“Ngọc Nhi, bảo phòng bếp làm vài món nhắm mang qua đây.” Vương lão gia tử phân phó.
“Vâng.” Ngọc Nhi đáp một tiếng, liền xoay người đi ra ngoài.
“Ta không cùng hai người uống rượu nữa, hai người cứ uống đi! Trong phủ hiện tại đang lộn xộn, ta còn phải về trông chừng bọn họ dọn dẹp cho tử tế mới được.” Nguyễn gia lão gia tử nói, chắp tay với hai người: “Hai vị, hôm nay ta xin phép về trước, đợi khi nào có dịp ta lại cùng hai vị uống một trận cho ra trò.”
Thấy vậy, Vương lão gia tử liền nói: “Được thôi! Vậy ta tiễn ông một đoạn.” Nói xong, ông đứng dậy, chào Phượng Cửu một tiếng rồi tiễn ông ta ra ngoài.
Theo sự rời đi của mấy người, trong viện chỉ còn lại Phượng Cửu và Lãnh Sương. Đỗ Phàm vốn đang nghỉ ngơi trong phòng cũng bước ra, nhìn ra bên ngoài một cái rồi hỏi: “Chủ tử, Nguyễn gia này còn động thủ nữa không?”
Phượng Cửu xoay xoay quân cờ trong tay mỉm cười, đáp: “Thôi bỏ đi! Chỉ cần họ không gây chuyện thì cũng chẳng cần phải ra tay với họ làm gì.” Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, việc gì phải dồn cả gia tộc họ vào đường cùng chứ?
Nghe vậy, Đỗ Phàm gật đầu, hành lễ rồi quay về phòng.
Ở một bên khác, Nguyễn gia lão gia tử liếc nhìn Vương gia lão gia tử bên cạnh, hỏi: “Vương lão đầu, ông quen biết nhân vật như vậy từ đâu thế? Cô nương kia không đơn giản đâu! Sao lại ở trong phủ ông rồi? Hơn nữa, rốt cuộc cô nương ấy là người thế nào?”
“Hahaha.” Vương lão gia tử vuốt râu cười đáp: “Ông đừng quan tâm cô ấy là người thế nào, chỉ cần biết hôm nay ông làm đúng là được rồi.”
Dứt lời, ông lại nói: “Đứa con trai kia với đứa cháu gái kia của ông thực sự quá tệ hại, vốn dĩ ta còn định kết thông gia với ông, nhưng chuyện này thì hết hy vọng rồi.”
Nghe vậy, ông ta cười: “Nguyễn gia ta đâu chỉ có một đứa cháu gái, cháu trai nhà ông ta thấy thực sự rất tốt. Vậy đi! Lát nữa ta bảo mấy đứa cháu gái của ta ra cho cháu trai ông chọn lựa tử tế, nó ưng ý đứa nào thì lấy đứa đó, thế nào?”
“Ông tưởng là chọn rau chắc? Còn muốn tùy ý chọn lựa? Giờ mới thấy cháu ta tốt sao? Đáng tiếc, không còn cơ hội nữa rồi.” Vương lão gia tử cười rộ lên, nói: “Hai ngày nữa là thọ thần của ta, đến lúc đó ông qua đây uống rượu cho náo nhiệt.”
“Được, vậy hai ngày nữa ta lại tới, lúc đó sẽ mang cho ông một phần đại lễ.” Nói rồi, ông ta vỗ vỗ vai ông, bảo: “Chuyện hôm nay, đa tạ nhé.”
“Tạ cái gì? Ta có làm gì đâu.” Vương lão gia tử cười cười.
“Ta biết mà, tóm lại là cảm ơn ông. Đi đây, ông về đi!” Ông ta phẩy phẩy tay, ra khỏi cửa lớn lên xe ngựa rời đi.
Nhìn ông ta rời đi, Vương lão gia tử lúc này mới quay vào trong. Nguyễn gia này cũng chỉ được một hai người sáng suốt, nếu Nguyễn gia không có lão già này chống đỡ, e là cũng nguy thật.
Trở lại Mai Viện, đánh cờ xong xuôi với Phượng Cửu, món nhắm cũng đã được dọn lên. Vương lão gia tử rót cho Phượng Cửu một chén rượu, nói: “Rượu này của ông ta thực sự rất ngon, cô nếm thử xem, nếu thấy ngon thì vò này tặng cô luôn.”
Phượng Cửu khẽ cười: “Đây là ông ta đặc biệt mang đến cho ông, mà ông cũng nỡ lòng chia cho ta một vò à?”
“Hahaha, chỉ là một vò rượu thôi mà, cũng chẳng phải chuyện to tát gì.” Vương lão gia tử cười lớn, bưng rượu lên uống.
Hai ngày sau.
Các thế lực trong Thanh Ma Thành đều thầm lấy làm lạ, vốn tưởng rằng Nguyễn gia và Vương gia sẽ xảy ra mâu thuẫn, ai ngờ cuối cùng lại chẳng có chuyện gì, trái lại còn nghe tin Nguyễn gia gia chủ và Nguyễn Thu Tuyết đã bị âm thầm đưa tới trang trại ở dưới quê rồi.
Cùng lúc đó, hôm nay Vương phủ khách khứa tấp nập, một mảnh vui mừng hớn hở…