm thấy nơi cất giấu thanh kiếm.
Mà mười một lần tìm thấy kiếm và nắm được kiếm kia, lại đều không rút ra nổi.
Nhưng lần này thì khác, lần này, nó tin mình nhất định làm được!
"Lần này, cũng là lần cuối cùng. Nếu không rút được thanh kiếm đó, con sẽ không còn cơ hội nữa." Thanh Đế nhìn ra biển lớn phía trước, nói: "Đi đi!"
"Vâng!" Mộ Thần mím môi, vận khí lướt người lên không trung, hướng về phía mặt biển. Sau khi lướt đi một đoạn, nó hít sâu một hơi, rồi lao thẳng xuống làn nước biển.
Nhìn nó đã xuống biển, Nguyệt Nhi đứng cách đó không xa, lo lắng hỏi: "Đại sư huynh, nhị sư huynh có thể rút được thanh kiếm đó không?"
"Đệ ấy nhất định làm được!" Ánh mắt Hạo Nhi hướng ra biển lớn, trong lòng tin rằng, Mộ Thần nhất định có thể rút được thanh kiếm kia!
Nghe Hạo Nhi nói vậy, Nguyệt Nhi không đáp, chỉ lặng lẽ chờ đợi, quan sát...
Cách đó khá xa, một vài tu sĩ nhìn thấy đứa trẻ kia lại lao xuống biển, không khỏi bật cười: "Các người xem, đứa trẻ đó lại xuống biển rồi, đây là lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ? Các người nói xem nó mưu cầu điều gì?"
"Biết đâu dưới biển có bảo bối gì đó!"
"Ha ha ha, sao có thể chứ! Nếu có thì người ta cũng vớt sạch từ đời nào rồi."