“Đại ca, hai con nhỏ đó trông thật ngon mắt.” Một tu sĩ cao gầy nhìn chằm chằm Phượng Cửu và Diệp Phi Phi với vẻ mặt tà dâm, ánh mắt đảo một vòng trên người hai nàng, cười hở hàm răng vàng khè: “Cô ả mặc váy đỏ kia, thật sự quá đẹp, ta chưa từng thấy người phụ nữ nào đẹp đến thế.”
Một tu sĩ khác đang ngồi tại quán trà, tay cầm chén trà, khuỷu tay chống lên mặt bàn, vừa uống trà vừa nhìn chằm chằm Phượng Cửu, ánh mắt hiện lên vẻ như phát hiện được con mồi.
“Hàng này mà để chơi thì hết sảy, đừng nói là đưa tới chợ đen dưới lòng đất, dù có dâng lên cho đại nhân vật nào làm lô đỉnh, e là cũng chẳng ai từ chối.” Nam tu sĩ kia nói, nhìn theo các nàng đi dạo trên đường phố, cuối cùng bước vào một cửa tiệm.
“Đại ca, nghe nói nhị gia nhà họ Đặng ở Tây Thành gần đây đang đánh tiếng muốn tìm nữ tu tuyệt sắc, đại ca xem hai ả này…” Ở bên cạnh, một nam tu sĩ khác hỏi, trên mặt đầy vẻ háo hức muốn thử.
Mỹ nhân như vậy, cho dù không được ăn, thì bắt về nắn bóp một chút cũng được chán.
“Hai tiểu mỹ nhân này trông có vẻ là người từ nơi khác tới, nếu là người ngoại lai, bên cạnh lại không có ai khác, thì chuyện này dễ xử lý hơn nhiều.” Gã cầm đầu nói, vẫy tay ra hiệu cho mấy người bên cạnh ghé sát lại.
Mấy kẻ nghe vậy lập tức xúm lại, nghe hắn ghé tai thì thầm kế hoạch, đám người nhìn nhau cười đê tiện, vội đáp: “Đại ca yên tâm, chuyện này bọn đệ sẽ xử lý ổn thỏa.”
“Hai đứa bay, đi, bám theo hai ả, đừng để chúng thoát khỏi tầm mắt.” Gã cầm đầu ra lệnh, chỉ thị cho hai tên đi theo dõi.
“Rõ!” Hai tên kia đáp, liền rảo bước đi về hướng cửa tiệm đó.
Lúc này trong tiệm, sau khi mua xong đồ, Phượng Cửu không rời đi ngay mà mượn một góc của chủ tiệm, ngồi xuống bên chiếc bàn trà nhỏ trong góc, đang điều phối thứ gì đó.
Diệp Phi Phi đứng bên cạnh quan sát, không biết nàng mua những thứ này để làm gì, tại sao lại còn thêm cả nước thuốc thảo dược vào để điều chế? Nhìn nàng loay hoay ở đó, Diệp Phi Phi ngồi xem một lát rồi đứng dậy đi dạo xung quanh.
Thế nhưng, khi đứng trước cửa tiệm nhìn ra con phố nhộn nhịp bên ngoài, nàng không khỏi khẽ động ánh mắt. Nàng thản nhiên liếc qua kẻ đang theo dõi mình bên ngoài cửa tiệm, rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đi ngược vào trong tiệm.
Định tìm Phượng Cửu nói chuyện, nhưng thấy nàng vẫn đang tập trung điều phối, nên nhịn không mở lời. Mãi cho đến khi khoảng một nén hương sau, nàng cất hết đồ đạc đi, lúc này Diệp Phi Phi mới hỏi: “Chủ tử, điều chế xong rồi sao? Những thứ này dùng để làm gì vậy?”
Phượng Cửu mỉm cười: “Điều chế chút thuốc màu, lát nữa về tô điểm cho hai con Tử Kim Linh Lộc.”
Nghe vậy, Diệp Phi Phi nhìn ra bên ngoài một cái, rồi nói: “Chủ tử, bên ngoài có người đang theo dõi chúng ta đấy!”
“Từ lúc chúng ta vào thành đã bị theo dõi rồi.” Phượng Cửu nói, liếc nàng một cái, khóe môi khẽ cong lên: “Có muốn chơi chút không?”
“Hả? Chơi cái gì ạ?” Diệp Phi Phi ngẩn người.
“Đi, bảo chủ tiệm lấy thêm vài cây bút lông đi.” Phượng Cửu ra hiệu.
“Được.” Diệp Phi Phi đáp, lại bảo chủ tiệm lấy thêm vài cây bút lông, trả tiền xong mới theo Phượng Cửu đi ra ngoài. Nhưng nàng thấy Phượng Cửu không trực tiếp ra khỏi cổng thành, mà đi dạo trong thành một vòng, mua hai cái bánh nướng, đưa một cái cho mình.
Diệp Phi Phi cầm bánh nướng, nhìn nàng không màng hình tượng mà cứ vừa đi vừa ăn như thế, không khỏi ngẩn ra một chút, rồi cũng cắn một miếng, vừa ăn vừa hỏi: “Chủ tử, bây giờ chúng ta muốn đi đâu?”